Lời Hẹn Ba Năm

Chương 12



“Ta sẽ về Dương Châu, chuộc thân, mở một tiệm dạy đàn dạy hát.”

“Nghe hay đấy, đã nghĩ ra tên tiệm chưa?” ta hỏi.

Hắn nắm lấy tay ta, viết vào lòng bàn tay ba chữ — Hương Lan Tiếu.

Tên hay thật.

“Vậy chúc huynh mọi điều thuận lợi.”

Phượng Minh gật đầu, rồi chua xót cười:

“Lần này, ta lại đến trễ một bước.”

“Hử?” Ta chưa hiểu.

“Không có gì.” Phượng Minh khẽ ôm ta, thì thầm lời từ biệt:

“Lý Ngư, sau này hữu duyên tái kiến.”

Công chúa lại tới phủ Thẩm Khước, lần này còn mang theo rượu Lão Quân Sơn mà nàng yêu thích, cùng hắn đối ẩm.

Nhưng Thẩm Khước tâm trí rối loạn, chẳng màng tới rượu.

Hắn sai người theo dõi Phó phủ, suốt mười ngày vẫn không thấy Lý Ngư ra khỏi cửa.

Kẻ dưới vừa bẩm, tiểu công tử nhà họ Phó đã lên xe rời phủ.

Nhưng hắn đâu quan tâm tới hành tung của Phó Thừa Bảo — tên công tử phóng đãng ấy chắc lại đi tiêu khiển.

Hắn chờ chính là tin tức của Lý Ngư.

Công chúa thấy hắn như hồn vía lên mây, chén rượu đem theo còn chưa uống được mấy ngụm, sắc mặt có phần không vui.

Nhưng nàng vẫn cố nặn ra nụ cười, kiếm chuyện để nói:

“Mấy ngày trước, Tể tướng vào cung, xin hôn sự cho công tử nhà mình.”

“Ừ.” Thẩm Khước qua loa đáp.

“Cái vị Phó tam công tử kia xưa nay nổi danh háo sắc lại thích nam phong, thế mà cũng sắp cưới vợ rồi. Mà vợ hắn lại chỉ là một cô gái nhà chài…”

“Con gái nhà chài?” Thẩm Khước cuối cùng cũng phản ứng, trong lòng trào lên dự cảm chẳng lành.

“Đúng vậy, nghe đâu tên là Lý Ngư gì đó, thật đáng thương, chỉ sợ sau này phải thủ tiết mà sống…”

Thẩm Khước bỗng bật dậy.

Công chúa hoảng sợ tái mặt. Bình tâm lại, nàng giận dỗi hỏi:

“Phó tam công tử lấy vợ thì huynh kích động cái gì?”

Thẩm Khước không đáp, chỉ thấy đầu ong ong, không thể ở lại thêm, liền vội vã chạy ra ngoài, để lại công chúa ngơ ngác ở sau.

Chốc lát sau, công chúa lẩm bẩm:

“Chẳng lẽ… Thẩm Khước với Phó tam công tử có mối tư tình gì mờ ám?”

Cùng lúc đó, trước cửa Phó phủ.

Phó Thừa Bảo đang cầm ô giấy dầu đứng chờ Lý Ngư, vận xiêm y rực rỡ, đóa hoa bên tai cũng được thay thành màu tím sẫm.

Song Hỷ bên cạnh ngáp dài:

“Thiếu gia, mình có cần ăn mặc lộng lẫy vậy không?”

“Đương nhiên! Vốn đã chẳng đẹp bằng Phượng Minh, nếu ăn mặc không ra hồn, lỡ như Tiểu Ngư bị tên tiểu yêu tinh đó quyến rũ thì sao?”

Phó Thừa Bảo nhìn chiếc xe ngựa đang chầm chậm tiến đến, biết Lý Ngư sắp tới, trong lòng hân hoan, định bước ra đón.

Thế nhưng, lại thấy từ xa có một bóng dáng quen thuộc — chính là vị hôn phu cũ của Lý Ngư: Thẩm Khước.

 

Ta bước xuống xe ngựa, từ xa đã thấy Phó Thừa Bảo ăn mặc lòe loẹt vẫy tay chào ta.

Trong lòng khẽ rung động, ta đang định chạy lại tìm hắn, thì một giọng nói quen thuộc gọi ta lại.

Ta quay đầu nhìn — quả nhiên là Thẩm Khước.

Hắn thở dốc, chân mày nhíu chặt, không nói một lời đã muốn kéo ta đi.

“Ngươi làm gì vậy?” Ta giãy giụa, rút tay ra khỏi sự kiềm chế của hắn.

“Dẫn nàng về.” Thẩm Khước dịu giọng, “Là ta không tốt, để nàng một mình từ nơi xa như vậy đến tìm ta. Chúng ta về đi được không? Ta sẽ tìm ngày đến gặp Phó đại nhân nói rõ, nàng là vị hôn thê của ta…”

“Thẩm Khước, nhưng bây giờ ta không còn là vị hôn thê của ngươi nữa. Ta là của Phó Thừa Bảo.”

Thẩm Khước sững người: “Tại sao? Nàng còn giận ta đúng không? Đừng làm loạn nữa, mau theo ta về đi. Ta cam đoan lần này sẽ không trì hoãn hôn sự nữa.”

Hắn níu kéo, lại nắm lấy cổ tay ta. Nhưng đã bị người đứng bên cạnh hất ra.

Phó Thừa Bảo mặt mày âm trầm, đóa mẫu đơn màu tím bên tai hắn cũng theo gió ngạo nghễ.

“Thẩm đại nhân chẳng nói chẳng rằng đã muốn đưa người đi, e rằng cũng quá thất lễ rồi.”

Thẩm Khước quay đầu, chỉ tay về phía ta: “Nàng là vị hôn thê của ta, ta đưa hôn thê của mình đi, sao phải xin phép người ngoài?”

Đây là lần đầu tiên Thẩm Khước thừa nhận trước mặt người khác rằng ta là vị hôn thê của hắn.

Nếu là trước đây, có lẽ ta sẽ vui đến phát khóc, còn hơn nhặt được bạc ngoài đường.

Nhưng hiện tại, trong lòng ta chỉ còn một cảm giác — phiền phức.

Giống như khi ăn cá mà bị mắc xương, vội uống một bát giấm để giảm đau, tưởng như đã ổn, nhưng rồi vẫn phải cúi xuống tiếp tục móc ra từng cái xương tiếp theo.

Ăn cá nhiều xương thật là phiền.

Chẳng còn chút vui nào trong việc ăn cá nữa.

Thẩm Khước nhìn ta, ánh mắt đầy tự tin.

Hắn chắc chắn ta sẽ đi theo hắn.

Hắn luôn như vậy.

Nhưng lần này, ta muốn khiến hắn thất vọng.

Ta lắc đầu.

Vừa nghe vậy, Thẩm Khước hoảng hốt, siết chặt tay ta đến mức khiến ta đau nhói.

Ta bật ra tiếng rên, hắn như bừng tỉnh, vội buông tay, ánh mắt đầy xót xa:

“Tiểu Ngư, nàng vẫn còn giận đúng không? Là ta sai, ta không nên giả vờ không quen biết nàng. Bây giờ chúng ta về, rồi chọn ngày thành thân…”

“Trí nhớ của ta giống cá vậy, những chuyện đau lòng chỉ nhớ được bảy giây.” Ta đột ngột cất lời, không còn sự rụt rè khi xưa khi đối mặt với hắn, “Thẩm đại nhân, lúc mất con cá nhỏ ấy, ta quả thật rất buồn. Nhưng sau này ta nghĩ thông rồi, cá có thể bắt lại, không cần vì thế mà khổ sở.”

Thẩm Khước đứng đờ như khúc gỗ, đồng tử hơi giãn, hơi thở cũng như ngừng lại.

Lâu thật lâu, khóe mắt hắn rơi một giọt lệ, khẽ cười khổ: “Ta hiểu rồi.”

Nhưng hắn vẫn chỉ tay về phía Phó Thừa Bảo: “Dù nàng không gả cho ta, cũng không thể gả cho hắn! Phó Thừa Bảo lừa nàng, hắn… có long dương chi phích…”

“Vu khống! Thuần túy vu khống! Đừng có bôi nhọ ta!” Phó Thừa Bảo vội phản bác.

Kỳ thật, chuyện này Phó Thừa Bảo sớm đã giải thích với ta rồi.

Ta nắm lấy tay hắn, quay sang nói với Thẩm Khước:

“Ta biết. Ta không để tâm.”

Nhìn thấy chúng ta thân mật như vậy, Thẩm Khước cuối cùng cũng tuyệt vọng.

Hắn xoay người rời đi, bóng dáng dưới ánh tà dương mỏng manh, bước chân chậm rãi, dường như vẫn còn hy vọng ta sẽ níu lại.

Nhưng ta không làm vậy.

Thế là bóng hình ấy càng lúc càng dài, càng lúc càng xa, tan vào u sầu, rút cạn khí lực trong hắn.

Ta lặng lẽ nhìn theo, trong lòng ngổn ngang trăm mối, chỉ không có nỗi buồn.

Phó Thừa Bảo chắn tầm mắt ta:

“Đừng nhìn nữa, loại nam nhân như vậy có gì đáng xem.”

Ta cười, vòng tay ôm lấy tay hắn:

“Vậy ta chỉ nhìn mình huynh.”

Chiếc ô trong tay hắn nghiêng về phía ta.

Chúng ta sóng bước, vai kề vai, bước vào đoạn đời mới.

Ngày ta mặc hỷ phục bái đường, có mấy con hỉ thước bay qua bầu trời.

Phó Thừa Bảo cười đến cong cả mắt, không ngừng tấm tắc:

“Điềm lành! Cũng chỉ có bổn thiếu gia thành thân, ông trời mới nể mặt thế này!”

Ta cũng rất vui.

Giữa niềm vui, hình như ta thấy một bóng dáng quen thuộc giữa đám người.

Hắn thoáng lướt qua, chỉ dám liếc nhìn nơi đây một cái rồi vội vàng quay đi.

Ta nhận ra hắn là ai.

Nhưng không sao, lát nữa ta sẽ quên thôi.

Ta xưa nay hay quên là thế.

Kiệu hoa vững chãi dừng lại trước phủ Phó gia, Phó Thừa Bảo đón ta xuống kiệu, hoa bên tai đã đổi thành một đóa mẫu đơn cam rực, mang ý nghĩa cát tường như ý.

Phó phụ và Phó mẫu cười đến không khép miệng.

Đêm khuya, trăng vắt ngang đầu liễu.

Phó Thừa Bảo cẩn thận vén khăn hồng che mặt ta.

Không biết có phải vì uống rượu không, mà mặt hắn hơi ửng đỏ:

“Đẹp lắm.”

Gió đêm lạnh lẽo, côn trùng rả rích, ánh nến lay động.

Ánh mắt giao hòa, vỡ tan ra một tầng dịu dàng vô hạn.

Ta biết bắt cá.

Giữa trần gian này, ta đã bắt được con cá thuộc về riêng mình.

HẾT

 

Chương trước
Loading...