Ma Vợ Trở Về Rồi

Chương 1



Sau khi tôi qua đời được ba năm.

 Cuối cùng, Thẩm Tịch Châu cũng chịu bước vào những buổi xem mắt.

Nhưng lần nào anh cũng dắt theo con gái, mở miệng ra là chuyện ăn uống, ngủ nghỉ của đứa nhỏ.

Tôi tức đến nghiến răng, định tạo chút động tĩnh dọa anh một phen.

Ai ngờ Bối Bối lại đột nhiên chỉ về phía tôi, chớp đôi mắt tròn xoe:

“Ba ơi, bên kia có…”

Chưa nói hết câu, Thẩm Tịch Châu đã bình thản bóc một con tôm, nhét thẳng vào miệng con bé. Ánh mắt anh vẫn hướng về phía trước, đến cả liếc cũng chẳng buồn liếc.

“Ở đó không có gì cả.”

Ơ?

Xung quanh tôi có gì à?

Tôi quay trái nhìn phải, ngó nghiêng một vòng, vẫn chẳng phát hiện điều gì khác thường.

Thôi bỏ đi.

Tôi lững thững bay lại gần bọn họ.

Đúng lúc nhìn thấy Thẩm Tịch Châu tháo chiếc nhẫn cưới trên ngón áp út tay trái, lặng lẽ nhét vào túi áo.

Tốt lắm.

Cuối cùng anh cũng nhớ hôm nay mình đi xem mắt rồi.

Dù sao một người đàn ông cứ mãi ôm chấp niệm với người vợ đã mất, người khác nhìn vào cũng thấy áp lực.

Tôi lượn quanh Bối Bối vài vòng, tiện thể làm mấy cái mặt quỷ chọc Thẩm Tịch Châu, nhưng cha con họ chẳng phản ứng gì.

Xem ra thật sự không nhìn thấy.

Thế là tôi dứt khoát ngồi xuống chiếc ghế trống bên cạnh cô gái đối diện.

Cô ấy có vẻ rất vừa ý với Thẩm Tịch Châu, khóe môi vẫn giữ nguyên ý cười.

“Tôi có thể chấp nhận chuyện anh có con. Nhưng tương ứng, trong hôn nhân, tôi muốn nhận được sự bù đắp ở những phương diện khác.”

Nói thật, ngoài việc đã có một đứa con, điều kiện của Thẩm Tịch Châu gần như hoàn hảo.

Người thừa kế duy nhất của tập đoàn Thẩm – Hứa.

Cao mét tám lăm, vai rộng eo hẹp, gương mặt vừa phong lưu lại vừa nhã nhặn.

Hồi nhỏ, chỉ vì cái mặt này mà tôi từng mềm lòng mấy lần, đ/ánh nhau cũng chỉ để lại vài vết bầm trên lưng anh thôi.

Thẩm Tịch Châu bóc nốt con tôm cuối cùng, bỏ vào bát của Bối Bối.

Anh thong thả lau tay, giọng điệu lười biếng:

“Không thành vấn đề.”

“Chỉ là mỗi tối trước khi ngủ tôi phải ôm bài vị vợ. Mỗi tuần còn phải tắm rửa sạch sẽ rồi thắp hương tế bái ba lần. À đúng rồi, không được mặc đồ trắng, xui lắm.”

Không khí lập tức im bặt.

Ánh mắt cô gái chậm rãi dừng trên chiếc sơ mi trắng bên trong áo vest của anh.

Cô nghiến răng:

“Vậy áo anh đang mặc là màu gì? Trắng ngũ sắc à?”

Đúng là người có giáo dưỡng.

Nếu là tôi, chắc đã châm chọc đến mức anh không ngẩng đầu nổi.

Thẩm Tịch Châu khẽ nhíu mày, như vừa phát hiện điều gì mới lạ.

“Thì ra đây là màu trắng sao? Xin lỗi, tôi bị mù màu.”

Ha.

Giả vờ cũng giỏi thật.

Cuối cùng cô gái vẫn không chịu nổi nữa, xách túi đứng dậy bỏ đi.

Bối Bối lập tức nhảy khỏi ghế, quen thuộc vẫy bàn tay nhỏ:

“Dì ơi, xin lỗi nha. Bà nội nói đầu óc ba con hơi có vấn đề.”

Buổi xem mắt tan thành mây khói.

Trên đường về, Thẩm Tịch Châu lái xe, Bối Bối ăn no nên ngồi ghế sau gà gật ngủ.

Tôi khẽ cúi người, giả vờ ôm con bé vào lòng.

Con đã năm tuổi rồi.

Càng lớn càng giống Thẩm Tịch Châu.

Chỉ có lúm đồng tiền nơi khóe môi là giống tôi.

Đáng tiếc…

Tôi chỉ được ở bên con hai năm.

Trong lồng ngực trống rỗng chẳng còn gì nữa.

Tôi chỉ đang tự an ủi chính mình.

Chán thật.

Ngày trước ở cạnh Thẩm Tịch Châu, ngày nào cũng cãi nhau, đến mức tôi quen với sự náo nhiệt.

Giờ biến thành ma, một mình lang thang giữa nhân gian, buồn đến phát điên.

Tôi quay đầu nhìn cảnh vật lướt qua ngoài cửa sổ.

Đúng lúc ấy, bên tai vang lên giọng nói rất khẽ:

“Làm ma thì không có nước mắt… đúng là phiền thật.”

Tôi sững người.

Ngẩng đầu lên, vừa lúc bắt gặp ánh mắt Thẩm Tịch Châu trong gương chiếu hậu.

Anh chỉ nhìn một thoáng, rồi nhanh chóng dời mắt, tiếp tục tập trung lái xe.

Tôi bay sang ghế phụ, làm động tác duỗi người như hồi còn sống.

“Anh nói xem, từng này tuổi rồi còn không chịu tìm người bầu bạn. Đợi già đi, chẳng ai thèm ngó đâu.”

“Nhân lúc bây giờ vẫn còn đẹp trai, mau gả mình đi là vừa.”

Khóe mắt tôi chợt khựng lại.

Không biết từ lúc nào, chiếc nhẫn cưới đã trở về ngón áp út tay trái của Thẩm Tịch Châu.

“Ồ?”

Tôi ghé sát hơn.

“Hồi đặt cặp nhẫn này anh còn chê đơn điệu. Giờ lại nâng như báu vật à?”

“Đúng là càng già càng cứng miệng.”

Đương nhiên không có ai trả lời.

Một lúc sau.

Giọng nói rất khẽ lại vang lên:

“Ghét tôi già rồi sao?”

Tôi không nghe rõ, tò mò nghiêng đầu:

“Anh nói gì thế? Nhỏ như tiếng muỗi ấy.”

Thẩm Tịch Châu không đáp.

Chỉ khẽ cong khóe môi.

Nụ cười ấy thoáng qua rất nhanh rồi biến mất.

Tôi chẳng hiểu nổi.

Điện thoại đúng lúc đổ chuông.

Là cuộc gọi nhóm [Liên minh nuôi Bối].

Cái tên này là do chính tôi đặt hồi trước.

Anh nhận máy.

Trong nhóm có bốn người: bố mẹ anh và bố mẹ tôi.

“Tiểu Châu à, buổi xem mắt hôm nay thế nào?”

Người hỏi là mẹ tôi.

Hai nhà Thẩm – Hứa vốn giao tình nhiều năm, lại ở gần nhau.

Tôi và Thẩm Tịch Châu lớn lên cùng nhau, xem như thanh mai trúc mã.

Chỉ có điều… là kiểu thanh mai trúc mã gặp nhau là gây chuyện.

Tôi trèo cây, anh đá gốc.

Anh đi bơi, tôi giấu khăn.

Từ nhỏ đã đối đầu không dứt.

Lớn lên tiếp quản gia nghiệp, trên thương trường càng đấu đến long trời lở đất, ai cũng muốn chứng minh mình giỏi hơn người kia.

Ấy vậy mà phụ huynh hai bên lại định hôn ước cho chúng tôi.

Chương tiếp
Loading...