Người Anh Không Chạm Tới

Chương 3



6

Tìm một căn hộ phù hợp không phải chuyện dễ dàng.

Khi còn ở Thẩm gia, tôi không có tiền tiêu vặt, cần gì thì nói với quản gia, yêu cầu hợp lý thì thường sẽ được chấp thuận.

Sau khi đến nhà họ Bùi, lão gia mỗi tháng cấp cho tôi năm vạn tệ sinh hoạt phí.

Thoạt nhìn có vẻ nhiều, nhưng trong đó bao gồm cả chi phí y tế, chi phí can thiệp tâm lý, bữa ăn dinh dưỡng của Bùi Túc, cùng tiền ăn uống và lương cho toàn bộ nhân viên trong biệt thự.

Tính toán tằn tiện, mỗi tháng tôi chỉ còn dư lại vài ngàn.

Cho nên, khoản tích lũy của tôi cũng chẳng đáng là bao.

Sau hai ngày tìm kiếm, tôi chọn được một căn hộ giá cả vừa phải.

Đang thu dọn đồ đạc thì đúng lúc Bùi Túc trở về nhà.

Kể từ lần tôi nhắc tới chuyện ly hôn, thái độ của anh đối với tôi có phần dịu đi đôi chút.

Thỉnh thoảng, anh cũng sẽ chủ động bắt chuyện.

Ví dụ như bây giờ.

Anh hỏi tôi:

“Thu dọn những thứ này, định vứt đi à?”

Tôi lắc đầu:

“Không phải.”

Anh chỉ vào chồng quần áo của tôi:

“Vứt đi đi, xấu lắm.”

“Em không hiểu nghệ thuật, không biết phối đồ.”

“Mấy bộ này, đều xấu.”

Tôi dừng tay, nhìn anh:

“Vậy kiểu nào mới gọi là đẹp?”

Anh suy nghĩ một lúc, trả lời nghiêm túc:

“Giống như Thư Doanh, đẹp.”

“Em nên học theo cô ấy.”

“Tôi có tiền, có thể mua cho em.”

Tôi nhìn chiếc váy trắng đặt trên cùng, khẽ sững người.

Chiếc váy này là do chính Bùi Túc chọn cho tôi khi hai người cùng đi dạo phố một năm trước.

Tôi vẫn còn nhớ rõ phản ứng của anh lúc tôi bước ra từ phòng thử đồ.

Anh cà lăm, lặp đi lặp lại chỉ hai chữ:

“Đẹp lắm.”

Nhưng váy vẫn là chiếc váy đó, còn anh thì đã chê nó cũ kỹ lỗi thời.

Rốt cuộc, là quần áo đổi thay, hay là lòng người đã đổi thay?

Tôi cụp mi mắt, tay vẫn không ngừng gấp gọn:

“Không cần, tôi thích phong cách của mình.”

Sắc mặt Bùi Túc dần dần hiện lên vẻ tức giận.

Anh vứt lại một câu “tùy em” rồi quay người bỏ đi.

Tiếng đóng cửa cực lớn, “rầm” một tiếng, làm tôi đau cả màng nhĩ.

Tối hôm đó, anh không bước ra khỏi phòng nữa.

Cũng chính vì vậy, anh không biết rằng tôi đã rời khỏi căn biệt thự này.

Khi mới tới nhà họ Bùi, tôi chỉ mang theo một chiếc vali 24 inch và một chiếc balo màu lam.

Khi rời đi, hành trang của tôi vẫn chỉ có vậy.

Bùi Túc nói đúng, nơi này không phải nhà tôi, nên đồ thuộc về tôi cũng ít ỏi đến thê lương.

Tôi chỉ ở căn hộ một ngày, rồi lên đường tới Xuân Thành.

Hồi nhỏ, mẹ tôi từng hứa: đời này sẽ ngày càng tốt đẹp hơn.

Đợi khi tiết kiệm đủ tiền, bà sẽ đưa tôi đi du lịch.

Sau khi mẹ qua đời, tôi tự an ủi mình:

Ngày mai sẽ tốt đẹp hơn.

Đợi đến khi tôi có đủ tiền, tôi sẽ tự mình đi du lịch.

Nhưng sự đời luôn trớ trêu.

Tôi chỉ từ một chiếc lồng lao thẳng vào một cái rào chắn khác.

Bùi Túc không thể sống thiếu người, tôi cũng không thể đi xa.

Tôi từng thử dẫn anh theo.

Nhưng anh quen sống trong thành phố này, rất khó thích ứng với thay đổi môi trường.

Không có cảm giác an toàn, anh bứt rứt bất an ngay trên tàu cao tốc, đến ăn uống cũng không xong.

Cuối cùng, tôi đành đưa anh xuống tàu ở trạm kế tiếp, trở về nhà.

Khi lên kế hoạch chuyến đi, tôi hào hứng bao nhiêu; lúc rời tàu, tôi thất vọng bấy nhiêu.

Hóa ra, dù có tiết kiệm đủ tiền, cũng chưa chắc có thể tự do đi xa.

Vì còn vướng bận, vì còn không có thời gian.

Nhưng lúc này, tôi cuối cùng cũng đứng dưới chân núi Thương Sơn.

Gió thổi nhăn mặt nước hồ Nhĩ Hải, cũng thổi tan hình dáng những đám mây.

Tôi vừa nghe nhạc vừa đạp xe dọc theo con đường nhỏ.

Đi qua cánh đồng lúa mạch, đi qua cánh đồng cỏ hoang, qua cả những làn sóng phản chiếu ánh mặt trời lấp lánh, và từng đám mây trôi lững lờ trên dãy Thương Sơn.

Mọi nhịp điệu cũ kỹ đều bị nghiền nát giữa tiếng sóng Nhĩ Hải.

Sinh mệnh như thả mình theo gió mà đung đưa tự tại.

Tôi cũng trở thành một con người vừa vô dụng vừa sinh động.

Một nhóm những người mỏi mệt tinh thần tụ tập nơi này, dựng lên những sạp hàng nhỏ muôn hình muôn vẻ.

Chúng tôi ngồi xổm trên đất, dưới bầu trời đầy sao, trao đổi những câu chuyện thầm kín nhất trong lòng.

Có cô gái học y, vì công việc quá áp lực mà từ chức, đến đây sống tạm.

Cô ấy nói, ở nơi này, cuộc sống cuối cùng không còn bị cắt vụn bởi những kỳ nghỉ ngắn ngủi.

Cũng có những bệnh nhân đang tự chữa lành cho chính mình, họ nói rằng tương lai thế nào không ai biết, nhưng ít nhất, hiện tại vẫn đang sinh trưởng.

Chúng tôi gặp nhau ngắn ngủi, chạm đến góc sâu mềm yếu nhất trong lòng nhau, rồi lại giống như mười tám dòng suối trên Thương Sơn, mỗi người một ngả, uốn khúc mà trôi đi.

Sau đó, tôi một mình đến bến thuyền Long Khảm ngắm bình minh.

Nước hồ Nhĩ Hải vỗ nhẹ ánh nắng sớm, lấp lánh như những đồng xu bạc nhảy múa.

Khi vật lộn sinh tồn ở Thẩm gia, tôi chưa từng khóc.

Bị Bùi Túc xua đuổi, mắng nhiếc, tôi cũng không khóc.

Nhưng lúc này đây, tôi ôm lấy mặt, đôi vai không ngừng run rẩy.

Tôi chưa bao giờ cảm nhận được tự do sâu sắc đến thế.

Không còn chuỗi báo thức định kỳ, không còn danh sách việc cần làm dày đặc.

Tôi có thể đáp lại lời gọi của những ngọn núi xa xôi, có thể dành cả ngày chỉ để thẫn thờ.

Mãi đến hai tuần sau, tôi mới lắp lại thẻ điện thoại.

Rời khỏi nhà họ Bùi, tôi chỉ nhắn cho lão gia một tin nhắn đơn giản báo tin.

Hôm nay cắm thẻ vào máy, toàn bộ tin nhắn nhỡ hiện lên.

Có cuộc gọi từ ba tôi, từ lão gia, và cả từ Bùi Túc.

Ngồi trên chuyến xe trở về, tôi gọi cho lão gia.

“Thư Nhã.”

Giọng ông trầm thấp, mang theo sự mệt mỏi nặng nề.

“Mau quay về đi.”

“Bùi Túc… tình trạng của nó rất tệ.”

Chương trước Chương tiếp
Loading...