Đưa Bạn Gái Con Về Nhà

Chương 5



9

Giang Nhượng chủ động nhận hết việc nhà. Tôi vừa định đứng dậy phụ, anh đã ngăn lại, bắt tôi ngồi yên không được động.

Trong phòng khách, bóng dáng anh ấy bận rộn không ngừng. “Cái này để đâu?” “Còn cái kia thì sao?” “Để chỗ này được không?”

Ngay cả con cá sống mà anh trai tôi vừa mua về, anh ấy cũng đã làm sạch.

Tôi hơi bối rối. Cảm giác như… tôi vẫn còn là bạn gái anh ấy vậy.

Anh trai tôi đi đến bên cạnh, hỏi nhỏ: “Bạn trai à?”

Tôi thở dài: “Bạn trai cũ, kiêm con trai của thầy hướng dẫn.”

Anh gật gù chắc nịch: “Nó còn thích em đấy.”

Tôi gật đầu, ngập ngừng: “Em cũng thấy vậy…”

“Vậy tại sao chia tay? Không còn thích nó nữa à?”

“Cũng… không hẳn, chỉ là…”

Lâm Xuyên – anh tôi – liếc mắt nhìn tôi đầy thắc mắc.

Đúng lúc đó, Giang Nhượng gọi bọn tôi ra ăn cơm.

Anh tôi dìu tôi đi đến bàn. Dưới ánh mắt trông chờ của Giang Nhượng, anh ấy cuối cùng cũng gật đầu.

“Tay nghề cũng được đấy.”

Mắt Giang Nhượng sáng rỡ, bao nhiêu u ám tan biến. “Cảm ơn anh.”

“À quên giới thiệu, em tên Giang Nhượng, 26 tuổi, học công nghệ thông tin, đang cùng bạn mở công ty game, hiện tại hoạt động khá ổn. Chiều cao 1m88, cân nặng thì…”

Tôi lập tức ho một tiếng rõ to.

Giang Nhượng lập tức ngậm miệng, ngoan ngoãn không nói thêm.

Anh tôi bật cười: “Anh cũng tự giới thiệu chút, anh tên Lâm Xuyên, 33 tuổi, bác sĩ, đang làm việc tại Bệnh viện Nhân dân số Một thành phố Bắc Giang.”

“Bác sĩ, nghề tốt đấy ạ.”

Giang Nhượng cười tươi, rõ ràng vẫn chưa nhận ra anh tôi là ai. Cũng phải, bình thường anh tôi khám bệnh toàn đeo khẩu trang.

Để tránh sau này anh ấy ngượng ngùng… Tôi cố tình bổ sung: “Anh tôi nổi tiếng lắm, ở khoa Nam học.”

Tôi cố tình nhấn mạnh hai từ “Nam học”.

Anh tôi liếc tôi đầy nghi ngờ. Còn Giang Nhượng thì cười méo xệch. Từ người sôi nổi bỗng hóa im lặng lạ thường.

Anh tôi đột nhiên lên tiếng: “Giang Nhượng, anh thấy cậu quen quen, hình như đã gặp ở đâu rồi thì phải?”

Giang Nhượng cười gượng: “Chắc là có duyên gặp nhau ngoài đường thôi ạ.”

Sau bữa cơm, Giang Nhượng nhận được cuộc gọi, nói có việc gấp nên vội vã rời đi.

Còn tôi thì chỉ biết thở dài không ngừng.

Nếu thầy và bác gái biết chuyện, chắc chắn cũng sẽ rất buồn.

Dạo đó, anh trai tôi bị đau dạ dày. Bệnh viện thì xa nhà, buổi trưa lại ngại đi lại.

Mẹ tôi ở nhà nấu cơm, nhờ tôi – đứa chẳng có việc gì làm – mang cơm cho Lâm Xuyên.

Vừa tới trước cửa phòng khám của anh, tôi đã thấy một thanh niên trẻ cầm tờ đơn khám bước ra. Dù đeo khẩu trang, tôi cũng nhận ra ngay – đó là Giang Nhượng.

Cả viền mắt anh đỏ hoe.

Tôi sững sờ nhìn tấm biển ghi tên khoa. Trong lòng dâng lên một dự cảm cực kỳ tệ.

Không thể nào đâu…

Đợi anh rời đi, tôi mới đưa hộp cơm cho anh trai. Muốn hỏi gì đó, nhưng lời đến miệng lại nuốt xuống.

Anh tôi ra ngoài, máy tính vẫn để mở. Tôi liếc qua màn hình. Tên bệnh nhân: Giang Nhượng. Chẩn đoán: Rối loạn chức năng.

Tôi nhìn đi nhìn lại mấy lần, không dám tin. Cảm giác như cả bầu trời sụp xuống.

Dù chúng tôi chỉ bên nhau nửa năm, nhưng anh ấy từ trong ra ngoài đều khá hoàn hảo.Ai ngờ… cuối cùng chỉ là một cái bình hoa di động!

Tôi suy nghĩ mấy ngày liền. Khoảng thời gian đó, tâm trạng anh ấy khá tệ. Mà tôi lại không dám hỏi.

Cho đến một đêm, tôi cắn răng quyết tâm. Thử thăm dò bằng cách đề nghị chia tay — kết quả là anh ấy đồng ý luôn.

10

Tối nằm trên giường, Trong đầu toàn là hình bóng Giang Nhượng, lăn qua lăn lại mãi không ngủ được.

Mở app Tiểu Lục Thư, vô tình lướt thấy ảnh cơ bụng. Tôi chẳng ngại, bình luận thẳng luôn dưới bài đăng:

【Xem cơ bụng mỏng rồi, giờ muốn xem… mỏng cơ bụng được không?】

Dưới bình luận, toàn là mấy câu cười lăn lộn: “Chị em vẫn phải là bà!”

Tôi đang cười đến mức ôm bụng, thì một bình luận bất ngờ nổi lên top, được thả tim lia lịa:

【Không được xem của anh ta, xem của tôi nè.】

Nụ cười lập tức đông cứng trên mặt. Tôi bấm vào trang cá nhân người đó, thấy trống trơn. Đến cả tên cũng chưa đặt.

Ai vậy trời? Không nghĩ ra là ai nên tôi cũng chẳng thèm bận tâm nữa.

Tôi nhắn lại: 【Ok, cho xem đi.】

Chẳng bao lâu sau, điện thoại tôi đổ chuông. Không phải thông báo từ Tiểu Lục Thư, mà là tin nhắn từ WeChat.

Là Giang Nhượng gửi ảnh. Tôi lập tức thấy tim đập mạnh.

Hít một hơi thật sâu, tôi mở tin nhắn.

Là ảnh anh ấy chụp từ cổ áo trở xuống. Thậm chí còn dùng đèn để chiếu sáng rõ nét.

Tôi chết lặng. Tài khoản kia… là của Giang Nhượng.

Sao anh ấy biết tài khoản của tôi? Chẳng lẽ… anh lén theo dõi tôi!?

Phải nói thật… thân hình này đúng là cực phẩm!

Tôi không thể kiềm chế được bàn tay tội lỗi của mình, cứ phóng to rồi lại phóng to.Đường cơ bụng và rãnh eo kéo dài xuống tận phần cạp quần.Tôi nuốt nước bọt đánh ực một cái.

Vốn dĩ đang mất ngủ vì nghĩ đến anh ấy. Giờ thì khỏi ngủ luôn.

【Muốn xem xuống dưới nữa không?】

Tôi hừ lạnh, người bị rối loạn chức năng thì có gì mà xem?

Tôi bắt đầu xài loạt meme hot trên mạng, gõ một tràng dài:

【Tối nay trăng thật to.】【Nói tới to, cái chỗ đó của anh…】【Hơi bị… phản nghĩa.】

Giang Nhượng lập tức nhắn lại: 【?】

【Cái meme này hơi gượng thật.】【Nói tới cứng, cái chỗ đó của anh…】【Lại là phản nghĩa.】

Giang Nhượng: 【?】

【Cái meme này còn hơi thô.】【Nói tới thô, cái đó của anh…】【Cũng lại là phản nghĩa.】

Lần này thì anh ấy im re, không nhắn lại nữa.

Tôi vừa lòng, ngồi xem video TikTok vui vẻ.

Xem được vài video, chuông cửa đột nhiên vang lên.

Chương trước Chương tiếp
Loading...