Hủy Hôn Rồi Gả Cho Trưởng Huynh Của Ngươi

Chương 2



“Hạ lang quân an hảo.”

Ta hơi cúi người hành lễ với chàng thanh niên trước mặt. Vừa nhìn thấy ta, vành tai hắn đã nhuộm lên một lớp đỏ nhạt.

Ta đưa bọc đồ trong tay ra.

“Trời trở lạnh rồi, mẫu thân dặn ta đem hai bộ áo đông đến cho lang quân.”

Ta hơi dừng lại, trên mặt lộ ra vẻ thẹn thùng: “Lẽ ra nên để nha hoàn khéo tay may vá, nhưng ta và mẫu thân làm đại bá phụ tức giận, bị đưa đến Thanh Cư quan tĩnh tu. Chỉ có thể tự mình may. Đường kim mũi chỉ có chút thô, mong lang quân đừng chê.”

Hạ Thanh Tiêu khựng lại.

Hắn luống cuống nhận lấy bọc đồ, sắc đỏ nơi vành tai dần lan lên cả gò má.

“Hạ mỗ… sao dám làm phiền nữ lang đích thân may áo đông cho ta…”

Ánh mắt hắn chợt khựng lại.

“Nữ lang, tay nàng…”

Ta vội vàng giấu ngón tay bị kim đâm vào trong tay áo.

“Để lang quân chê cười rồi. Ngọc Tố bình thường ít làm nữ công nên mới vụng về như vậy.”

Câu này nửa thật nửa giả.

Thật là ta quả thật rất ít khi động đến nữ công. Những chiếc khăn thêu cho Bùi Lăng An, những sợi dây đồng tâm trước kia đều do nha hoàn làm thay.

Còn giả là bộ áo đông với đường kim thô kia cũng không phải do ta may.

Hì hì.

Nhưng Hạ Thanh Tiêu lại tin.

Hắn nhìn ta chăm chú.

Phải nói rằng dung mạo của hắn thật sự rất đẹp.

Mày thanh mắt sáng, thậm chí còn tuấn tú hơn Bùi Lăng An vài phần.

Trong đôi mắt trong suốt như lưu ly khẽ dậy lên một tầng gợn sóng.

“Đa tạ nữ lang. Nơi này của ta có chút t//huốc mỡ, nếu nữ lang không chê…”

Ta hơi cân nhắc một chút, giữ vẻ đoan trang.

Cuối cùng vẫn gật đầu.

Hạ Thanh Tiêu lấy t//huốc mỡ ra, cẩn thận dùng một miếng gỗ nhỏ chấm thuốc rồi nhẹ nhàng bôi lên đầu ngón tay ta.

Suốt quá trình, hắn giữ lễ vô cùng.

Hắn cố ý tránh chạm vào da thịt ta, chỉ có hơi thở ấm nóng khi cúi gần là không thể tránh khỏi, khẽ rơi lên đầu ngón tay ta.

Ta khẽ run.

Hắn lập tức ngẩng mắt lên.

“Đau sao?”

Ta lắc đầu.

Hắn lại cúi xuống, tiếp tục chăm chú bôi thuốc.

Nhìn hàng mi dài khẽ rung như cánh bướm của hắn, ta không nhịn được mà cong môi cười.

Bùi Lăng An à Bùi Lăng An.

Ta sắp bám được vào vị đích trưởng huynh thất lạc của ngươi rồi.

Sau này, ngươi sẽ phải cung cung kính kính gọi ta một tiếng

Trưởng tẩu.

Bùi Lăng An vốn không định sớm như vậy cho Thẩm Ngọc Tố một bậc thang để bước xuống.

Hắn biết nàng đã nghe thấy ván cược của bọn họ.

Nhưng thì đã sao.

Chẳng qua chỉ là một trăm lần nhắc đến chuyện hủy hôn mà thôi.

Phụ thân nàng đã qua đời, Thẩm gia từ trên xuống dưới không còn ai có thể chống đỡ môn hộ.

Thực hiện hôn ước, cưới nàng vào cửa vốn đã là một sự ban ân.

Nàng nên biết cảm kích mới phải.

Một nữ nhân không đủ rộng lượng thì không thể ngồi vững vị trí thiếu phu nhân Bùi thị.

Thế nhưng đêm hôm đó, hắn lại nằm mộng.

Là chuyện của hai năm trước.

Năm ấy Thẩm Ngọc Tố mới mười bốn tuổi.

Hắn đưa nàng theo tham dự buổi săn đông của thiên tử.

Nàng mặc áo hồ cừu trắng, dáng vẻ vừa xinh đẹp vừa yếu ớt, đến cưỡi ngựa cũng không dám.

Nhưng khi hắn lạc vào bẫy giữa rừng sâu, người đầu tiên tìm được hắn lại chính là nàng.

Đến nay Bùi Lăng An vẫn không hiểu nổi, một nữ lang mảnh mai như thế làm sao có thể làm được điều đó.

Nhưng nàng đã làm được.

Thẩm Ngọc Tố lao đến ôm chầm lấy hắn, khóc đến nghẹn ngào.

Những giọt nước mắt nóng hổi rơi xuống mặt hắn, khiến hắn cũng khẽ run lên.

“Ngọc Tố, ta tuyệt đối sẽ không phụ nàng.”

Đến khi hoàn hồn lại, lời đã buột miệng nói ra.

Thẩm Ngọc Tố ngẩn người.

Trong ánh mắt nàng hiện lên vẻ mà hắn chưa từng thấy trước đây, vừa do dự, vừa kinh ngạc, lại xen lẫn một chút dao động.

Khi ấy nàng không nói thêm điều gì.

Nhưng từ sau hôm đó, Thẩm Ngọc Tố dường như đã thay đổi.

Nàng không còn trăm bề thuận theo như trước nữa.

Thỉnh thoảng còn trách hắn vài câu, lúc giận thì đóng cửa không chịu gặp.

Điều kỳ lạ là Bùi Lăng An lại không hề chán ghét.

Ngược lại, hắn rất thích một Thẩm Ngọc Tố sống động như vậy.

Khi đám công tử ăn chơi kia đề xuất ván cược, phản ứng đầu tiên của hắn là từ chối.

Nhưng bọn họ đồng loạt ồn ào.

“Sao nào, Bùi lang quân thật sự quỳ gối dưới váy tiểu nữ tử kia rồi sao? Ngay cả cược với chúng ta cũng không dám?”

“Đúng vậy, Thẩm Ngọc Tố gả cho huynh vốn đã là trèo cao. Nếu còn để nàng ta cưỡi lên đầu, chẳng phải càng khiến nàng ta quên mất thân phận sao?”

“Hay là Bùi huynh không dám cược? Sợ trong lòng Thẩm nữ lang, mình chẳng có chút trọng lượng nào?”

Chỉ có Thẩm Ngọc Trì lên tiếng khuyên hắn.

“Lăng An ca ca đừng cược với bọn họ. Tỷ tỷ ta vốn tâm khí cao ngạo, e rằng chỉ cần nhắc đến hủy hôn lần đầu, tỷ ấy đã gật đầu rồi.”

“Thật sao? Vậy ta càng muốn xem nàng ta có dám hay không.”

Lời đã nói ra, khó mà thu lại.

Có lần thứ nhất thì sẽ có lần thứ hai, thứ ba…

Từ chỗ áy náy ban đầu, hắn dần dần trở nên lý lẽ hùng hồn.

Xem kìa, Thẩm Ngọc Tố quả nhiên không rời xa được hắn.

Ván cược này quả thực hoang đường, nhưng đợi nàng qua cửa rồi, hắn tự nhiên sẽ bù đắp cho nàng.

Chỉ là Bùi Lăng An không ngờ rằng, nàng đã hạ mình níu kéo hắn bao nhiêu lần như vậy, nhưng đến lần cuối cùng… nàng lại thật sự gật đầu.

Nàng rõ ràng biết đó chỉ là một ván cược.

Rõ ràng…

Sự thất thần của Bùi Lăng An không thoát khỏi ánh mắt của những người xung quanh.

Hiếm khi bọn họ làm một việc tử tế, nhao nhao khuyên hắn cho Thẩm Ngọc Tố thêm một cơ hội.

Hắn đã cho.

Nhưng nàng không cần.

Tên tiểu tư gần như cúi rạp người xuống bậc thềm.

“… Thẩm nữ lang nói, sai lầm lớn nhất của nàng là khi lang quân lần đầu nhắc đến hủy hôn… nàng đã không đồng ý.”

Choang một tiếng.

Bùi Lăng An đột ngột đứng bật dậy, chén trà bị hất rơi xuống đất vỡ tan.

Đình nghỉ mát vốn đã yên tĩnh từ khi Thẩm Ngọc Tố rời đi không ngoảnh lại, lúc này lại càng chỉ còn tiếng gió.

Thẩm Ngọc Trì nhìn mảnh sứ vỡ dưới đất, lại nhìn sang Bùi Lăng An, lẩm bẩm.

“Tỷ tỷ vậy mà thật sự…”

“Thật sự cái gì?”

Bùi Lăng An đột nhiên quay phắt lại.

Thẩm Ngọc Trì giật mình, vội vàng lắc đầu.

“Không… không có gì!”

Bùi Lăng An quát.

“Nói!”

Thẩm Ngọc Trì xoắn khăn tay, nhỏ giọng đáp.

“Tỷ tỷ nói nàng sắp thành thân với Lăng An ca ca rồi, không thể mãi trăm bề thuận theo nữa. Lần này nàng nhất định phải giữ tư thế cao cao tại thượng, đợi huynh đi dỗ thì nàng mới chịu quay lại.”

“Thì ra là muốn lạt mềm buộc chặt?”

“Tiểu nương tử thật sự giận rồi, huynh dỗ hay không dỗ?”

“Bùi huynh, coi chừng phu cương bất chấn đấy. Ha ha ha.”

Trong tiếng cười ồn ào, Bùi Lăng An lại khôi phục vẻ nhàn tản thường ngày, thản nhiên cười.

“Lạt mềm buộc chặt? Bản lang quân ghét nhất mấy thủ đoạn quỷ quyệt ấy. Người đâu, truyền lời đến Thanh Cư quan, nói thiếu phu nhân tương lai của Bùi thị vào đạo quan khổ tu, không cần vì là quan quyến mà nương tay. Lại sai người chuyển lời cho Thẩm Ngọc Tố, chép mười lần… không, một trăm lần Thanh Tĩnh Kinh. Nếu không, sinh thần nửa tháng sau, ta sẽ không nhận lễ vật của nàng.”

Tiểu tư lĩnh mệnh rời đi.

Bùi Lăng An ngồi xuống, đổi chén trà mới, ung dung tự mình uống.

Nửa tháng trước, Thẩm Ngọc Tố còn đi khắp nơi tìm mua một cây bút lông Hồ Châu thượng hạng.

Ngoài sinh thần của hắn ra, hắn nghĩ không ra còn việc gì khiến nàng phải phí tâm như vậy.

Nếu hắn thật sự không nhận, với tính tình dễ rơi lệ của nàng, e rằng nàng sẽ lo lắng đến phát khóc.

Chỉ không biết lần này nàng có thể nhịn được mấy ngày không cúi đầu.

Ba ngày? Hay năm ngày?

Thẩm Ngọc Tố không rời xa được hắn.

Không ai hiểu rõ hơn hắn, nàng rốt cuộc yêu hắn sâu đến mức nào.

“Lễ vật sinh thần?”

Nghe lời ma ma già của Bùi phủ truyền lại, ta theo bản năng liếc nhìn cây bút lông Hồ Châu đặt trong hộp gấm trên bàn.

Bùi Lăng An biết ta đang tìm bút sao?

Thảo nào hôm ấy chưởng quỹ Văn Khúc trai đột nhiên tìm đến, nói rằng trong tiệm vừa có một cây bút Hồ Châu thượng hạng mà giá lại rẻ đến bất ngờ.

Ta còn tưởng trên đời thật sự có chuyện bánh từ trên trời rơi xuống.

Hóa ra là Bùi Lăng An thả xuống.

“Đúng vậy.”

Ma ma già mắt xếch liếc theo ánh nhìn của ta, không hề che giấu vẻ khinh miệt.

“Sinh thần của lang quân còn nửa tháng nữa. Thẩm nữ lang nên gấp rút đi, nếu không chép đủ một trăm lần Thanh Tĩnh Kinh thì tâm ý cũng thành uổng phí.”

Ta mỉm cười gật đầu.

“Cô cô yên tâm, ta nhất định sẽ dụng tâm chép.”

Bà ta qua loa thi lễ rồi quay người rời đi.

Ta cũng bước ra khỏi tiểu viện tiêu điều ấy, xoay người tiến vào một gian phòng thanh nhã ấm áp.

Mẫu thân đang ngồi bên cửa sổ, tỉ mỉ thêu một bức tranh Phật A Di Đà.

Ta không muốn quấy rầy, liền khẽ đặt cuốn kinh xuống chiếc án nhỏ hơi chông chênh để kê cho vững.

Nhưng mẫu thân vẫn nhìn thấy.

“Sao lại dùng sách để kê bàn?”

“Bùi Lăng An sai người đưa tới. Xúi quẩy lắm, con để ở đây cho bớt mùi, mấy hôm nữa đem tặng lại trong quan.”

“Trẻ con quá.”

Mẫu thân lắc đầu, tay vẫn cầm kim, nhưng vành mắt lại đỏ lên.

“Là do mẫu thân vô dụng. Nếu mẫu thân đủ bản lĩnh đứng vững, đâu cần con phải đi lấy lòng hắn.”

Ta vội vàng nhào tới trước khi bà rơi lệ, thạo tay dúi đôi tay lạnh buốt vào lòng bà.

“Mẫu thân ơi, tay con lạnh, người sưởi cho con một chút.”

Mẫu thân lập tức quên hết phiền muộn.

“Sao tay lại lạnh thế này? Có phải mặc ít quá không? Đợi lát nữa ta đi tìm Quý quan chủ, nhờ bà ấy may thêm cho con một bộ áo đông…”

Mẫu thân ta thật sự là một nữ nhân xinh đẹp mà yếu mềm.

Người không có thủ đoạn lôi đình, cũng không giữ nổi sản nghiệp riêng phụ thân để lại.

Nhưng lại có một tấm lòng Bồ Tát.

Năm ấy, bà nhìn thấy một thiếu nữ đói lả ngất bên đường, liền đỡ dậy, cho ăn canh nóng cơm nóng, còn khoác áo mình lên người nàng.

Thiếu nữ ấy sau này nhập đạo ở Thanh Cư quan, trở thành một quan chủ.

Mười mấy năm qua, nàng luôn ghi nhớ ân đức của mẫu thân ta. Sau khi phụ thân qua đời, chính nàng đã vì phụ thân ta thắp một ngọn đèn vãng sinh.

Nếu không có chuyện ấy, mẫu thân cũng sẽ không lặn lội đến Thanh Cư quan cầu phúc.

Lại càng không thể quen biết Hạ Thanh Tiêu.

“Cho nên tất cả đều là công lao của mẫu thân.”

Ta tựa đầu lên vai bà, cọ cọ như mèo con.

“Bây giờ chúng ta ăn no mặc ấm, cũng là nhờ lòng thiện tâm của người đó.”

Đêm ta đến đây, cả Bùi thị và Thẩm thị đều trước sau sai người đến.

Bùi thị dặn quan chủ không được vì ta là quan quyến mà nương tay.

Còn Thẩm thị thì thẳng thừng hơn. Bọn họ bảo quan chủ phải nghiêm khắc với ta, không cho mẫu tử ta ăn no mặc ấm, còn bắt ta làm việc giặt giũ giày tất cho nữ quan trong quan.

Quý quan chủ bề ngoài đều vâng lời hai nhà.

Nhưng sau lưng lại đem tiền thưởng đổi thành áo đông, lấy danh nghĩa mẫu tử ta chia cho nữ quan trong quan và dân nghèo dưới núi.

Nữ quan nhận ân, ai nấy đều cảm kích, đối với mẫu tử ta cũng thân thiết hơn.

Những ngày ở Thanh Cư quan chẳng những không khổ cực, ngược lại còn tự tại hơn lúc ở Thẩm gia.

Ta nhìn mẫu thân thêu tranh Phật thêm một lúc, cũng đến giờ mỗi ngày ta đi tìm Hạ Thanh Tiêu.

Trời lạnh thế này, thật ra ta lười ra ngoài.

Nhưng năm hết Tết đến, Bùi công cũng sắp hồi kinh.

Ta chỉ có thể ngày ngày đội gió tuyết đi gặp Hạ Thanh Tiêu.

Haiz.

Xưa có treo tóc lên xà nhà, đâm dùi vào đùi.

Nay có ta đạp tuyết truy phu.

Ta quấn kín người, ôm lò sưởi tay bước ra khỏi cổng.

Đi chưa được mấy bước, liền thấy trong hốc đá tựa vách núi ngoài quan, nơi người qua đường thường trú gió nghỉ chân, có một người đang ngồi đó.

Thanh niên nâng quyển sách trong tay, mượn ánh sáng trời đọc sách.

Tuy cúi đầu nhưng lưng vẫn thẳng tắp.

Ta khựng lại.

“Hạ lang quân?”

Hạ Thanh Tiêu lập tức đứng dậy.

“Thẩm… Thẩm nữ lang.”

Mặt hắn lại đỏ lên, còn lộ vẻ lúng túng.

Ta khẽ nghi hoặc.

Mấy ngày qua đã quen dần, hắn không còn vừa thấy ta liền đỏ mặt nữa.

Chẳng lẽ…

Chương trước Chương tiếp
Loading...