Hỉ Sắc Tràn Đông Cung

Chương 3



Ta không cần nữa.

Những thứ hắn sai người mang đến, ta đều cho người đem bán đổi lấy bạc, rồi toàn bộ quyên vào thiện đường.

Ta còn dặn dò bọn họ, đến ngày đại hôn của ta thì lập cháo đường bố thí, vừa coi như cầu phúc cho Thái tử, vừa cứu giúp dân nghèo, tích chút công đức.

Ba ngày sau, ta đại hôn cùng Thái tử.

Vì Thái tử bệnh nặng, ta gả vào Đông cung chỉ để xung hỉ, nên chàng không thể đích thân đón dâu.

Hoàng đế và Hoàng hậu trong lòng áy náy, vì thế đoàn rước dâu được chuẩn bị vô cùng long trọng, không để ta chịu nửa phần uất ức.

Lễ vật trăm tráp, cộng thêm sính lễ của ta, tổng cộng hơn hai trăm tráp, long trọng khiêng ra khỏi Giang phủ, khiến người người đứng kín hai bên đường, ai nấy đều kinh ngạc trầm trồ.

Cùng lúc đó, đoàn người nhà họ Tiêu tới đưa sính lễ liền bị chặn ngay đầu ngõ.

Khi kiệu hoa của ta rời khỏi hẻm, Tiêu Cảnh Nguyên đứng bên ngoài nhìn theo, ánh mắt đầy hiếu kỳ, liền hỏi:

“Thái tử đang bệnh, ai lại gả nữ nhi vào lúc này?”

Người xem náo nhiệt bên cạnh vội vàng đáp:

“Là đại tiểu thư nhà họ Giang đấy, giờ là Thái tử phi rồi.”

Kiệu hoa ngang qua bên cạnh Tiêu Cảnh Nguyên, gió bỗng nổi lên, rèm kiệu bị thổi tung, ngay cả khăn trùm đầu cũng khẽ hất lên một góc.

Ta ngước mắt nhìn ra ngoài.

Ánh mắt ta… chạm đúng ánh mắt của Tiêu Cảnh Nguyên.

Trong khoảnh khắc đó, ta chỉ thấy chàng như bị ai giáng một búa vào tim, cả người đứng chết lặng.

Từ nay… chàng và ta, là người dưng.

Bên ngoài, tiếng bàn tán càng lúc càng rôm rả:

“Hả? Không thể nào, Thái tử đang bệnh, sao tể tướng lại gả đích nữ vào đó? Chẳng khác nào thủ tiết cả đời sao?”

“Ôi, các ngươi không biết đấy, hôm nay là sinh thần mười tám tuổi của đại tiểu thư Giang phủ, vẫn chưa có hôn ước, chiếu chỉ chỉ hôn ai dám trái? Gả cho Thái tử vừa đúng môn đăng hộ đối.”

“Mấy hôm trước tiểu thư phủ tể tướng chọn phu, còn tưởng Thế tử phủ Trấn Viễn Hầu sẽ chọn đại tiểu thư, ai ngờ lại chọn thứ nữ.”

“Trời ạ, đại tiểu thư chẳng phải là thanh mai trúc mã với Tiêu Thế tử sao? Còn có khẩu ước hôn nhân mà? Sao lại chọn người khác?”

“Nếu không thích, thì sớm nói rõ, chẳng phải hại người ta rồi sao?”

Tiêu Cảnh Nguyên hoàn toàn chết lặng tại chỗ.

Hắn không ngờ… chỉ vì mình hủy hôn, ta thật sự đã gả cho người khác.

Mà người đó… lại là Thái tử.

Trong phút chốc, lòng hắn như bị lửa thiêu đốt.

Hắn lập tức xoay người, định chạy theo đoàn rước dâu.

Nhưng vừa mới quay đi, đã bị người kéo giữ lại.

Là Giang Phù.

Nàng vội vàng níu lấy tay áo hắn, giọng nói mềm mại như đang an ủi:

“Thế tử, đừng đuổi theo nữa, tỷ tỷ yêu thích vinh hoa phú quý, chính nàng nói thân phận Thái tử phi cao quý, là nàng tự nguyện gả đi.”

Tiêu Cảnh Nguyên quay phắt lại, đôi mắt đỏ ngầu như máu, giọng khàn khàn:

“Ngươi nói bậy! Sao nàng có thể tự nguyện?”

“Nếu ba ngày trước ta không chọn ngươi, nàng đã không phải vào Đông cung. Là ta hại nàng.”

“Ngươi sớm biết việc này phải không? Ngươi rõ ràng nhỏ tuổi hơn tỷ tỷ, vậy mà lại khóc lóc nói sắp bị chỉ hôn, nếu không cứu ngươi thì ngươi chẳng còn đường sống.”

“Ta đúng là đáng chết! Ta lại quên mất, A Dao lớn tuổi hơn ngươi, cũng sẽ bị chỉ hôn. Ta đã tin lời ngươi nói, rằng phụ thân nàng sẽ tìm cách cho nàng đường lui, sẽ không bị chỉ hôn. Nhưng ta không ngờ… nàng lại gả cho Thái tử…”

Tiêu Cảnh Nguyên hối hận đến tận xương tủy.

Hắn chỉ thấy ngực mình đau đến không thở nổi, như có ai dùng dao cắt từng nhát một.

Giang Phù khóc đến đỏ bừng cả mắt, giọng nói nức nở, cố gắng biện bạch:

“Thế tử ca ca, là tỷ tỷ tự nguyện đấy chứ. Mấy ngày nay ở nhà thu dọn đồ cưới, tỷ ấy đều vui vẻ. Ai mà lại không muốn làm Thái tử phi chứ, đó là ngôi vị chí tôn mà.”

“Huynh tưởng tỷ ấy thật lòng muốn gả cho huynh sao? Huynh không chọn tỷ ấy, tỷ ấy căn bản chẳng để tâm đâu.”

“Chát!”

Tiêu Cảnh Nguyên vung tay, một cái tát giáng thẳng vào mặt nàng.

Giang Phù ngã nghiêng sang một bên, mặt lập tức sưng đỏ.

Giọng hắn lạnh đến đáng sợ:

“Câm miệng! Nếu không phải vì ngươi, ta sao lại hủy hôn, sao lại để nàng gả cho người khác?”

Hắn hất mạnh Giang Phù ra, không thèm ngoảnh lại, lập tức phi ngựa đuổi theo đoàn rước dâu của Đông cung.

Trước cổng cung, ngựa của hắn phóng tới, chắn ngang đoàn người.

Hắn gào lên như kẻ phát điên:

“A Dao, đừng gả vào Đông cung! Ta sẽ cưới nàng làm thê tử, chúng ta từng có hôn ước, chẳng phải sao?”

Thị vệ lập tức bước lên, kéo hắn ra, quát lớn:

“Vô lễ! Kẻ nào dám ngăn kiệu Thái tử phi! Làm lỡ giờ lành, ngươi gánh nổi không?”

Nghe tiếng náo loạn bên ngoài, ta ra hiệu cho đoàn người dừng lại.

Ta ngồi trong kiệu, giọng nói vang lên rõ ràng, lạnh lẽo mà dứt khoát:

“Tiêu Thế tử, giữa hai nhà ta cũng chỉ là lời hứa suông khi xưa, huống hồ hôm nay, ngài đã chọn tiểu muội của ta làm thê tử, chẳng phải vừa mới hạ sính lễ sao?”

“Hôm nay ta thành thân với Thái tử, giờ lành do Khâm Thiên Giám lựa chọn kỹ lưỡng, là lúc tốt nhất để có lợi cho thân thể Thái tử. Ngài như thế này là muốn phá hỏng hôn sự của ta với Thái tử, là muốn bất lợi với Thái tử chăng?”

Ta gả vào Đông cung vì xung hỉ.

Nếu lỡ mất giờ lành… chẳng khác nào nói ta không mong Thái tử sớm bình phục.

Tiêu Cảnh Nguyên mắt đỏ hoe, áo xộc xệch, giọng khàn đến rách:

“A Dao, nàng biết mà, ta không thật lòng thích Giang Phù. Ta chỉ thấy nàng ấy đáng thương nên mới muốn giúp đỡ.”

“Ta từng nói rồi, chỉ cần nửa năm, ta nhất định cưới nàng vào cửa.”

“Sao nàng không thể chờ ta thêm một chút?”

Ta lạnh lùng mỉm cười.

Nụ cười ấy không còn nửa phần lưu luyến, chỉ còn lại sự châm biếm và đoạn tuyệt:

“Tiêu Thế tử, ngài đã đưa ra lựa chọn của mình, vậy thì ngài không còn là người trong lòng ta nữa. Ta đã nói rồi—từ nay chúng ta không còn liên quan gì đến nhau.”

“Giờ lành sắp tới, nâng kiệu.”

Một vị nội thị cao giọng hô:

“Nâng kiệu! Kẻ không phận sự, tránh ra!”

Kiệu hoa lại tiếp tục tiến lên.

Đằng sau, tiếng Tiêu Cảnh Nguyên gọi tên ta như tan vào gió, xa dần, mờ dần… rồi biến mất.

Thái tử Nguyên Cảnh thân mang trọng bệnh, vẫn luôn dưỡng bệnh trong Đông cung.

Vì là đích tử duy nhất của hoàng thượng và hoàng hậu, hai người ngày đêm lo lắng, nay thấy người thành thân, chỉ mong ta và chàng có thể hòa hợp bên nhau, để phúc khí thật sự kéo Thái tử trở lại.

Bái thiên địa, lễ kết tóc, uống rượu giao bôi…

Từng nghi thức đều diễn ra thuận lợi.

Không có biến cố.

Không có trắc trở.

Đêm động phòng hoa chúc, trong tân phòng đỏ rực ánh nến, Thái tử nhìn ta, ánh mắt ôn nhu hiếm thấy:

“Cô thân thể không tốt, chẳng thể thân chinh đón dâu, khiến nàng chịu ủy khuất.”

Ta khẽ cười, giọng nói dịu dàng:

“Điện hạ đã biết thiếp chịu thiệt, vậy thì thiếp đâu còn thấy thiệt thòi nữa. Chờ sau này điện hạ bình phục, chỉ cần cùng thiếp về nhà mẹ đẻ một chuyến, cho thiếp đủ thể diện là được rồi.”

Đôi nến long phụng cháy suốt một đêm không tắt.

Ta và Thái tử…từ đây trở thành phu thê thực sự.

Sáng hôm sau, hỉ mụ đến thu khăn hỉ.

Nhìn thấy tơ hồng điểm đỏ, bà ta vui mừng đến mức mặt mày rạng rỡ, lập tức ôm khăn chạy thẳng đến Phượng Nghi cung báo tin.

Đợi ta cùng Thái tử vào vấn an.

Hoàng hậu nắm tay ta, không ngừng khen ngợi:

“Thành thân rồi đúng như lời đại sư, thật sự có ích cho thân thể Thái tử. Tất cả đều là công lao của Thái tử phi.”

Phần thưởng của hoàng thượng và hoàng hậu cứ như nước chảy, lần lượt đưa vào Đông cung.

Từng rương vàng bạc, gấm vóc, châu báu nối đuôi nhau không dứt, đủ thấy bọn họ hài lòng với ta đến mức nào.

Ngay ngày hôm sau đại hôn, hoàng hậu đã giao toàn bộ quyền quản sự Đông cung cho ta.

Một tháng sau, còn mở tiệc cung đình, mời các mệnh phụ và tiểu thư quý tộc vào cung.

Để tất cả mọi người đều tận mắt thấy…

Thái tử sau hôn lễ, thân thể đang dần hồi phục.

Giang Phù, với thân phận là vị hôn thê tương lai của Thế tử Trấn Viễn Hầu, theo Tiêu Cảnh Nguyên cùng tiến cung.

Nhưng giữa hàng quý nữ, nàng không được ai coi trọng.

Thứ nhất là vì thân phận nàng thấp kém, lại dùng thủ đoạn ngồi lên vị trí Thế tử phi.

Thứ hai, trong lễ giáo đích thứ luôn phân biệt rõ ràng. Cho dù sau này nàng thật sự trở thành Thế tử phi, các quý phụ quý nữ trong kinh vẫn chẳng xem nàng ra gì.

Khi trông thấy ta, nàng làm bộ đáng thương, cúi đầu hành lễ:

“Phù Nhi thỉnh an đại tỷ.”

Mụ mụ bên cạnh lập tức quát lớn:

“Nhị tiểu thư, gặp Thái tử phi thì không được gọi bằng danh xưng cũ. Vào Đông cung rồi, vị phận đã khác, không được làm loạn tôn ti trật tự.”

“Còn nữa, Đông cung đang hỷ sự liên miên, đừng có khóc lóc sướt mướt rước điều xui rủi, lỡ như làm mất phúc khí, để Hoàng hậu trách tội, ngươi gánh nổi sao?”

Giả khóc giả đáng thương vốn là sở trường của Giang Phù.

Nay bị một tiếng quát dọa cho nghẹn cứng cổ họng, nàng không khóc nổi nữa, mặt đỏ bừng lên vì xấu hổ.

Một vị quý nữ thân quen với ta ghé tai thì thầm:

“Ngày Thái tử phi xuất giá, nàng ta khóc lóc om sòm vì Thế tử đuổi theo đoàn rước dâu, suýt chút nữa hôn sự cũng đổ bể.”

“Cuối cùng mới miễn cưỡng định được với Thế tử Trấn Viễn Hầu, thế mà ngoài mặt vẫn giả vờ đáng thương. Cười chết mất, trừ mấy kẻ đầu óc hồ đồ, ai chẳng nhìn thấu trò lố ấy.”

“Đúng là thứ nữ do di nương sinh, thủ đoạn chẳng thể lên mặt chính đường.”

Ta khẽ mỉm cười.

Đúng là cách của Giang Phù.

Vẫn như xưa.

Chỉ có điều… nàng không còn cơ hội dùng những thủ đoạn ấy lên ta nữa.

Chương trước Chương tiếp
Loading...