Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Đêm Trung Thu, Tôi Đá Bay Tra Nam
Chương 2
5
Tôi nghiêng người tránh dễ dàng, nắm chặt điện thoại trong tay, ánh mắt sắc bén nhìn Dịch Thần:
“Tôi đứng ngoài cửa nghe thấy hai người tính toán tôi như thế nào, tiện tay mở ghi âm luôn.”
“Có muốn nghe đoạn sau không? Về ‘con gái trưởng phòng Lưu’ với chiếc xe ba mươi vạn hồi môn ấy? Hay để tôi mở to cửa cho hàng xóm xung quanh cùng nghe, xem ai đúng ai sai?”
Dịch Thần như bị rút cạn sinh lực, ngồi bệt xuống ghế sofa, ôm đầu, không nói nổi một lời.
Tôi biết, tôi thắng rồi.
Tôi cất điện thoại, xách túi xách lên, liếc nhìn anh ta lần cuối – ánh mắt ấy không còn chút lưu luyến nào, chỉ còn lạnh lẽo và khinh bỉ:
“Dịch Thần, nhớ cho kỹ. Trước 12 giờ trưa mai, nếu tài khoản của tôi không có đủ bốn mươi sáu vạn, tự chịu hậu quả.”
Nói xong, tôi quay người bỏ đi, đóng cửa cái rầm, để lại phía sau là căn phòng chết lặng và hai mẹ con há hốc mồm.
Lúc xuống cầu thang, chân tôi hơi nhũn – không phải vì đau lòng, mà là tức.
Ba năm trời, tôi nuôi nhầm chó!
Gió đêm thổi tới, tôi rùng mình một cái, tỉnh táo hẳn.
Không rơi lấy một giọt nước mắt.
Vì người như vậy mà khóc? Thế thì đúng là tự hạ giá bản thân!
Tôi bước thẳng ra bãi đỗ xe, mở cửa xe, ngồi vào, hít sâu vài hơi để trấn tĩnh lại.
Sau đó lấy điện thoại, nhắn cho cô bạn thân nhất – An Lê:
【Chị em, tớ chia tay với Dịch Thần rồi. Mai đi cùng tớ đến văn phòng luật sư.】
Chưa đầy mười giây sau, điện thoại đổ chuông.
“Cái gì?! Mục Khả! Có chuyện gì thế? Dịch Thần làm gì cậu? Cậu không sao chứ? Giờ cậu đang ở đâu?!”
Giọng cô ấy vừa gấp gáp vừa tức giận, còn xen lẫn tiếng chồng cô ấy hỏi nhỏ bên cạnh.
Tim tôi ấm lên, sống mũi cay cay, nhưng vẫn cố giữ giọng bình tĩnh:
“Tớ không sao, vừa từ nhà anh ta đi ra. Chuyện cụ thể gặp rồi nói, tóm lại là đám cưới không có nữa. Với lại, tớ phải lấy lại tiền.”
An Lê giận sôi:
“Phải lấy lại! Má nó! Cái nhà đó đúng là loại gì không biết! Cậu đang đâu? Tớ tới ngay!”
“Không cần đâu, tớ lái xe về nhà. Sáng mai cậu xin nghỉ, đi cùng tớ là được.”
“Không thành vấn đề! Xin gì mà xin, nghỉ phép tớ đầy! Mai tớ tới đón cậu! Để xem chị đây dạy dỗ thằng tra nam đó thế nào!”
An Lê nói như hét, rồi dập máy.
6
Về đến nhà, tôi tắm nước nóng, đứng trước gương nhìn gương mặt hơi tái nhưng ánh mắt kiên định của mình, bỗng thấy nhẹ nhõm lạ thường.
Lớp mặt nạ tình cảm ấy bị xé toạc rồi, chẳng còn gì để tiếc.
Tôi là Mục Khả, có tay có chân có đầu óc, thiếu ai mà không sống được?
Không những phải sống, mà còn phải sống rực rỡ hơn!
Đêm đó, tôi ngủ một giấc thật ngon.
Sáng hôm sau, An Lê đúng giờ lái chiếc Xiaomi 7 đến đón tôi.
Vừa lên xe, cô ấy đưa cho tôi ly cà phê nóng:
“Tỉnh táo đi! Mau kể chi tiết, tối qua xảy ra chuyện gì?!”
Tôi kể hết mọi việc cho cô ấy nghe.
An Lê vừa lái xe vừa tức đến siết chặt vô lăng:
“Cái nhà đó đúng là loài vật! Dịch Thần cái đồ con trai bám váy mẹ, bình thường tưởng đạo mạo lắm, đến lúc quan trọng thì rụt cổ như rùa! Còn bà già kia, tưởng con mình là thái tử chắc? Con gái trưởng phòng Lưu mà vừa mắt cái loại này? Mơ đi! Mục Khả, cậu làm đúng! Phải lấy lại từng xu! Không để lũ chó đó được lợi!”
Tới văn phòng luật sư, người tiếp chúng tôi là bạn học cũ thời đại học – Đường Vận, hiện là đối tác của văn phòng này.
Nghe tôi kể xong, xem hết bằng chứng chuyển khoản và đoạn ghi âm, luật sư Đường đẩy gọng kính, gật đầu ngắn gọn:
“Mục Khả, bằng chứng của cậu rất đầy đủ. Đây là khoản tặng với mục đích hôn nhân hoặc cho vay dân sự. Giờ hôn nhân không thành, phía bên kia còn có lỗi rõ ràng, đòi lại hoàn toàn có căn cứ pháp lý. Nếu họ không chịu trả, kiện là thắng chắc.”
“Còn đoạn ghi âm, dù là tự ghi nhưng vẫn dùng được trong tranh chấp dân sự. Hơn nữa còn có thể kiện lại vì xúc phạm danh dự.”
Cô ấy làm việc cực kỳ gọn gàng, ngay tại chỗ đã giúp tôi soạn xong một bức thư luật sư có đầy đủ căn cứ.
Liệt kê chi tiết khoản bốn mươi sáu vạn, yêu cầu Dịch Thần thanh toán trong vòng 24 giờ sau khi nhận được, nếu không sẽ khởi kiện và truy cứu trách nhiệm pháp lý liên quan.
Tôi hỏi:
“Gửi luôn bây giờ à?”
“Đúng. Gửi bản điện tử trước để gây áp lực tâm lý. Bản giấy tôi sẽ cho người chuyển phát đến công ty anh ta trong hôm nay.”
Luật sư Đường làm việc vô cùng đáng tin.
7
Đúng 11 giờ sáng, tôi gửi ảnh chụp rõ nét bức thư từ luật sư qua WeChat cho Dịch Thần.
Lời nhắn chỉ vỏn vẹn một câu, bắt chước giọng điệu của mẹ anh ta, đầy mỉa mai:
“Dịch Thần, xem kỹ đi. Trước 12 giờ trưa, bốn mươi sáu vạn – thiếu một xu, gặp nhau trước cổng toà án. Tự anh cân nhắc.”
Sau khi gửi, tôi và An Lê ngồi đợi tại quán cà phê gần văn phòng luật sư.
An Lê còn căng thẳng hơn tôi, cứ nhìn đồng hồ liên tục:
“Thằng tra đó có giở trò không? Có khi lại chạy về bàn với mẹ rồi bày ra chiêu trò gì nữa!”
Tôi khuấy cà phê, trong lòng cũng có chút bất an, nhưng vẻ ngoài vẫn bình thản:
“Giở trò thì càng hay. Tôi mong được đến toà để cho thiên hạ thấy bộ mặt thật của nhà bọn họ.”
11 giờ rưỡi, điện thoại tôi đổ chuông – là Dịch Thần gọi.
Tôi bật loa ngoài để An Lê cũng nghe được.
Đầu dây bên kia, giọng Dịch Thần mang theo tiếng nghẹn ngào, nghe thảm hại và đáng thương:
“Mục Khả, anh sai rồi, anh thật sự biết mình sai rồi… Là lỗi của anh, là do mẹ anh, bà ấy cứ nói mãi bên tai… Anh hồ đồ… Em tha cho anh lần này được không? Ba năm tình cảm… chẳng lẽ không bằng chút tiền này sao? Tiền thì anh chưa gom đủ ngay, em cho anh vài hôm nữa được không? Anh hứa…”
Tôi lạnh lùng cắt ngang, không hề mềm lòng:
“Không.”
“Dịch Thần, đừng mang tình cảm ra để đổi. Anh mà cũng xứng nói đến chữ tình à? Còn hai mươi tám phút nữa. Trả tiền hoặc chuẩn bị nhận trát toà. Tự chọn.”
“Mục Khả! Đừng ép anh…”
“Là anh ép tôi trước. Còn hai mươi bảy phút.”
Tôi dứt khoát cúp máy.
An Lê giơ ngón cái với tôi:
“Đỉnh! Với thể loại tra nam này, không được mềm lòng!”
Hai mươi phút tiếp theo trôi qua chậm rì rì.
Tôi và An Lê không nói gì, chỉ dán mắt vào màn hình điện thoại.
Đúng lúc tôi nghĩ thằng khốn đó thực sự định liều thì — màn hình điện thoại sáng lên, một thông báo từ app ngân hàng bật ra:
【Ngân hàng】Tài khoản đuôi số 8888 đã nhận được chuyển khoản 460,000 tệ vào lúc 11:59 ngày 6 tháng 10.
Tiền về rồi, không thiếu một xu.
Gần như cùng lúc, tin nhắn WeChat từ Dịch Thần cũng hiện lên:
【Xin lỗi.】
Tôi nhìn chằm chằm dòng tin đó, và cảm thấy chút gợn cuối cùng trong lòng cũng lặng hẳn.
Tôi nhắn lại:
【Đã nhận. Xoá liên lạc. Không bao giờ gặp lại.】
8
Rồi tôi dứt khoát chặn và xoá sạch mọi phương thức liên lạc: WeChat, điện thoại, Alipay – tất cả.
An Lê hét lên đầy phấn khích, ôm chầm lấy tôi:
“Yesss! Thành công rồi chị em ơi! Giận này coi như xả được rồi! Tối nay ăn lẩu mừng công – chị bao!”
Tôi cũng bật cười – là nụ cười thật sự nhẹ nhõm sau khi trút hết gánh nặng.
Chuyện này, từ tối hôm qua đến giờ, chưa đến 24 tiếng, coi như đã khép lại.
Tôi lấy lại được số tiền của mình, và cũng nhìn rõ một con người.
Cái giá là ba năm thanh xuân – hơi đắt, nhưng may mà đã kịp cắt lỗ.
Cuộc sống dần trở lại bình yên.
Tôi dành nhiều tâm sức hơn cho công việc, dự án nối tiếp dự án, cái nào cũng hoàn thành xuất sắc, sếp ngày càng coi trọng tôi.
Lúc rảnh rỗi thì tụ họp bạn bè, hoặc về nhà thăm ba mẹ. Tôi còn đăng ký học lớp yoga, cuộc sống vừa bận rộn vừa thư thái.
Một buổi chiều nọ, tôi cùng sếp và vài đồng nghiệp vừa gặp khách xong, đang đi qua sảnh tầng một toà nhà công ty.
Bất ngờ, một bóng người quen thuộc từ sofa khu vực nghỉ bật dậy, lao thẳng về phía tôi, vừa chạy vừa gào khóc thảm thiết:
“Ôi trời ơi! Mọi người đến xem đi! Xem cho rõ đây này! Chính là con đàn bà này! Mục Khả! Nó lừa tiền con trai tôi!”
Chính là dì Vương!
Tóc tai bà ta rối bời, ăn mặc cũng xuề xòa hơn lần trước tôi gặp, nước mắt nước mũi tèm lem, vừa la hét vừa lao tới định túm lấy tay tôi.
Sếp và đồng nghiệp tôi đều đứng sững tại chỗ, mấy nhân viên công ty khác cũng tò mò dừng lại nhìn.
Thấy thu hút được sự chú ý, dì Vương lại càng gào to hơn, vừa vỗ đùi vừa khóc lóc:
“Trời ơi là trời! Con trai tôi yêu nó ba năm, đối xử với nó tốt biết bao nhiêu! Thế mà nó thì sao? Chia tay rồi còn đòi chúng tôi bốn mươi sáu vạn! Đó là tiền mồ hôi nước mắt của con tôi! Là tiền dưỡng già của vợ chồng già chúng tôi! Nó lừa hết sạch! Ép chúng tôi đến mức muốn nhảy lầu luôn rồi! Con đàn bà này độc ác quá!”
Một màn ăn vạ tráo trở trắng đen như thế khiến nhiều người không biết chuyện bắt đầu bàn tán xì xào, chỉ trỏ về phía tôi.
Sắc mặt sếp tôi trầm hẳn xuống, quay sang nhìn tôi, ánh mắt mang theo sự dò xét.
Lửa giận trong tôi lập tức bùng lên.
Hay thật đấy, tôi còn chưa đi tính sổ với nhà các người, các người đã dám đến tận công ty tôi để giở trò?
Thật nghĩ tôi – Mục Khả – là trái hồng mềm dễ bóp à?