Nghiệt Duyên Lục Gia

Chương 1



Bị Lục Uyên bắt quả tang trên giường, lại bị đuổi khỏi Lục gia… đã là năm thứ sáu.

Hắn dẫn theo đứa trẻ ta từng sinh, đến mua bánh đường.

Cục th/ịt nhỏ ngày nào, giờ đã được nuôi dạy trở nên ngoan ngoãn, đáng yêu.

Vài ngày sau, chính thê của hắn làm chủ, nạp ta làm quý thiếp, để một nhà ba người đoàn tụ.

Lục Uyên cảm khái thê thiếp hòa thuận, bảo ta tạ ơn chủ mẫu.

Con gái làm nũng, quấn quýt bên ta, ban đêm cũng dính lấy không chịu buông.

Chỉ có ta, lại một lần nữa trở về trong chiếc lồng giam, chịu đựng dày vò.

1

Rời kinh sáu năm, ta gặp lại đứa trẻ mình từng sinh ra.

Nó áp mặt vào cửa sổ xe ngựa, quấn lấy cha đòi ăn bánh đường.

Lục Uyên dường như không nhận ra ta:

“Một phần bánh đường.”

Lần đầu đưa qua, tay hắn run, bánh rơi xuống đất.

Lần thứ hai lại rơi vào tay ta, bỏng đến phồng rộp.

Đến lần cuối, phu xe đẩy ta một cái, bánh rơi lên mũi giày của Lục Uyên.

Ta run rẩy quỳ xuống:

“Đại nhân tha mạng.”

Giọng nói trên đầu vẫn như xưa:

“Không sao.”

Ta thở phào, lén ngẩng mắt lên — vừa hay chạm phải nụ cười đầy mỉa mai của hắn.

“Liếm sạch đi.”

“Liếm sạch đi.”

Rèm xe hé mở, hơi nóng khiến gương mặt nứt nẻ của ta đau rát.

Ánh mắt Lục Uyên lạnh nhạt, giọng điệu tràn đầy chế giễu:

“Chuyện nhỏ thế này cũng không làm được sao?”

“Một phụ nhân bôn ba bên ngoài để sinh tồn, ta còn tưởng chuyện gì cũng có thể làm được chứ.”

Ta quỳ xuống, từng cái từng cái dập đầu thật mạnh, miệng không ngừng cầu xin tha thứ.

Trước khi trán rớm m//áu, ta nghe thấy giọng nói non nớt:

“Cha ơi, đừng như vậy nữa.”

“Nàng sẽ đau mà.”

Tim ta khẽ run, vội vàng cúi đầu thấp hơn nữa.

Lục Uyên có lẽ đã bế đứa bé lên đùi:

“Được, cha nghe con.”

Cô bé vui vẻ nói:

“Mau đứng lên đi.”

“Cha đã tha cho ngươi rồi.”

Ta vội vàng đứng dậy:

“Đa tạ đại nhân, đa tạ tiểu thư.”

“Dân nữ xin cáo lui…”

“Ai nói ngươi có thể đi rồi?” — giọng Lục Uyên vẫn lạnh lẽo — “Con gái ta còn chưa ăn được bánh đường.”

Ta quay lại quầy:

“Ta làm ngay.”

Lục Uyên khẽ “chậc” một tiếng.

Phu xe lập tức túm lấy ta:

“Tiểu thư nhà chúng ta là thiên kim quý tộc!”

“Cái quầy của ngươi bẩn muốn ch//ết, người cũng chẳng sạch sẽ gì, sao tiểu thư có thể ăn được.”

“Đại nhân bảo ngươi lên xe thì cứ lên xe.”

Ta bị ném vào trong xe ngựa, ngẩng đầu nhìn thấy gương mặt Lục Uyên từ dưới lên.

Hắn vẫn phong thái như xưa, dung mạo dưới trời tuyết bay càng thêm lạnh lùng xa cách.

Một lúc lâu sau, Lục Uyên ghét bỏ dùng chân chỉ về một góc:

“Cút qua đó.”

2

Ta co mình trong một góc xe, cố gắng giảm thiểu sự tồn tại của bản thân.

Cô bé trượt khỏi đùi Lục Uyên, đưa cho ta một chiếc khăn tay.

Ta dè dặt kẹp lấy giữa đầu ngón tay:

“Đa tạ tiểu thư ban ân.”

Cô bé nhăn mặt:

“Trán và lòng bàn tay của ngươi đều chảy m//áu rồi, lau đi.”

“Cha ta bình thường không như vậy đâu.”

“Ngài… ngài là người rất tốt.”

Ta không còn tâm trí để ý gì khác, chỉ tham lam nhìn gương mặt của nó.

“Tiểu Đậu.”

Lục Uyên gọi:

“Đừng ở gần thứ bẩn thỉu đó, lại đây uống nước.”

Ta sững người.

Tên thân mật của con bé… lại là Tiểu Đậu…

Lục Uyên… sao hắn có thể…?

Nhân lúc Lục Uyên cúi đầu, ta lén dùng khóe mắt đánh giá con bé.

Gương mặt nhỏ tròn trịa, được bọc trong lớp áo lông thượng hạng, càng thêm phần cao quý đáng yêu.

Nó phát hiện ánh mắt của ta, liền nép sau chén trà, lộ ra một nụ cười khe khẽ.

Ng//ực ta như quả bóng da bị thổi căng, vừa chua xót lại vừa ngọt ngào, như sắp trào lên tận cổ họng.

Đây là con gái của ta.

Lục Uyên đã nuôi dưỡng nó trở nên thiện lương, đáng yêu đến vậy.

Ta không kìm được mà khẽ cong khóe môi.

Ánh mắt Lục Uyên lập tức rơi xuống mặt ta.

Ta vội vàng cúi đầu xuống.

Tiểu Đậu cũng nhìn chằm chằm ta, ánh mắt dần chuyển thành nghi hoặc:

“Nàng ấy trông rất giống mẫu thân.”

Lục Uyên nhẹ nhàng vỗ vai con bé:

“Không giống.”

Tiểu Đậu rất bướng bỉnh, thậm chí còn định kéo vạt áo ta:

“Tiểu Đậu đã xem bức tranh trong thư phòng của cha rồi.”

“Nàng ấy rất giống!”

Gió thổi hé cửa xe một khe nhỏ, tuyết mịn rơi xuống đầu ngón tay, lạnh đến mức ta run lên.

Lục Uyên nắm lấy bàn tay nhỏ của Tiểu Đậu, giọng lạnh lẽo:

“Nàng ta không xứng.”

“Mẫu thân con đã ch//ết rồi.”

“Đây chỉ là một tiện dân mà thôi.”

3

Ta vốn nghĩ Lục Uyên sẽ không để ta ở riêng với con bé.

Nhưng khi làm xong bánh đường, trong phòng chỉ còn lại một mình Tiểu Đậu.

Nó thần thần bí bí kéo ta đi xem tranh của Lục Uyên:

“Đây chính là mẫu thân của ta.”

Trên tranh là một thiếu nữ trẻ tuổi, tay ôm hoa xuân, nụ cười rực rỡ, phóng khoáng.

Ta sững sờ.

Lục Uyên… vậy mà thật sự từng vẽ ta.

Chỉ là ta đã không còn nhớ đây là bức vẽ từ khi nào.

Tiểu Đậu cầm bức tranh so sánh với ta thật kỹ, cuối cùng thất vọng cụp vai:

“Ngươi không phải mẫu thân của ta.”

“Ngươi đen hơn, cũng xấu hơn bà ấy.”

“Hơn nữa tay của mẫu thân chắc phải giống tay Tiểu Đậu, trắng trẻo mềm mại, còn tay ngươi thì có chút…”

Bàn tay ta thô ráp già nua, khuôn mặt vì lạnh mà nứt nẻ tím tái.

Quả thực chẳng giống người trong tranh.

Ta tham lam nhìn từng đường nét trên gương mặt Tiểu Đậu.

Sáu năm trước, lúc vừa sinh ra, con bé còn nhăn nhúm.

Ta còn chưa kịp nhìn kỹ đã bị Lục Uyên bế đi.

Giờ đây đã lớn thành một tiểu cô nương rồi.

Ta không nhịn được hỏi:

“Nghe nói dạo trước con bị bệnh?”

“Giờ đã khỏi hẳn chưa?”

Ở Thanh Châu, ta từng nghe tin tiểu thư út của Ngự sử bị bệnh rất nặng, e rằng không qua khỏi.

Lục đại nhân yêu con như bảo vật, treo thưởng ngàn lượng, chỉ cầu danh y cứu chữa.

Nhưng khi ta ngày đêm gấp rút tới kinh thành, lại không nghe thấy Lục phủ có ai mắc bệnh.

Ta đành dựng một sạp hàng mưu sinh trước, rồi từ từ dò hỏi.

Không ngờ hôm nay lại gặp được hai cha con họ.

Tiểu Đậu bĩu môi:

“Ta đâu có bị bệnh.”

Cảm xúc của trẻ con đến rất nhanh.

Nó bỗng òa khóc:

“Mẫu thân của ta là vì bệnh mà ch//ết.”

“Phu nhân nói đều là vì Tiểu Đậu không ngoan nên mẫu thân mới ch//ết.”

“Bà ấy nói ta là con hoang, là sao chổi.”

“Nhưng cha lại nói Tiểu Đậu rất ngoan…”

Ta luống cuống tay chân.

Muốn ôm con bé vào lòng dỗ dành, lại không biết nên dùng thân phận gì.

Tiểu Đậu nức nở, khóc đến mặt đỏ bừng:

“Ta nhớ mẫu thân…”

“Tại sao ai cũng có mẹ, ngay cả con chó A Hoàng trong hậu viện cũng có mẹ…”

“Chỉ có Tiểu Đậu là không có…”

“Tại sao mẫu thân lại không cần Tiểu Đậu?”

“Vì sao lại như vậy chứ?”

Cuối cùng ta vẫn không nhịn được, ôm con bé vào lòng, nghẹn ngào lặp lại:

“Đúng vậy… vì sao lại như vậy chứ…”

 

Chương tiếp
Loading...