Mơ Thấy Vị Hôn Phu Thầm Yêu Tôi

Chương 6



8

Tôi có đoán được là dáng người của Lương Hựu chắc cũng ổn.

Nhưng không ngờ lại đẹp đến mức này.

Cơ bắp rõ nét, săn chắc. Vai rộng, eo nhỏ, vòng hông gọn.

Cả người đều là dấu hiệu của việc tập luyện bài bản.

Trái ngược hoàn toàn với khuôn mặt ngoan ngoãn, đáng yêu ấy — trên người viết đầy hai chữ “gợi cảm”.

Đúng chuẩn dáng người trời sinh để làm người mẫu.

Tôi nuốt nước bọt vô thức, cổ họng khô khốc.

Ngay cả mặt cũng bắt đầu nóng lên.

Lương Hựu vẫn đang cởi đồ, ngón tay thon dài kéo dây buộc quần xuống một cái.

“Đ-đợi đã!”

Tôi vội quay mặt đi, ngắt lời:

“Không cần cởi nữa đâu, hôm nay vẽ nửa thân trên là được rồi.”

Nói xong câu đó, tôi chỉ muốn tự tát mình vài cái.

Tiền thì đã bỏ rồi, đâu phải chưa từng thấy đàn ông khỏa thân, tự nhiên lại mắc cỡ cái gì không biết.

Lương Hựu hơi nhíu mày:

“Không phải cậu nói là vẽ toàn thân sao?”

Thấy tôi im lặng.

“Chẳng lẽ cậu thấy tôi… không đủ đẹp?”

Giọng cậu ấy càng lúc càng nhỏ:

“Thật ra trước đây thân hình tôi rất ổn, nhưng từ lúc phá sản đến giờ, bữa có bữa không…”

“Không phải vậy!” Tôi vội giải thích.

“Là do tôi hơi ngại, không phải do cậu đâu.”

“Dáng người của cậu rất đẹp, tôi rất thích, rất hợp để luyện hình thể.”

Lương Hựu cười, lại lộ ra hai lúm đồng tiền xinh xắn.

Tôi ngập ngừng đề nghị:

“Dù sao sau này tôi chắc chắn vẫn sẽ tìm cậu, hôm nay mình vẽ phần trên trước được không?”

Lương Hựu rất dễ chịu, ngoan ngoãn ngồi im cho tôi vẽ.

Đến khi xong mọi thứ thì trời đã 7 giờ tối.

Tôi ăn tối cùng Lương Hựu nhưng không để cậu ấy đưa về.

Ai cũng biết Giang Dã sống ở khu Tĩnh Viên, nếu để Lương Hựu đưa tôi về thì chắc chắn sẽ lộ chuyện tôi đang sống ở nhà anh ấy.

Chú Giang đi công tác, dì Tô hôm nay cũng xin nghỉ.

Nhà chỉ còn tôi và Giang Dã, mà chắc chắn anh ta sẽ chẳng thèm bật đèn chờ tôi đâu.

Tự nhiên tôi lại nhớ ba tôi.

Dù tôi có về trễ cỡ nào, ông cũng luôn ngồi trên sofa trong phòng khách đợi tôi về.

Tôi hơi khó chịu đẩy cánh cổng sắt ra, định bước vào.

Lại thấy Cầu Cầu đang ngoan ngoãn nằm bên cạnh cổng.

Vừa thấy tôi, nó lập tức đứng bật dậy, lao đến, quấn quanh chân tôi ngửi ngửi, cái đuôi vẫy liên tục.

Tôi ngạc nhiên rồi bật cười vui vẻ:

“Cầu Cầu, mày đang đợi tao đấy à?”

Cầu Cầu ngẩng đầu nhìn tôi, trong miệng còn ngậm mấy cái phong bì, đuôi thì vẫy như điên.

“Cho tao á?”

Tôi ngồi xổm xuống, đưa tay ra.

Cầu Cầu buông miệng ra ngay, còn sủa mấy tiếng: “Gâu gâu!”

Tôi tò mò lấy đại một phong bì mở ra xem.

Bên trong là một bức thư tình được ghép lại từng mảnh bằng băng keo trong.

Tôi sững người:

“Giang Dã nhờ mày đưa cho tao hả?”

Cầu Cầu: “Gâu gâu gâu!”

“Giang Dã đâu rồi?”

Cầu Cầu lập tức quay đầu, chạy về phía khu vườn.

“Con chó ngốc, đừng kéo quần tao! Buông ra!”

Tôi nhìn theo tiếng động.

Cầu Cầu đang cắn gấu quần Giang Dã, lôi anh ấy ra từ phía sau luống hoa cao nửa người.

“Giang Dã.”

Tôi bước tới.

“V-về rồi à…”

Giang Dã nhìn lá thư đã được dán lại trong tay tôi, ánh mắt lảng sang hướng khác, mặt đầy ngượng ngập.

“Cậu đừng nghĩ nhiều, tôi chỉ sợ ba tôi biết tôi xé đồ của cậu rồi lại đánh tôi thôi.”

Cứ như thể anh biết trước tôi sẽ phản bác.

“Tôi biết ba tôi không có nhà, nhưng nhỡ dì Tô kể lại thì sao! Dì ấy thương cậu như vậy, chắc chắn sẽ mách lẻo!”

“Giang Dã.”

Tôi cắt ngang lời anh:

“Cậu lục thùng rác của tôi à?”

Chương trước Chương tiếp
Loading...