Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Hồng Y Đoạn Mộng
Chương 2
12
Bán xong đồ, ta vừa bước ra khỏi Phượng Bảo Các, liền trông thấy Tiêu Tế Bạch đang đi tới đối diện.
Hắn nhìn Xuân Hoa hai tay trống không, liền mở lời hỏi.
Ta gật đầu, tiếp tục giữ vững cái dáng vẻ làm bộ làm tịch của mình.
Quá tầm thường, không hợp ý ta, một món cũng không vừa mắt.
Khi ta tỉnh lại, đã ở trong phủ Nhiếp Chính Vương.
Đồ đạc trước kia của ta, e rằng Tiêu Tế Bạch cũng không giúp ta dọn từ phủ công chúa sang.
Tìm một vòng, trong phủ Nhiếp Chính Vương cũng chỉ có hai rương trang sức thường ngày.
Số bạc bán được, nếu tiết kiệm một chút, cũng đủ cho ta và Xuân Hoa sống hết nửa đời sau.
Tiêu Tế Bạch không tiếp tục truy hỏi, đang định cùng ta trở về xe ngựa.
Không ngờ lại có thị vệ vội vã chạy tới bẩm báo.
“Vương gia, quận chúa vừa rồi một mình tới tửu phường giải sầu, gặp phải mấy tên vô lại lưu manh, bị dọa một phen, hiện đã hôn mê chưa tỉnh.”
Không biết vì sao, những lời bình kia lại bắt đầu xót xa.
Trời ơi, muội bảo của ta cảm mạo còn chưa khỏi, đã bị đám lưu manh kia dọa đến như vậy.
Nam chính lát nữa nhìn thấy chắc lại đau lòng đến chết mất thôi.
Dù ngoài miệng không nói, nhưng ta có thể cảm nhận được hắn nhất định muốn giết sạch mấy tên vô lại đó.
Có dám cược không?
Nữ phụ chắc chắn sẽ tìm mọi cách khiến nam chính đi cùng nàng trở về phủ công chúa.
Ta không hề do dự, chủ động lên tiếng.
“Ngươi mau đi đi, ta trở về thu xếp ít y phục rồi sẽ quay lại.”
“Quận chúa thân thể yếu ớt, lại không có thân nhân bên cạnh, ngươi nên ở bên nàng nhiều hơn.”
Nói xong, ta liền buông rèm xe xuống, sai phu xe mau chóng rời đi.
Xe ngựa đi được một đoạn, ta không nhịn được vén rèm nhìn lại phía sau một lần.
Chỉ thấy Tiêu Tế Bạch dứt khoát xoay người lên ngựa, phóng theo hướng ngược lại với ta.
Những lời bình kia vẫn chưa dứt.
Dù không biết con nhỏ làm màu kia lại đang giở trò gì, nhưng dáng vẻ nam chính vội vã thúc ngựa thật sự đẹp trai muốn chết a a a a.
Đồ giả bộ, ngoài mặt tỏ ra thản nhiên, trong lòng chắc đã gấp đến phát điên rồi.
Chờ lát nữa gặp muội bảo, nhất định sẽ ôm nàng vào lòng mà dỗ dành cho xem.
13
Ta xoa nhẹ trán, những lời bình kia quả thực khiến lòng người phiền loạn không yên.
Trở về phủ công chúa, phủ của ta vốn ở trong cung, cách cổng cung rất gần.
Năm đó, hoàng đệ Sở Tân mang lòng riêng, vốn dĩ ta phải xuất cung lập phủ, hắn lại nói bên ngoài không an toàn, đồng thời cũng chiều theo ý muốn rời cung của ta, nên dựng cho ta một phủ công chúa mới ở nơi gần cổng cung nhất .
Nay Sở Tân đã thất thế, trong cung sớm đã đổi thay.
Ta đứng trước cửa phủ công chúa, thấy cánh cổng có vết tích bị hỏa thiêu, đoán rằng bên trong hẳn cũng chẳng còn như xưa.
Ngày thường ta nhàn rỗi thích trồng hoa cỏ, nhưng luôn nuôi không sống, trồng gì cũng chết.
Chuyện ấy truyền ra ngoài, cung nhân đều nói ta tính tình cổ quái độc ác, rảnh rỗi thì lấy nước sôi tưới hoa, hành hạ cây cỏ.
Bước vào phủ công chúa, quả nhiên bên trong đã tiêu điều hoang phế, lạnh lẽo vắng tanh.
Trên con đường lát đá, toàn là lá khô úa vàng và tro tàn.
Những vật dụng khác của ta cũng không thấy tung tích, nghĩ chắc là ngày cung biến, bị đám cung nhân chạy loạn thừa cơ lấy đi.
Lão thái giám canh cửa nói với ta: “Công chúa, ngày ấy cung biến, sau khi Nhiếp Chính Vương dẫn binh dẹp loạn, đã hạ lệnh đốt nơi này.”
Giọng hắn run run.
“Công chúa, người vẫn nên sớm rời đi, nếu hôm đó không phải người may mắn say rượu ở nơi khác, e rằng đã bị thiêu chết tại đây rồi.”
Trái tim ta trong nháy mắt chìm xuống đáy vực.
Tất cả mọi người đều biết, Tiêu Tế Bạch kỳ thực muốn ta chết.
Chỉ là không rõ vì sao trong khoảng thời gian ta hôn mê, hắn không động thủ.
Nhưng ta cũng không muốn đoán nữa.
Có lẽ ta còn có giá trị làm con tin, hoặc cũng chỉ là chứng cứ để hắn chứng minh rằng bản thân vẫn còn chút niệm tình xưa.
14
Rời khỏi phủ công chúa, ta vốn định đi gặp tân hoàng.
Tân hoàng Sở Cẩm là con của lục đệ, cũng là tiểu chất nhi của ta.
Lục đệ Sở Trạm tính tình ôn hòa, học thức uyên bác, năm xưa lại vì tội danh vô căn cứ mà bị đày đi Lĩnh Nam.
Sở Tân lòng dạ đố kỵ, luôn cho rằng Sở Trạm muốn tranh đoạt ngôi vị với hắn, nên âm thầm sai người sắp đặt một trận đại hỏa, ngay cả thê nhi của lục đệ cũng không định buông tha.
Nếu không phải ta sớm phái người báo tin, mà người được phái đi vừa khéo gặp đúng đêm hành hung, liền âm thầm giấu đi đứa trẻ Sở Cẩm còn nhỏ, sau đó đưa về bên ta.
Ta lại tìm một nơi an toàn ở bên ngoài, nhờ người nuôi dưỡng tiểu Sở Cẩm.
Tiểu Sở Cẩm thiên tư thông tuệ, tuổi còn nhỏ đã bộc lộ tài năng và thiên phú giống như phụ vương.
Tính cách cũng như phụ mẫu, ôn nhu hiền lương.
Chỉ là sau khi ta hôn mê, trong ngày đó liền xảy ra cung biến.
Cũng không rõ Sở Cẩm đã bị Tiêu Tế Bạch tìm thấy như thế nào.
Lại càng không hiểu, vì sao hắn lại có thể yên tâm mà nâng đỡ Sở Tân đăng cơ.
“Công chúa, canh giờ không còn sớm, vương gia dặn thuộc hạ sớm đón người hồi phủ.”
Quả nhiên, Tiêu Tế Bạch đối với người Sở gia tràn đầy đề phòng và nghi kỵ, sao có thể để ta đi gặp Sở Cẩm.
Ta ngoan ngoãn lên xe ngựa, trở về phủ Nhiếp Chính Vương.
Đêm đó, Tiêu Tế Bạch lại không trở về.
Ta không cần hỏi cũng đoán được, hắn hẳn là qua đêm tại chỗ Ninh Dao.
Bởi vì những lời bình kia vẫn đang cuồn cuộn.
Trời ơi, đêm nay không phải là đại kết cục đó chứ.
Tai nam chính đỏ cả lên rồi kìa, cổ cũng đỏ luôn.
Muội bảo ăn mặc như vậy mà hắn còn nhịn được, ta xin bái phục, không phải nam nhân rồi.
Hai người hôm nay uống nhiều như vậy, là định chơi trò nói thật lòng sao.
Uống rượu…