Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Mang Thai Nhầm Với Thiếu Gia
Chương 12
Nhà họ Lục liệu có chấp nhận tôi – người mẹ không danh phận này?
Từng câu hỏi lởn vởn trong đầu, như những tảng đá lớn đè nặng lên lồng ngực, khiến tôi thở cũng thấy khó khăn.
Đúng lúc này, tôi nhận được điện thoại từ người bạn thân nhất của mình – Chu Hiểu Hiểu.
“Tiểu Ninh, cậu biến đi đâu rồi hả? Bao nhiêu lâu không liên lạc, cậu có biết tớ lo muốn chết không?”
Vừa nhấc máy, giọng cô ấy đã vang lên ầm ĩ như pháo nổ.
Mũi tôi cay xè, suýt nữa bật khóc, “Hiểu Hiểu, xin lỗi, tớ...
“Cậu đừng có xin lỗi! Mau nói cho tớ biết cậu đang ở đâu? Dạo này sống sao rồi? Hôm trước tớ gọi về nhà cậu, ba mẹ cậu bảo cậu đi làm tận miền Nam, gọi kiểu gì cũng không được!”
“Ừm... Tớ vẫn ổn mà.” Tôi nói dối không chớp mắt. “Giờ tớ đang ở một thành phố nhỏ ven biển, công việc nhẹ nhàng, môi trường cũng dễ chịu lắm.”
“Thật không đó?” Cô ấy bán tín bán nghi. “Vậy bao giờ cậu mới về? Lâu lắm rồi bọn mình chưa gặp nhau.”
“Tớ... có lẽ chưa về được đâu.”
“Tại sao? Có chuyện gì à?” Hiểu Hiểu lập tức trở nên lo lắng.
Tôi không biết phải giải thích thế nào. Cũng chẳng thể nói mình đang bị giữ lại trong một căn biệt thự, mang thai đứa con của một người đàn ông lạnh lùng, và không rõ tương lai sẽ đi đâu về đâu...
Cuối cùng, tôi chỉ có thể mơ hồ đáp lại:
“Không sao đâu, chỉ là tớ muốn ở đây thêm một thời gian nữa. Cậu đừng lo cho tớ, thật sự, tớ sống rất tốt.”
Hai chúng tôi trò chuyện thêm một lát, nhưng tôi sợ nói nhiều lại lỡ lời, nên vội vàng cúp máy.
Đặt điện thoại xuống, lòng tôi càng thêm nặng nề.
Tôi nhớ bạn bè. Nhớ cuộc sống tự do trước kia.
Tôi bước đến bên cửa sổ, nhìn ra vườn hoa bên ngoài. Những khóm hồng đang nở rộ dưới ánh đèn mờ nhạt, nhưng trong lòng tôi lại trống rỗng như thể chẳng còn sức sống.
Đúng lúc ấy, điện thoại bất ngờ rung lên.
Là một tin nhắn từ số lạ.
“Muốn biết đứa trẻ trong bụng cô là từ đâu mà có không? Muốn biết sự thật đêm hôm tiệc cuối năm hôm đó không?
Mười giờ tối, gặp nhau ở vườn sau.”
Tim tôi giật thót.
Ai gửi tin nhắn này?
Sao người đó lại biết những chuyện này?
Lẽ nào... chuyện xảy ra trong đêm hôm đó, còn có điều gì che giấu?
Từng câu hỏi như gợn sóng dội ngược trong đầu, khiến tôi gần như không thở nổi.
Tôi thực sự muốn đưa tin nhắn cho Lục Yến Thần xem. Nhưng tôi không dám. Tôi không biết kẻ nhắn tin là ai, mục đích là gì. Nhỡ đâu đây là một cái bẫy?
Tôi do dự rất lâu.
Nhưng cuối cùng.. tôi vẫn quyết định phải đi.
Dù thế nào, tôi cũng phải làm rõ rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra đêm hôm đó.
Mười giờ tối.
Tôi tranh thủ lúc cả biệt thự đã chìm vào giấc ngủ, lặng lẽ lẻn ra vườn sau.
Bầu trời đêm đen đặc, vườn hoa chỉ còn lác đác vài ngọn đèn vàng hắt ánh sáng yếu ớt.
Tôi bước từng bước theo đúng chỉ dẫn trong tin nhắn, đến tận chiếc chòi nghỉ nằm sâu trong khu vườn.
Có một bóng người đã đứng sẵn ở đó.
Người đó quay lưng lại với tôi, dáng vẻ có chút quen thuộc...
“Là... là anh gửi tin nhắn cho tôi sao?” Tôi cất giọng hỏi, không giấu nổi run rẩy.
Người kia chậm rãi xoay người lại.
Khi tôi nhìn rõ gương mặt ấy, tôi kinh ngạc đến mức trợn tròn mắt.
“Lâm... Phó tổng Lâm?!”
Không sai.
Người đang đứng trước mặt tôi, chính là Lâm Hạo – đường đệ của Lục Yến Thần, cũng là người từng bị “đuổi” sang châu Phi.
Anh ta không phải đang ở tận châu Phi sao?
Tại sao lại xuất hiện ở đây?
“Sao hả, bất ngờ lắm à?" Lâm Hạo nhìn tôi, khóe môi hiện lên nụ cười lạnh băng, “Cô tưởng tôi đời này mãi mãi không quay lại được à?”
“Anh... anh muốn làm gì?” Tôi theo bản năng lùi lại một bước, tay vô thức ôm lấy bụng.
“Tôi chẳng muốn làm gì cả.”
Anh ta từng bước tiến đến gần tôi, giọng nói thấp trầm:
“Tôi chỉ đến để nói cho cô vài sự thật. Mấy thứ cô tưởng rằng mình biết hết, thực ra... hoàn toàn không phải như vậy.”
Tôi cảm thấy tim mình đập loạn, như có tiếng ù ù bên tai.
“Cô không thắc mắc vì sao hôm đó cô lại ‘tình cờ đi nhầm phòng, rồi leo lên giường của anh họ tôi à?”
Tôi nghẹn họng, như bị ai bóp chặt lấy cổ họng.
“Anh đang nói cái gì?” Tôi run giọng hỏi, dù trong lòng đã bắt đầu lờ mờ đoán được điều gì đó.
“Ý tôi là—chuyện đó không hề tình cờ.”
Lâm Hạo nhoẻn miệng cười, nụ cười của loài sói trước bầy mồi.
“Ly rượu hôm đó là tôi sai người bỏ thuốc. Ban đầu tôi định để cô lên giường với một vị khách hàng. Không ngờ... số cô cũng may' thật, thế nào lại chui nhầm vào phòng Lục Yến Thần.”
Tôi như bị ai đó ném cả tảng đá vào lòng.
Mọi thứ... đều là sắp đặt?
“Tôi không tin..” Tôi lắc đầu, toàn thân lạnh toát.
“Còn anh họ tôi ấy à” – Lâm Hạo cười khẩy – “cô tưởng anh ta thật lòng muốn chạm vào cô sao? Đừng ngây thơ vậy.
“Anh ta mắc chứng ưa sạch sẽ nghiêm trọng, lại có vấn đề tâm lý, cả đời chưa từng để phụ nữ nào chạm vào.”
“Cô nghĩ xem, tại sao đêm hôm đó, anh ta lại chịu để cô... lại còn xảy ra chuyện đó?"