Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Hủy Hôn Rồi Gả Cho Trưởng Huynh Của Ngươi
Chương 3
A.
Hôm nay ta quên trang điểm.
Đều tại Bùi Lăng An vô duyên sai người đến nhắc chuyện lễ vật sinh thần, làm ta quên cả thoa phấn.
Ta lùi lại hai bước, nghiêng mặt đi không muốn để hắn nhìn rõ dung nhan.
“Ta chợt nhớ ra…”
“Thẩm nữ lang.”
Hắn đột nhiên cắt ngang lời ta, giọng có chút vội vàng.
“Là tại hạ thất lễ. Chỉ vì hôm nay nữ lang rực rỡ như phù dung nổi trên sóng biếc, khiến tại hạ thất thần.”
Ta sững người quay lại.
Đồng tử khẽ run.
Ý gì vậy?
Ta ngày nào cũng dậy sớm, tỉ mỉ trang điểm suốt một canh giờ cho lớp phấn thanh nhã, trong mắt hắn lại còn không bằng… không trang điểm sao?
“Tại hạ… tại hạ không phải nói mấy ngày trước nữ lang kém sắc, chỉ là hôm nay có một phong thái khác.”
Thấy sắc mặt ta biến đổi, Hạ Thanh Tiêu càng thêm luống cuống.
Nói xong mới lộ vẻ hối hận, lùi lại một bước, chắp tay hành lễ.
“Bàn về dung mạo của nữ lang, là tại hạ thất lễ.”
“… Không sao.”
Ta dứt khoát bỏ luôn ý định quay về trang điểm.
Lớp phấn ấy vốn là vì hắn mà vẽ. Nếu hắn đã nói như vậy, lần sau ta cũng lười giày vò bản thân.
Ta bước vào hốc đá.
Bên trong không lạnh như ta tưởng.
Vách đá chặn gió tuyết, dưới đất còn dựng một lò lửa đơn sơ bằng đá, bên trong đốt rễ tùng già. Hương nhựa tùng cháy khét hòa cùng hơi ấm lan tỏa.
Hạ Thanh Tiêu nhường cho ta chỗ ấm nhất.
Ta giả vờ từ chối đôi câu, rồi vẫn ngồi sát lại bên lò lửa.
“Hạ lang quân sao lại ở đây?”
“Trong nhà ngột ngạt, đọc sách dễ buồn ngủ. Nhớ nữ lang từng nói cảnh núi nơi này thanh nhã nên đến đây đọc.”
Hắn ngồi phía đối diện, dùng cành gỗ khẽ khều rễ tùng trong lò.
Ngọn lửa bập bùng, soi gương mặt hắn càng thêm ôn nhuận.
Ta nhìn hắn một lúc, rồi cụp mắt, giả vờ thất vọng.
“Thì ra vậy. Ta còn tưởng…”
Hắn khựng lại. Cành gỗ trong lửa kêu lách tách.
“Cũng… cũng không hẳn thế. Nàng mỗi ngày xuống núi mua rau quả tươi cho Thanh Cư quan. Nay trời lạnh, từ nay ta tiện thể mua giúp, nàng khỏi phải bôn ba trong gió tuyết.”
Ta khựng người.
Ý là…
Hắn ngày nào cũng sẽ đến đây đọc sách sao?
Chuyện mua rau vốn chỉ là cái cớ để ta gặp hắn.
Như vậy, ta thật sự không cần đội tuyết xuống núi nữa.
Ta vốn sợ lạnh.
“Đa tạ Hạ lang quân!”
Nụ cười của ta lần này chân thành hơn hẳn mấy phần.
Hạ Thanh Tiêu siết chặt cành gỗ trong tay, quay mặt sang chỗ khác khẽ “ừ” một tiếng.
Tai hắn lại đỏ.
Ngoài hốc đá, gió tuyết càng lúc càng dữ dội, đập vào vách đá phát ra từng tiếng trầm đục. Trái lại, bên trong lại càng thêm ấm áp và yên ổn.
Hạ Thanh Tiêu đọc sách, còn ta cũng lấy ra một quyển sổ sách.
Sản nghiệp riêng phụ thân để lại đã bị tộc nhân nuốt mất không ít.
Mấy cửa tiệm còn lại là ta mượn thế của Bùi Lăng An mới đoạt lại được.
Hắn từng bắt gặp ta xem sổ.
Hắn giật lấy quyển sổ, liếc qua một cái rồi tiện tay ném ra ngoài cửa sổ.
“Nếu Thẩm gia thật sự không có lấy một chưởng quỹ dùng được, nàng cứ nói với ta, ta điều vài người đến. Nàng là thiếu phu nhân tương lai của Bùi thị, sao có thể chạm vào những thứ tầm thường này?”
Ta không phản bác.
Chỉ ra hiệu cho nha hoàn đi nhặt sổ sách về, rồi mỉm cười phụ họa.
“Là ta không phải.”
Ta không nói cho hắn biết rằng vào năm phụ thân qua đời, những chưởng quỹ từng được phụ thân tín nhiệm nhất lại chính là những người đầu tiên quay lưng.
Cũng có vài người trung thành, nhưng rất nhanh đã bị đại bá phụ tìm cớ đuổi đi.
Mẫu thân không rành việc quản lý, chỉ có thể trơ mắt nhìn những cửa tiệm còn lại ngày càng suy tàn, cuối cùng chỉ còn biết sống dựa vào phần chi dùng của tộc.
Khi ấy ta đã hiểu.
Dựa vào ai cũng không bằng dựa vào chính mình.
Bùi Lăng An sinh ra trong Hà Đông Bùi thị, lớn lên giữa gấm vóc phú quý.
Những thứ hắn vừa đưa tay đã có, đối với rất nhiều người lại là thứ cả đời cũng không thể chạm tới.
Hắn không hiểu.
Mà ta cũng không cần hắn hiểu.
Nhưng Hạ Thanh Tiêu thì khác.
Năm xưa không rõ vì sao hắn lưu lạc đến Hoài Nam, được một lão cử nhân sống cô độc nuôi dưỡng khôn lớn.
Sau khi lão cử nhân qua đời vì bệnh, hắn dùng toàn bộ tích lũy trong nhà lo hậu táng cho dưỡng phụ, rồi dựa vào việc chép sách thuê mà từng bước đến Trung Đô dự thi.
Hắn từng chịu khổ, cho nên hiểu bạc tiền quan trọng đến mức nào.
Cũng không giống những kẻ đọc sách giả thanh cao kia, miệng nói thương nhân hạ tiện.
Lần đầu nhìn thấy ta tự mình tính sổ, hắn còn tỏ vẻ khâm phục, hỏi ta có bí quyết gì không.
Ta rất hài lòng.
Dù rằng… tất cả những điều này đều không xuất phát từ chân tâm.
Nhưng ít nhất ở bên Hạ Thanh Tiêu, ta vẫn cảm thấy thoải mái hơn nhiều so với khi đứng cạnh Bùi Lăng An.
Vì thế, sang ngày thứ hai khi hắn đến hốc đá đọc sách, ta đem cây bút lông Hồ Châu tặng cho hắn.
Vốn dĩ ta định đợi đến trước kỳ thi mùa xuân mới đưa.
Nhưng sinh thần của Bùi Lăng An sắp đến, mà hắn lại biết ta đã mua cây bút ấy.
Để tránh rắc rối, vẫn nên sớm đưa đi thì hơn.
Có lẽ ta đã cố ý phóng đại sự khó khăn khi tìm được cây bút này.
Hạ Thanh Tiêu vô cùng trân trọng.
Hắn nâng cây bút trong tay, cẩn thận vuốt ve, ánh mắt sáng rực như sao.
“Đa tạ nữ lang! Thanh Tiêu nhất định sẽ giữ gìn cẩn thận!”
Ta vốn đã quen với việc những món đồ ta tặng Bùi Lăng An bị hắn tùy tiện xử lý.
Có lần vì ta khiến hắn không vui, hắn còn tiện tay ném chiếc khăn ta dùng làm lễ bồi tội cho một tên ăn mày bên đường.
Tên ăn mày cầm chiếc khăn thêu chữ “Tố” nghênh ngang khắp phố, khiến ta trở thành trò cười cho cả thành.
Bây giờ thấy Hạ Thanh Tiêu trân trọng như vậy, ta chợt có chút hoảng hốt.
Nhưng…
Cũng chỉ vì hắn hiện giờ nghèo khó mà thôi.
Đợi đến khi hắn thật sự trở thành đích trưởng công tử của Bùi thị, hắn rồi cũng sẽ thay đổi.
Có khi còn chẳng kém gì Bùi Lăng An.
Ta nở nụ cười vừa phải.
“Ngọc Tố chúc lang quân… đề danh bảng vàng.”
Hạ Thanh Tiêu cụp mi, ánh mắt thoáng tối lại.
Nhưng ta không hề nhận ra.
Mười ngày sau, ma ma của Bùi thị lại đến.
Thấy ta tay không, bà ta đặt mạnh chén trà xuống bàn.
“Kinh văn nữ lang chép đâu?”
“Thật không may, mười lần kinh văn ta đã chép xong từ sớm, nhưng hôm qua gió lớn, toàn bộ đều bị thổi bay.”
Da mặt bà ta giật giật.
“Không phải nữ lang đang lừa lão nô đó chứ?”
Ta dùng khăn khẽ chấm khóe mắt.
“Sao có thể chứ? Kinh văn bị thổi mất, ta đã khóc suốt hai ngày.”
Bà ta nhìn sắc mặt ta hồng hào, lập tức đập bàn đứng dậy.
Ngón tay chỉ thẳng vào ta, nhưng không biết nghĩ đến điều gì lại cố nén cơn giận.
“Vậy nữ lang giao bút lông Hồ Châu cho lão nô đi. Biết đâu lang quân tâm tình tốt, cũng sẽ nhận lễ vật của người.”
Ta che miệng.
“Không khéo, bút lông cũng bị gió thổi mất rồi.”
“Ngươi!”
Bà ta cười lạnh, liên tiếp nói ba tiếng “Tốt”.
“Việc hôm nay, lão nô nhất định sẽ từng chữ không sót bẩm báo lang quân! Mong nữ lang đừng hối hận!”
Quá tốt.
Với tính cao ngạo của Bùi Lăng An, e rằng trước khi ta trở thành trưởng tẩu của hắn, hắn sẽ không còn đến quấy rầy ta nữa.
Chỉ là ta không ngờ rằng.
Chiều hôm ấy, ta vừa từ hốc đá trở về, đang định thắp đèn thì một bóng người đột nhiên xông vào phòng, túm chặt cổ tay ta.
“Thẩm Ngọc Tố, rốt cuộc nàng muốn làm loạn đến bao giờ?”
Là Bùi Lăng An.
Lần này ta thật sự có chút kinh ngạc.
Ta qua loa với ma ma của hắn như vậy, người có mắt đều nhìn ra ta cố ý.
Vậy mà Bùi Lăng An vẫn đích thân đến gặp ta.
Hơn nữa tính theo canh giờ, hẳn là ma ma kia vừa về phủ bẩm báo, hắn đã lập tức thúc ngựa chạy tới.
Lúc này tóc hắn hơi rối, bên thái dương còn đọng mồ hôi, lồng ngực phập phồng gấp gáp.
Rõ ràng là phi ngựa tới.
Thật chẳng giống phong thái của đích tử Hà Đông Bùi thị chút nào.
Hai nữ quan vội vàng chạy theo phía sau, đứng sau lưng hắn nhưng lại không dám ngăn cản.
Ta nhìn họ rồi chậm rãi nói.
“Thanh Cư quan là nơi nữ quan tu hành, Bùi lang quân xông thẳng vào hậu viện như vậy, e rằng không thỏa đáng?”
“Không thỏa đáng?”
Bùi Lăng An cười nhạt.
“Chuyện bản lang quân muốn làm, từ trước đến nay chưa từng có ba chữ ‘không thỏa đáng’! Nàng tu hành ở đây nhiều ngày, chẳng những không tu dưỡng được tâm tính, ngược lại càng thêm vô phép. Bản lang quân chưa phóng hỏa thiêu rụi cái đạo quan rách nát này đã là ân đức với bọn họ rồi!”
Nói xong, hắn nghiêng mặt quát.
“Còn không mau cút!”
Hai nữ quan tuy sợ hắn, nhưng cũng không nỡ bỏ đi, chỉ lo lắng nhìn ta.
Ta mỉm cười trấn an họ.
“Hai vị sư phụ chớ lo, Ngọc Tố chỉ nói vài lời với Bùi lang quân rồi sẽ tiễn hắn ra ngoài.”
Lúc ấy họ mới ba bước ngoái đầu một lần mà rời đi.
Ánh mắt Bùi Lăng An từ đầu đến cuối vẫn không rời khỏi ta.
Hắn siết cổ tay ta, kéo ta lại gần.
“Vì sao không chép kinh?”
Ta qua loa đáp: “Gió thổi bay mất rồi.”
Lực tay hắn bỗng mạnh thêm mấy phần.
Ta nhíu mày kêu đau.
Hắn khựng lại, buông tay.
“Được, coi như gió thổi mất. Vậy bút lông đâu?”
Ta thản nhiên cười.
“Cũng bị gió thổi mất rồi.”
“Thẩm Ngọc Tố!”
Bùi Lăng An tiến sát thêm một bước, ánh mắt khóa chặt gương mặt ta.
“Giận dỗi cũng phải có chừng mực.”
“Ta biết trong lòng nàng có oán. Hôm nay ta phong trần chạy đến, cũng xem như đã nhận lỗi với nàng.”
“Nàng cũng hiểu, nếu không có ta, với đức hạnh của Thẩm Đồng Chi, e rằng đã sớm đem nàng tặng cho lão thân vương nào đó làm thiếp. Thẩm Ngọc Tố, làm người phải biết cảm ân.”
“Nàng còn tiếp tục làm bộ, đừng trách ta không niệm tình cũ.”
Hắn lấy từ trong ngực ra một tấm thiếp mời, đặt lên bàn.
“Đây là thiếp mời. Yến tiệc sinh thần năm ngày sau, nàng mang bút lông Hồ Châu đến, trước mặt tân khách nhận lỗi với ta, hạ mình một chút, chuyện cũ ta bỏ qua.”
“Nếu chậm một khắc, hôn sự giữa chúng ta thật sự coi như xong.”
“Đây là cơ hội cuối cùng ta cho nàng, vì nhiều năm tình nghĩa.”
Nói xong, hắn hất cửa rời đi.
Ta gọi hắn lại.
Bùi Lăng An quay đầu, khóe môi cong lên.
“Sao? Giờ muốn nhận lỗi? Không được. Phải trước mặt đầy nhà tân khách. Bằng không nàng không nhớ nổi bài học lần này…”
Ta ngắt lời hắn.
“Sinh thần của lang quân… Bùi công có hồi kinh không?”
Câu hỏi ấy không hề đột ngột.
Năm xưa nghịch vương làm loạn Trung Đô, tiên phu nhân Bùi thị ôm đích tử vừa tròn tháng đi về phía nam tránh họa, giữa đường gặp giặc cướp, tiên phu nhân rơi xuống vực mà chết, tiểu công tử cũng mất tích.
Bao năm qua, Bùi công vẫn luôn tìm kiếm tung tích trưởng tử.
Nay ông đi Tái Bắc, đã ba tháng chưa trở về phủ.
“Ông ấy nói sẽ kịp trở về.”
Trong mắt Bùi Lăng An thoáng qua một tia lệ khí.
“Có điều ông ta có về hay không cũng chẳng quan trọng. Cả Trung Đô đều biết trong lòng ông ta chỉ có tên nghiệt chủng đã hóa thành tro kia.”
Ồ.
Xem ra ta có thể dẫn Hạ Thanh Tiêu đi “tình cờ” gặp Bùi công một phen.
Ta cầm thiếp mời lên.
“Lang quân yên tâm. Yến tiệc sinh thần, ta nhất định sẽ không vắng mặt.”
Không những không vắng mặt.
Ta còn phải tặng ngươi một phần đại lễ.
Chỉ là thời gian của ta cũng không còn nhiều.
Làm sao trong vòng năm ngày ngắn ngủi này khiến Hạ Thanh Tiêu cùng ta định hôn ước đây?
Giả vờ rơi xuống nước để hắn cứu sao?
Không được. Trời lạnh thế này, ta sẽ đông cứng mất.
Dùng xuân dược?
Quá mạo hiểm.
Ta cũng không muốn trước khi thành thân đã cùng hắn làm chuyện ấy.
Nhỡ việc không thành chẳng phải ta lỗ to sao…
Ta đang mải suy nghĩ.
Bên cạnh, Hạ Thanh Tiêu bỗng ho sặc sụa.
Cả gương mặt đỏ bừng.
“Sao vậy?”
Ta vội nhấc ấm trà khỏi lò, rót một chén, thổi nhẹ rồi đưa cho hắn.
“Lạnh sao?”
Hắn ôm chén trà, ánh mắt né tránh.
“Không… không phải. Vừa rồi có gió, bị sặc thôi.”
Ta nghi hoặc nhìn quanh.
Ba mặt đều là vách đá, lối ra vào duy nhất cũng đã được ta dùng tấm rèm lau còn lại trong quan che kín, lấy đâu ra gió?
Nhưng ta cũng không hỏi thêm, chỉ ân cần nói.
“Lang quân ngày đêm đọc sách, lại còn phải lên núi, thực sự vất vả. Ngày mai ta thay quan chủ xuống thôn phát thảo dược, lang quân không cần lên núi nữa. Ta sẽ mang thuốc đến tận nhà cho chàng.”
Hạ Thanh Tiêu chần chừ một chút.
“Cũng được.”
Hôm sau, hắn quả nhiên không lên núi.
Ta phát thuốc cảm hàn xong, liền ghé qua căn nhà tranh của hắn.