Hồng Y Đoạn Mộng
Chương 1
Ta là vị Trưởng Công chúa "ác độc" khét tiếng nổi danh thiên hạ, đến con chó đi ngang qua cũng phải ăn hai cái tát của ta mới yên chuyện.
Sau một lần sẩy chân rơi xuống nước, ta hôn mê suốt một năm trời, nay đột nhiên tỉnh lại.
Vừa mở mắt ra, ta đã thấy phu quân đang nhìn mình với ánh mắt đầy phức tạp.
Nhưng ngay lúc đó, trước mắt ta đột nhiên lướt qua những dòng chữ kỳ lạ:【Cái thứ nữ phụ độc ác này đang nằm yên ổn sao tự dưng lại tỉnh lại thế nhỉ?】
【Nam chính hồi xưa nhẫn nhịn cô ta là vì đại thù chưa trả, giờ kẻ thù giếc sạch rồi, chắc chắn sẽ chẳng thèm nuông chiều cô ta nữa đâu.】
【Nữ chính bé bỏng của tôi một năm qua khổ tận cam lai, dù nữ phụ có tỉnh lại cũng chẳng sao, nam chính giờ là Nhiếp chính vương rồi, chỉ cần anh vui, đừng nói là đổi vợ, kể cả đổi người làm Hoàng đế cũng chỉ là chuyện trong phút mốt.】
Ta rùng mình một cái, tay run không giữ vững bát thuốc phu quân vừa đưa tới.
Thuốc nóng hổi đổ ập lên người, ta nén đau, run rẩy nói: "Ta đã khỏe rồi, thật ra không cần uống thuốc cũng được..."
Ánh mắt phu quân tối sầm lại.
Ta run như cầy sấy, trong lòng thầm lẩm bẩm: Chàng giếc hết bọn họ rồi thì đừng giếc ta nữa nhé...
1
Ta thấy vạt áo quan phục đỏ đen của Tiêu Kế Bạch bị nước thuốc bắn bẩn một chút.
Sợ đến mức không dám động đậy.
Bát thuốc ban nãy... liệu có bỏ thứ gì muốn lấy mạng ta không?
【Lại tới rồi, vẫn cứ làm màu như thế. Hồi xưa uống thuốc hết chê đắng lại chê nóng, có lần còn hất đổ cả bát thuốc, trên tay nam chính giờ vẫn còn vết sẹo bỏng lần đó kìa!】
【Đúng thế! Lần đó là bé con nhà mình chắt bóp bạc mãi mới đổi được hũ Tuyết Ngân Cao xịn của tiểu thái giám để bôi thuốc cho nam chính đấy.】
Còn có chuyện này nữa sao?
【May mà bé con giờ không còn là cô cung nữ nhỏ tội nghiệp năm nào, người ta giờ được Thành Tấn Vương nhận làm nghĩa nữ, đã là Quận chúa lá ngọc cành vàng rồi!】
【Đừng nhắc nữa, cái vị Công chúa tác quai tác quái này đâu phải chỉ đánh nam chính một lần. Năm đó trước mặt tên Hoàng đệ b i ế n thái, cô ta còn tát nam chính, ta nhớ sau đó còn dùng roi quất Tiêu Kế Bạch nữa cơ!】
Năm đó khi ta ép Tiêu Kế Bạch cưới mình, xương cốt hắn cứng cỏi, nói thế nào cũng không chịu bái cao đường.
Vẫn là vị Hoàng đệ kia của ta hạ lệnh cho mười mấy thị vệ đè chặt tay hắn, c ư ỡ n g ép hắn cùng ta hoàn thành lễ phu thê giao bái.
Lúc đó ta sợ hắn trốn mất, còn cho hắn đeo xích chân suốt mấy tháng trời.
Mãi sau này hắn mới dần chịu nói chuyện với ta, thái độ không còn lạnh lùng như trước, ta mới sai người tháo xích chân cho hắn.
Còn việc tát tai và quất roi Tiêu Kế Bạch... nói ra thì dài dòng lắm.
2
Sau này có lần Hoàng đệ hạ thuốc Tiêu Kế Bạch.
Hắn tự cắn cánh tay mình đến máu chảy đầm đìa, nhẫn nhịn đến mức thở dốc, gân xanh trên trán nổi lên cuồn cuộn cũng không chịu chạm vào ta.
Hồi đó ta muốn thứ gì là phải tìm mọi cách đoạt cho bằng được.
Hắn càng không chịu, ta lại càng muốn hắn.
Ta lừa hắn vào bồn tắm, thừa dịp hắn không đề phòng, lại dùng xích khóa một tay hắn lại, khiến hắn không thể cử động, mặc cho ta "tác oai tác quái".
Cũng sau đêm đó, ta không còn quá để tâm đến Tiêu Kế Bạch nữa, cả ngày ăn chơi trác táng, trong phủ Công chúa hết diện mục này đến nam sủng khác chưa từng đứt đoạn.
Dù bây giờ tỉnh lại, sự đề phòng và thờ ơ trong mắt Tiêu Kế Bạch vẫn rõ mồn một.
Thấy ta đưa tay định chạm vào tay hắn, hắn thậm chí còn lùi lại nửa bước.
Nói thật lòng...
Bây giờ ngẫm lại, Tiêu Kế Bạch không thừa dịp ta bệnh mà lấy mạng ta, cũng coi như hắn nhân từ rồi.
3
Hiện giờ, hắn sống tốt như thế, chân mệnh thiên nữ cũng đã xuất hiện bên cạnh.
Nếu ta còn dây dưa tiếp thì thật là không biết xấu hổ.
Ta tuy ham mê sắc đẹp của Tiêu Kế Bạch, nhưng ta cũng rất quý mạng mình.
Hắn nay đã là cực phẩm đại thần, quyền nghiêng thiên hạ, đến vị Tân đế vừa đăng cơ cũng là do một tay hắn phò tá.
Cả mảnh đất Đại Ung này gần như nằm gọn trong túi hắn.
Tiêu Kế Bạch đã báo được thù lớn, người nhà họ Sở gần như bị hắn giếc sạch, chỉ còn lại ta và tiểu Hoàng đế mới đăng cơ.
Có lẽ, để lại cái mạng nhỏ này của ta, phò tá người họ Sở lên ngôi, chỉ là để che mắt thiên hạ, khiến người ta cảm thấy Tiêu Kế Bạch hắn không có dã tâm chiếm ngôi mà thôi.
Tiêu Kế Bạch đột nhiên đưa tay ra, ta sợ tới mức rụt người lại, chỉ sợ hắn không vui là vặn gãy cổ ta luôn.
Thấy ta né xa như vậy, hắn có vẻ càng không vui hơn, chân mày cau lại, vừa định mở miệng… thì nghe thấy từ ngoài phòng có tiếng thiếu nữ trong trẻo vang lên: "Kế Bạch ca ca! Muội nghe nói Công chúa tỉnh rồi?"
Ta lại thấy những dòng chữ kia hiện lên:【Bé con nhà mình hôm nay giống một viên đại phúc trắng trẻo đáng yêu quá đi, bộ y phục màu hồng này dễ thương xỉu, các bà nhìn ánh mắt nam chính kìa, có phải muốn hôn không?】
【Con gái đáng yêu quá, muốn đẻ một đứa như vậy!】
Ta nhìn kỹ lại, một tiểu cô nương xinh đẹp như tranh vẽ bước vào, chính là cô cung nữ nhỏ mà bọn họ nhắc tới - cũng là Thanh Hà Quận chúa Ninh Dao hiện giờ.
4
Ninh Dao quen cửa quen nẻo bước vào phòng, đặt hộp thức ăn sang một bên, đứng cạnh Tiêu Kế Bạch.
Trong lòng ta bỗng dâng lên một tia ngưỡng mộ.
Cảnh tượng hòa hợp như vậy, quả thực là điều ta cầu mà không được.
"Sao muội lại tới đây?"
Giọng Tiêu Kế Bạch nhàn nhạt: "Phong hàn nặng như thế, không ở lại nghỉ ngơi cho khỏe đi."
Những dòng chữ kia lại nhảy số:【Nam chính đau lòng rồi kìa! Bé con nhà mình cảm chưa khỏi hẳn đã chạy tới, anh chắc chắn là xót rồi!】
"Dao nhi vừa nghe tin Công chúa tỷ tỷ tỉnh lại là vội chạy tới thăm tỷ tỷ ngay."
Muội ấy cười hì hì nhìn ta, lúm đồng tiền thoắt ẩn thoắt hiện: "Công chúa tỷ tỷ, đã đỡ hơn chút nào chưa?"
Ta gật đầu, cũng cười đáp: "Đa tạ muội muội quan tâm, hai người cứ thong thả trò chuyện, ta ra ngoài đi dạo một chút."
Ánh mắt Tiêu Kế Bạch nhìn ta càng lúc càng lạnh.
Sống lưng ta đổ mồ hôi lạnh ròng ròng, vội vàng tăng tốc xuống giường.
Đi ngay đây, đi ngay đây, đừng lườm nữa mà!
Ai ngờ vì nằm quá lâu, chân ta mềm nhũn, một cái lảo đảo ngã nhào xuống đất.
Tiếng ngã khá lớn, đầu óc ta cũng hơi ong ong.
Nếu là trước đây, ta chắc chắn sẽ nũng nịu đòi Tiêu Kế Bạch bế ta lên cho bằng được.
Dù lúc đó hắn rất miễn cưỡng, nhưng ta lại luôn thích nhìn cái biểu cảm khó xử đó của hắn khi bế ta.
Chỉ là nay đã khác xưa.
Ta thấy bọn họ đồng loạt quay đầu nhìn mình.
Thấy Tiêu Kế Bạch có vẻ theo bản năng định tiến tới đỡ, ta lập tức chống tay xuống đất, kiên cường tự mình bò dậy.
Hồi xưa c ư ỡ n g ép hắn làm những việc hắn không thích, giờ hắn đã có phản ứng bài xích về cơ thể rồi.
Sau này nói không chừng lúc nào đó hắn nhớ lại những chuyện cũ ta ép uổng hắn, vạn nhất hắn không vui mà tính sổ tổng kết với ta thì tiêu đời.
"Ta không sao, không cần quản ta."
Ta nhịn cơn đau kịch liệt ở đầu gối, nặn ra một nụ cười: "Không làm phiền hai người nữa..."
5
Những dòng chữ kia lại bắt đầu chạy:【Con nữ phụ này hôm nay có não rồi, cuối cùng cũng không làm bóng đèn nữa.】
【Đúng thế, bé con nhà mình đứng cạnh nam chính mới giống một gia đình thực thụ chứ.】
Ta không nhịn được quay đầu nhìn lại một cái.
Tiêu Kế Bạch vóc người cao lớn, ngũ quan tuấn tú, khí chất thoát tục.
Mà Ninh Dao bên cạnh hắn đang độ thanh xuân, đôi má hồng như đào, đứng với hắn quả thực rất xứng đôi.
Ta thậm chí còn lặng lẽ đóng cửa lại giúp họ.
Hy vọng trước khi cơn điên của Tiêu Kế Bạch phát tác, ta có thể sớm rời khỏi nơi thị phi này.
Mấy dòng chữ đó nói rằng, một năm ta hôn mê, Tiêu Kế Bạch đã tự tay tiêu diệt Sở thị.
Những kẻ năm xưa tham gia vào vụ thảm sát ba trăm sáu mươi bảy mạng người nhà ngoại Vệ gia của hắn, bao gồm cả vị Hoàng đệ kia của ta, hắn không tha cho một ai.
Nghĩ đến đây, ta lại đứng ngồi không yên.
Đêm đó ta dọn ra khỏi tẩm điện của Tiêu Kế Bạch, đã biết mình là thân phận gì rồi, đương nhiên sẽ không ở lại trước mặt hắn làm hắn ngứa mắt nữa.
Chỉ là lúc đang dọn, hắn bãi triều về phủ, thấy ta đang thu dọn xiêm y.
Hắn lạnh lùng lên tiếng: "Sở Nhiêu, nàng lại đang nháo cái gì?"
6
【Chịu không nổi cái con làm màu này luôn, ngày nào cũng phải kiếm chút cảm giác tồn tại mới chịu hả?】
【Hồi xưa ỷ thế Công chúa, nuôi trai bao vô số, muốn ngủ đâu thì ngủ, giờ còn tưởng mình là Công chúa lá ngọc cành vàng chắc, lại dùng mấy cái tiểu xảo này để thu hút sự chú ý của nam chính, tiếc ghê, nam chính có bé con rồi, nữ phụ có treo cổ trong phòng chắc nam chính cũng tưởng bả đang chơi xích đu quá!】
【Lầu trên ơi, ha ha ha hài quá ha ha ha!】
Ta phớt lờ sự chế nhạo của bọn họ, tiếp tục dọn đồ.
Tiêu Kế Bạch lại chặn đường đi của ta.
"Dọn đi đâu?"
Trên mặt hắn hiện lên một thần sắc lạ lùng, như đang giễu cợt: "Trong phủ không còn đám nam sủng kia của nàng đâu."
Ta trợn tròn mắt, bịt chặt miệng.
Hắn không lẽ điên lên giếc cả đám nam sủng đó rồi chứ?
Ta theo bản năng lùi lại nửa bước, ánh mắt nhìn hắn mang theo sự sợ hãi: "Bọn họ..."
Thật là vô tội.
Ai ai cũng biết Thanh Dương Trưởng công chúa ta hoang d â m vô độ, đi đến đâu là nam nhân đẹp không còn đến đó.
Trong phủ Công chúa của ta có mấy chục nam sủng, ai nấy đều đẹp đẽ vô song.
Nhưng thật ra... ta chẳng dám động vào một ai.
Ta làm vậy chỉ để đề phòng tên Hoàng đệ thần kinh có chứng luyến tỷ của ta mà thôi.
Hoàng đế Sở Tân từ nhỏ đã thân thiết với ta.
Nhưng thời gian trôi qua, một ngày nọ ta tình cờ bắt gặp bí mật của hắn.
Trong hậu cung của hắn, mười mỹ nhân thì có chín người có vài phần giống ta.
Ta sợ hắn, càng sợ cái tình cảm lệch lạc và vặn vẹo đó của hắn.
Thế nên ta giả vờ đắm chìm trong nam sắc để hắn tuyệt vọng mà từ bỏ ý định với ta.
Chỉ có điều... yêu Tiêu Kế Bạch thực sự là chuyện ngoài ý muốn của ta.
Sau khi yêu hắn, sự đeo bám của Hoàng đệ đối với ta càng không thèm che giấu, thậm chí mấy lần đêm khuya còn vô cớ tuyên triệu ta vào Dưỡng Tâm Điện để "thức đêm tâm tình".
7
Và bởi vì sợ Hoàng đệ phát hiện ta thích Tiêu Kế Bạch, ta chỉ có thể kiềm chế tình cảm, giả vờ lạnh nhạt, nhẫn tâm không thèm để ý đến hắn, ghẻ lạnh hắn.
Nhưng mà hiện tại... những chuyện này không còn quan trọng nữa.
Chân mệnh thiên nữ của Tiêu Kế Bạch đã xuất hiện, một nữ phụ như ta hà tất phải tìm cảm giác tồn tại làm gì.
Ta rũ mắt, lí nhí: "Lâu rồi không về phủ Công chúa xem sao, ta muốn về xem trong phủ thế nào rồi."
Tiêu Kế Bạch khựng lại một lát, thong thả nói: "Ngày mai xong việc triều chính ta đi cùng nàng..."
"Không cần phiền phức đâu!"
Ta nặn ra nụ cười lấy lòng: "Ta tự đi một mình là được rồi."
Ta đâu dám làm phiền hắn nữa.
Ta của trước đây nhát gan, đỏng đảnh lại còn bám người.
Nửa đêm đi vệ sinh cũng phải bắt Tiêu Kế Bạch túc trực bên cạnh không rời nửa bước.
Hắn lúc đó tuy ít nói, nhưng ta cảm nhận được chắc chắn là hắn rất mất kiên nhẫn.
Sáng sớm hôm sau ta vừa ra khỏi phủ, một người từ trên chiếc xe ngựa chờ sẵn nhảy xuống.
Người đó vươn tay kéo tuột ta vào trong xe, ôm chặt lấy ta, đặt cằm lên vai ta, giọng run rẩy: "Cuối cùng nàng cũng tỉnh lại rồi."
Ta khó khăn gỡ tay hắn ra, kinh ngạc: "Vân Thần?"
Vân Thần là ám vệ phụ hoàng chọn cho ta năm ta mười lăm tuổi, hành tung bí ẩn, võ nghệ cao cường.
Nhà họ Sở đã đổ, theo lý thì các ám vệ khác đã giải tán cả rồi, không biết sao Vân Thần vẫn còn ở đây.
Hơn nữa trang phục của Vân Thần lúc này cũng rất khác biệt, là dáng vẻ của một vị vương tôn công tử.
Hắn nắm chặt tay ta, ánh mắt rực cháy: "Công chúa, ta đưa nàng về nước của ta, có được không?"
Ta nhìn thấy miếng ngọc bội bên hông hắn, hình đồ đằng kia - hắn lại là người nước Vũ?
Ngay lúc này, bên ngoài xe ngựa truyền đến tiếng tiểu sai: "Vương gia."
Giọng nói xa cách của Tiêu Kế Bạch cũng vang lên chậm rãi: "Ừ, Công chúa đang ở trên xe?"
Thậm chí còn có cả tiếng Ninh Dao: "Kế Bạch ca ca! Huynh định đi đâu thế?"
Tim ta đánh thót một cái.
Thôi xong.
Tiêu Kế Bạch vốn dĩ đã ghét ta rồi, giờ thấy ngoại nam ở trong xe ngựa thân mật với ta thế này, mặt mũi Nhiếp chính vương của hắn mất sạch, cái mạng nhỏ của ta và Vân Thần hôm nay chắc đều gửi lại đây quá?
8
Những ngón tay thon dài như ngọc từ bên ngoài vén rèm xe lên.
Trong lúc căng thẳng, ta trực tiếp vươn tay nắm lấy tay Tiêu Kế Bạch.
Ta thò đầu ra ngoài, cười làm lành: "Vương gia công vụ bận rộn, một mình ta về là được rồi."
Tiêu Kế Bạch rũ mắt, ánh mắt nhạt nhẽo lướt qua tay ta.
Ta nhanh chóng rụt tay về.
Nhưng hắn không màng sự ngăn cản của ta, tiến thẳng vào trong xe.
Ta sợ hãi quay đầu lại, phát hiện Vân Thần đã không thấy tăm hơi.
Cũng đúng, chỉ là sợ hãi vô căn cứ thôi, võ công Vân Thần tốt như vậy, ta lại đi lo lắng thừa thãi là hắn sẽ bị lộ.
Tiêu Kế Bạch hôm nay mặc triều phục đỏ đen thêu kim tuyến, vai khoác áo choàng đen lớn.
Hắn mím môi không nói, chống cằm, thong thả xoay xoay chiếc nhẫn trên ngón tay.
Cái khí chất của một quyền thần bụng đầy mưu kế gần như hiện rõ mồn một.
Những dòng chữ kia lại bắt đầu mắng ta:【Con làm màu chếc tiệt này cứ nhất định phải về phủ lúc này à? Bé con nhà mình hôm nay đặc biệt ăn vận lộng lẫy để mời nam chính đi chơi đấy! Không dám nghĩ luôn, trông con bé hụt hẫng thế kia chắc là buồn lắm.】
【Nữ phụ có thể mau mau hết vai được không, phiền quá rồi.】
【Sắp rồi sắp rồi, đợi đến đêm tiệc cung đình tiểu niên ấy, nữ phụ vì tranh sủng mà hạ thuốc nữ chính, lúc đó nữ chính uống thuốc xong được nam chính cứu, nam chính nổi giận một nhát kiếm đ â m chếc nữ phụ luôn!】
【Lầu trên đừng tiết lộ nội dung trước chứ!】
Tim ta nảy lên một cái, nhưng vẫn phải cố giả vờ trấn tĩnh, tiếp tục khách sáo với Tiêu Kế Bạch: "Lát nữa ta còn phải tới Phượng Bảo Các mua thêm trâm cài trang sức, Vương gia cứ đi trước đi không cần đợi ta đâu."
9
"Không sao."
Hắn chậm rãi mở mắt, đôi đồng tử đen lánh nhìn ta: "Hôm nay việc trong cung không nhiều, đến muộn một chút cũng không hề gì."
Trong lúc nói chuyện đã đến Phượng Bảo Các.
Tiêu Kế Bạch cúi người bước ra khỏi xe, ta miễn cưỡng đi theo sau.
Lúc chuẩn bị xuống xe, ta thấy Tiêu Kế Bạch đưa tay ra định đỡ mình.
Nếu là trước đây, ta sẽ nắm tay hắn rồi cứ thế mà xuống.
Nhưng bây giờ ta phải giữ khoảng cách với mấy nhân vật chính này, có vậy mới mong thoát được cái kiếp nạn đêm tiểu niên kia.
Ta giả vờ như không thấy, tự mình bước xuống bậc thang gỗ một cách vững chãi, cũng phớt lờ đi biểu cảm thoáng qua trên mặt Tiêu Kế Bạch.
Ta vào trước, Tiêu Kế Bạch bị Thượng thư đại nhân giữ chân ở cửa, hai người tìm một chỗ ngồi đối diện Phượng Bảo Các để đàm đạo.
Ta hơi lơ đễnh, vừa cầm một chiếc trâm hoa lên thì từ bên cạnh có một bàn tay vươn ra lấy mất: "Chưởng quầy, gói cái này lại cho ta."
Làm Công chúa kiêu căng hống hách bao nhiêu năm, quả thực hiếm khi gặp phải trường hợp này.
Ta hơi bực mình, ngẩng đầu nhìn lên.
Hóa ra là Đỗ Thích Hoa, nữ nhi của Chiêu Vũ đại tướng quân.
Nữ tử này từng cùng phụ thân lập bao chiến công trên sa trường, ở triều đình cũng là một nữ phó tướng có tiếng nói.
Tỳ nữ Xuân Hoa của ta lên tiếng: "Gỗ đá! Thấy Trưởng công chúa mà không hành lễ quỳ bái, còn dám tranh đồ với Công chúa!"
10
Đỗ Thích Hoa mặc một bộ đồ cưỡi ngựa gọn gàng, tóc đuôi ngựa cao vút, tuy là thân nữ nhi nhưng lại vô cùng anh khí.
"Công chúa?"
Cô ta cười giễu cợt: "Nhà họ Sở các người hôn quân vô năng, làm khổ dân chúng đã lâu, giờ chỉ còn lại mỗi tên Hoàng đế bù nhìn trẻ con kia thôi. Nhiếp chính vương nhân từ để lại cho cô một cái mạng chó, thế mà cô còn dám vác mặt ra đường nghênh ngang?"
【Hoa Hoa nói đúng ý tui quá! Đúng là bạn thân của bé con nhà mình có khác! Giúp bé con nhà mình trút giận thế này mới sướng chứ!】
Ta tuy cũng căm ghét nhà họ Sở và tên Hoàng đệ kia, nhưng dù sao trong người ta cũng chảy dòng máu họ Sở.
Nay nhà họ Sở sụp đổ, ta chẳng khác nào con chó mất nhà.
Cô ta nói đúng, thật ra ta ra khỏi cửa lại càng cần phải cẩn trọng hơn.
Thiên hạ này, kẻ muốn mạng người họ Sở đâu chỉ có mình Tiêu Kế Bạch.
Ta cũng chẳng có tâm trí đâu mà cãi nhau với Đỗ Thích Hoa, vì hiện tại với ta, giữ mạng là quan trọng nhất.
Kẻ thù của nhà họ Sở đã đủ nhiều rồi, ta không muốn chuốc thêm một người này nữa.
Ta chắn trước mặt tỳ nữ, nặn ra nụ cười: "Đỗ tiểu thư là bậc cân quắc anh hùng, đương nhiên là không cần hành lễ rồi. Ngược lại là Sở Nhiêu nên hành lễ với tiểu tướng quân mới đúng. Đỗ tướng quân vì sự bình yên biên cảnh nước nhà mà dãi dầu sương gió, đổ máu hy sinh, đáng kính trọng lắm."
Nói đoạn, ta cúi người, trịnh trọng hành một lễ dài với cô ta.
Cái lạy này khiến Đỗ Thích Hoa ngẩn ngơ luôn.
Cô ta ấp úng: "Cô... cô lại giở trò gì đấy? Nói cho cô biết, bổn cô nương không dễ bị lừa đâu..."
Cô ta phất tay áo, quay người bỏ đi luôn, ngay cả món trang sức cũng quên trả tiền.
Miệng còn lẩm bẩm: "Lạ thật, Dao nhi chẳng phải nói vị Công chúa này phẩm hạnh tồi tệ, ngang ngược hống hách, đến con chó đi ngang qua cũng đá cho hai cái sao? Đang định cãi nhau một trận để dạy dỗ cô ta một bài học mà..."
Chó đi ngang qua cũng đá hai cái? Cái này quả thực... là thật đấy.
Năm đó hội hoa đăng, ta cùng tỳ nữ Xuân Hoa trốn ra khỏi cung đi chơi, gặp mấy con mèo nhỏ đi lạc trong ngõ nhỏ.
Đang mua đùi gà cho mèo ăn thì từ góc phố xông ra mấy con chó dữ định vồ lũ mèo.
Ta sợ quá nên mới đá cho mấy cái để đuổi chó đi.
Sau đó mấy con mèo đó được ta mang về phủ nuôi luôn.
Hôn mê hơn một năm nay, không biết ngày biến cố cung đình đó, đồ đạc và lũ mèo trong phủ ta có còn không nữa.
Chắc là không còn rồi.
Ai mà thèm bận tâm đến đồ đạc của một vị Công chúa tiếng xấu vang xa như ta chứ.
11
Ta trả tiền chiếc trâm cho Đỗ Thích Hoa, rồi bảo tỳ nữ mang tráp trang sức của mình ra cho chưởng quầy.
Ta liếc nhìn phía đối diện, Tiêu Kế Bạch vẫn đang trò chuyện với Thượng thư đại nhân.
Ta nhân cơ hội đem đống trang sức này bán sạch cho chưởng quầy.
Ta đã tính kỹ rồi, hôm nào đó sẽ lừa Tiêu Kế Bạch ký giấy hòa ly.
Ta sẽ mang theo tiền bạc tích cóp cùng tỳ nữ Xuân Hoa, dắt theo mấy con mèo của mình đến Giang Nam tìm một nơi không ai biết ta mà định cư.
Từ đó không màng đến chuyện Kinh thành nữa.
Tiêu Kế Bạch và nữ chính của hắn từ đây đi vào quỹ đạo hạnh phúc, chúng ta đường ai nấy đi.
Thế là tốt nhất.
Chưởng quầy nhìn đống châu báu trang sức này mà tay hơi run.
Bởi vì đây đều là trang sức tinh xảo mà Hoàng đệ Sở Tân năm xưa cất công sưu tầm khắp thiên hạ tặng ta.
Cũng có hơn một nửa là Tiêu Kế Bạch tặng.
Tuy không đúng sở thích của ta lắm nhưng bán rẻ thế này quả thực cũng thấy đau lòng.
Ta thích nhất là chiếc bộ dao mẫu đơn bằng vàng ròng mà Tiêu Kế Bạch tặng, tuy năm đó trong tiệc cung đình, người khác đều chê là lòe loẹt sến súa, bảo Tiêu Kế Bạch "đồ tục tặng người tục".
Nhưng ta lại rất thích cái tông màu rực rỡ nồng đậm ấy.
Chưởng quầy thấy ta cầm mãi không buông, tưởng ta không muốn bán.
"Bán! Bán hết đi!"
Ta hít một hơi, buông tay ra.
Sạch sành sanh mới có thể quên đi chuyện cũ chứ.