Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Công Chúa Trốn Trách Nhiệm
Chương 2
03
Hoàng huynh ta bỗng bật cười.
Ban đầu chỉ là bả vai rung nhẹ, như đang cố nhịn. Nhưng càng cười càng không kìm được, đến cuối cùng cả người cũng run lên bần bật, giống như bị dồn tới đường cùng, vừa bất lực, vừa như phát điên.
Huynh cười một hồi lâu.
Rồi tiếng cười đột nhiên tắt phụt.
Sắc mặt huynh lạnh băng, không còn chút biểu cảm nào, chỉ thẳng tay vào ta, giọng điệu như nghiến răng:
“Triệu Trường Doanh, muội đúng là giỏi thật đấy… giỏi thật.”
Huynh mắng.
Mắng suốt tròn một nén nhang.
Từ “hoang đường” mắng sang “hỗn trướng”, từ “không biết liêm sỉ” mắng sang “làm mất mặt hoàng thất”, câu nào cũng như chém thẳng vào tai ta.
Mắng ta xong, hoàng huynh mới quay sang, vỗ vỗ vai Lục Nguyên Hối, giọng bỗng trầm xuống, thấm thía như đang tiếc của:
“Lục khanh à, ngươi khổ đọc đèn sách hai mươi mấy năm, sáng cũng dụng công, tối cũng dụng công… khó khăn lắm mới có ngày ngoi lên được.”
Huynh ấy dừng lại, thở dài một hơi thật dài:
“Giờ làm phò mã rồi… coi như thật sự không có duyên với triều đình nữa.”
Hoàng huynh vốn quý trọng nhân tài.
Nhất là kiểu người như Lục Nguyên Hối - cắm đầu vào sách vở, nghiêm cẩn, kiên định, không lươn lẹo, không xu nịnh - chính là loại mà huynh ấy coi trọng nhất.
Thế nên lời này vừa nói ra, rõ ràng có vài phần tiếc nuối.
Nhưng Lục Nguyên Hối nghe xong, thần sắc vẫn bình thản như nước.
Hắn chậm rãi mở miệng, từng chữ từng chữ rõ ràng:
“Bệ hạ, thần là người truyền thống.”
“Từ nhỏ đọc sách thánh hiền, biết liêm sỉ, trọng danh tiết.”
“Việc đã đến nước này… chẳng qua chỉ có hai con đường.”
Giọng hắn không lớn, nhưng nhấn từng chữ một, đều đặn như gõ mõ, khiến người ta nghe mà lạnh sống lưng.
“Thứ nhất, thần chết.”
“Giữ trọn danh tiết của thần, cũng miễn cho điện hạ mang tiếng xấu.”
Mi tâm hoàng huynh giật mạnh.
“Thứ hai…” Lục Nguyên Hối quay sang nhìn ta, ánh mắt khóa chặt lấy ta không rời, “thành hôn.”
“Đã làm chuyện phu thê, thì nên gánh lấy danh phu thê.”
“……”
Hoàng huynh nghẹn lời.
Miệng mở ra như muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng lại nuốt ngược vào trong.
Chắc hẳn huynh ấy chưa từng gặp Trạng nguyên nào cố chấp đến mức này.
Không khí lặng đi.
Một lát sau, hoàng huynh đưa tay xoa xoa mi tâm, rồi nhìn ta, trong ánh mắt viết rõ rành rành: chuyện muội tự gây ra, tự mà giải quyết.
Cổ họng ta khô khốc.
Ta nhìn Lục Nguyên Hối.
Trên mặt hắn không có chút biểu cảm dư thừa nào, chỉ đứng đó, im lặng chờ.
Dáng vẻ như thể: tùy ngươi quyết định, dù sao ta lúc nào cũng có thể đi chết.
Da đầu ta tê dại.
Rất lâu sau, ta nghe thấy chính giọng mình vang lên, khô khan đến mức như bị cát mài:
“…Được.”
“Gả.”
“Bổn cung gả cho ngươi.”
Nói xong, chính ta còn sững sờ.
Còn Lục Nguyên Hối thì bỗng cúi người, hành một lễ ngay ngắn chỉnh tề, nghiêm cẩn như đang bái tạ thánh ân.
"Đa tạ điện hạ thương xót."
04
Hoàng huynh dẫn chúng ta trở về điện, tự tay soạn thánh chỉ.
Bút lướt trên giấy, mực đen dần hiện ra từng hàng chữ.
Lục Nguyên Hối đứng ngay bên án thư mà nhìn, ánh mắt như thước đo, từng chữ từng chữ rà soát, cẩn thận đến mức khiến người ta phát bực.
Đầu bút hoàng huynh khựng lại.
Huynh ngẩng mắt lên, nhíu mày:
“Lục khanh, ngươi có ý kiến gì sao?”
Lục Nguyên Hối trầm ngâm một chút, rồi đáp:
“Có.”
Hoàng huynh: “……”
Ta: “……”
Hắn nói tiếp, giọng điềm tĩnh như đang trình tấu một việc nhỏ nhặt:
“Xin bệ hạ thêm một điều nữa.”
“Trong vòng ba năm, Trưởng công chúa không được cùng thần hòa ly, cũng không thể hưu phu.”
Hoàng huynh: “……”
Ta suýt sặc tại chỗ, bật thốt:
“Dựa vào cái gì?!”
Lục Nguyên Hối quay sang nhìn ta, ánh mắt vẫn tĩnh lặng:
“Danh tiết đã mất, nếu lại bị ruồng bỏ… thần chỉ còn con đường chết.”
Lại nữa rồi.
Ta mím chặt môi.
Hoàng huynh đưa tay xoa mặt một cái, dáng vẻ như người đã hoàn toàn cam chịu với số phận, rồi lặng lẽ hạ bút thêm vào câu đó.
Thánh chỉ viết xong.
Đóng ấn.
Lục Nguyên Hối hai tay tiếp lấy, cẩn thận đọc đi đọc lại… tận ba lần, như sợ thiếu một chữ sẽ bị thiệt.
Xong xuôi, hắn mới cúi người:
“Tạ ơn bệ hạ tác thành, thần xin cáo lui.”
Hắn đi được hai bước, rồi lại dừng lại.
Quay đầu nhìn ta.
Ánh mắt vẫn bình thản, nhưng lời nói thì không cho ta đường lui:
“Điện hạ, theo quy củ, đêm nay thần nên dọn vào phủ Trưởng công chúa.”
“…Hả?”
“Thuận tiện chuẩn bị.” Hắn cụp mắt, giọng càng nhẹ, “cũng để phòng điện hạ đổi ý.”
Nói xong, hắn thật sự quay người rời đi.
Ta trừng mắt nhìn hoàng huynh, trong lòng nghẹn đến phát điên.
Hoàng huynh ngả người ra sau lưng ghế, nhàn nhạt nói:
“Đừng nhìn trẫm. Tự muội chiêu vào.”
Ta cứng cổ:
“Ta không cho hắn dọn tới!”
“Vậy muội thử xem.” Hoàng huynh cười lạnh, “xem tối nay hắn là treo xà nhà của muội, hay là đâm đầu vào cổng phủ muội.”
Ta: “……”
05
Tối hôm đó, Lục Nguyên Hối quả nhiên dọn tới thật.
Ta cố tình an bài chỗ ở của hắn tận phía tây phủ đệ, cách chủ viện của ta hẳn một hồ nước, lại thêm hai tòa giả sơn ngăn trở, nghĩ bụng như vậy thì dù hắn có muốn tới quấy rầy, cũng phải mất công vòng vèo một hồi.
Nhưng ta đã quên mất một chuyện.
Hắn chân dài.
Muốn qua thì qua.
Hôm sau đến trưa, ta vừa mở mắt, còn đang ngáp dở, đã nghe thị nữ đứng ngoài rèm hạ giọng bẩm báo:
“Điện hạ, Lục… Lục đại nhân đang chờ ở bên ngoài.”
Ta nhíu mày.
Chưa kịp lên tiếng, hắn đã bước vào.
Lục Nguyên Hối mặc một thân thường phục màu nhạt, sắc áo thanh sạch, gọn gàng đến mức nhìn thôi cũng khiến người ta thấy khó chịu. Trong tay hắn còn xách theo một hộp đồ ăn.
“Điện hạ.” Hắn đưa hộp tới.
Ta nhìn hắn, không đưa tay nhận.
Hắn hơi khựng lại, rồi mở hộp ra.
Bên trong là mấy món điểm tâm làm vô cùng tinh xảo.
Bánh quế hoa trong veo, ánh lên như ngọc.
Bánh nếp vo tròn trắng mịn, nằm gọn gàng như những viên tuyết nhỏ.
Còn có một đĩa bánh xốp, từng lớp tơi ra, chỉ nhìn thôi đã biết giòn rụm.
Ta vẫn không nhận.
Chỉ nhìn chằm chằm hắn, ánh mắt không chớp.
Lục Nguyên Hối im lặng một lát.
Rồi hắn tự tay cầm một miếng bánh quế hoa lên, đưa vào miệng cắn một miếng.
Chậm rãi nhai.
Chậm rãi nuốt.
Sau đó hắn mới ngẩng mắt, giọng điềm tĩnh:
“Không có độc.”
“…Bổn cung cũng đâu có nói là có độc.”
Ta hừ một tiếng, cuối cùng cũng đưa tay nhận lấy hộp đồ ăn, bẻ một miếng bánh xốp nếm thử.
Vị giòn thơm.
Bên trong bọc nhân táo đỏ, ngọt vừa phải, không quá gắt.
Cũng được.
Lục Nguyên Hối đứng yên một chỗ, thẳng như một cây tùng.
Hắn nói:
“Ăn mặc ở đi lại của điện hạ, về sau thần sẽ lo liệu.”
Ta nhướn mày nhìn hắn.
Hắn tiếp tục, dáng vẻ nghiêm túc như đang tra án:
“Xin điện hạ cho biết thói quen dùng bữa hằng ngày, khẩu vị ưa thích, những thứ kiêng kỵ tránh né.”
Ta bỗng thấy thú vị.
Được thôi.
Muốn hầu hạ đúng không?
Ta liền chống cằm, thong thả bẻ ngón tay:
“Không ăn hành gừng tỏi. Sống chín đều không được.”
Hắn gật đầu.
“Không ăn thịt cừu, tanh. Cá chỉ ăn hấp, kho thì ngấy.”
Hắn lại gật đầu.
“Trái cây chỉ ăn loại giòn, mềm nhũn thì không đụng. Đậu hũ phải non, tôm phải bóc vỏ, không thích trứng gà, hẹ…”
Ta nói càng lúc càng nhanh, càng lúc càng nhiều, mắt thấy lông mày hắn dần dần nhíu lại.
Trong lòng ta lập tức nổi lên một chút ác thú.
Trạng nguyên lang.
Sách thánh hiền đâu có dạy ngươi đối phó với kẻ kén ăn.
Ta nói một tràng dài, cuối cùng mới dừng lại, nhìn hắn chằm chằm, chờ xem hắn đổi sắc mặt, chờ hắn bất lực, chờ hắn phát cáu.
Nhưng Lục Nguyên Hối trầm mặc rất lâu.
Rồi hắn giãn lông mày ra, chỉ nói đúng hai chữ:
“Đã rõ.”
Ta ngược lại ngẩn người.
Vậy là… xong?
Không có đoạn sau sao?
Chán thật.
Ta quay người liền đi.
Đi được hai bước, ta mới chợt nhớ hộp điểm tâm còn chưa cầm.
Bước chân khựng lại.
Ta đang tính quay đầu sao cho không mất mặt, thì phía sau bỗng vang lên một tiếng động rất khẽ.
Ta nghiêng mặt, liếc bằng khóe mắt.
Lục Nguyên Hối đã đưa hộp đồ ăn cho thị tòng đứng bên cạnh.
Thị tòng lập tức chạy bước nhỏ mang tới trước mặt ta.
Ta hừ một tiếng, nhận lấy hộp, đầu cũng không ngoảnh lại mà bước thẳng vào phòng.
06
Thánh chỉ vừa ban, triều đình liền nổ tung.
Kẻ mắng ta hoang đường có.
Người than tiếc Trạng nguyên lại càng nhiều.
Đến ngày thứ ba, Vương các lão liền tới.
Lão già này là nguyên lão tam triều, tính tình bướng bỉnh như đá, nói chuyện chẳng bao giờ nể mặt ai.
Năm đó sau điện thí, ông từng kéo Lục Nguyên Hối lại, khen suốt nửa nén hương, khen đến mức miệng không ngừng, cứ một câu lại một câu, nói hắn là “quốc sĩ chi tài”.
Giờ “quốc sĩ chi tài” ấy lại sắp vào phủ Trưởng công chúa của ta.
Vương các lão sao ngồi yên nổi?
Ở xa, Lục Nguyên Hối đứng trong sân, một thân áo xanh nhạt, dáng người cao thẳng.
Vương các lão run run chỉ vào hắn, râu cũng run theo:
“Nguyên Hối! Ngươi hồ đồ rồi!”
“Khổ đọc hai mươi năm, một sớm đỗ đạt, chính là lúc vì nước xuất lực! Sao có thể, sao có thể bị giam trong hậu trạch, đoạn tuyệt tiền đồ?!”
Lời nói rất nặng.
Nhưng giọng ông lại khàn đi.
Nghe ra được… là thật lòng tiếc hắn.
Lục Nguyên Hối lặng lẽ nghe hết.
Sau đó hắn chỉnh lại ống tay áo, rồi đối với Vương các lão cúi mình hành một lễ thật sâu.
Lưng cong xuống.
Rất lâu mới đứng thẳng dậy.
“Vãn bối,” giọng hắn ôn hòa, nhưng từng chữ rõ ràng rành mạch, “phụ lòng kỳ vọng của các lão.”
Trong sân có gió thổi qua.
Tà áo hắn khẽ lay.
Hắn ngẩng đầu lên, ánh mắt vượt qua vai Vương các lão, dừng ở nơi nào đó rất xa, xa đến mức không thể đoán nổi.
“Tuy nhiên,” hắn ngừng lại một chút, “nhân sinh tại thế, có những việc… nặng hơn tiền đồ.”
Vương các lão sững người:
“Việc gì?!”
Lục Nguyên Hối không đáp.
Hắn chỉ nghiêng đầu, liếc về hướng ta đang đứng.
Ta giật mình, vội nghiêng người nép sau cột hành lang.
Từ sau cột lén nhìn ra, ta mới phát hiện…
Hắn nhìn không phải ta.
Mà là cây hải đường bên hành lang.
Cánh hoa rơi lả tả.
Gió cuốn một cái, hoa liền phủ đầy lên vai hắn.
Hắn cũng không phủi đi.
Chỉ mặc cho chút hồng nhạt ấy rơi xuống, điểm lên nền áo xanh nhạt, giống như ai đó vô tình chấm một nét mực lên tranh.
Tiếng mắng của Vương các lão dần mờ đi trong gió.
Chỉ còn hoa hải đường không ngừng rơi.
Vụn vặt li ti.
Trải kín nền phấn trắng.
Nửa khắc sau, Vương các lão rốt cuộc cũng mắng không nổi nữa.
Ông phẩy tay áo, khẽ thở dài, rồi lảo đảo rời đi.
Sân viện bỗng nhiên yên tĩnh.
Lục Nguyên Hối vẫn đứng nguyên chỗ cũ.
Hắn đưa tay ra, đón lấy một cánh hoa vừa rơi xuống.
Cuối cùng, hắn khép cánh hoa lại trong lòng bàn tay.
07
Ngày đó, hảo hữu của ta là Từ tam tiểu thư kéo ta tới Thanh Phong Lâu nghe tỳ bà.
Trong nhã gian, Từ tam vừa cắn hạt dưa vừa liếc mắt nhìn thẳng vào mặt ta, ánh mắt như muốn khoét ra một cái lỗ.
Nàng nhịn được một lúc.
Cuối cùng vẫn không nhịn nổi.
Từ tam phẩy tay, ra hiệu cho tiểu quan gảy tỳ bà lui ra ngoài.
Cửa vừa khép lại, nàng lập tức sán tới:
“Rốt cuộc ngươi là thế nào vậy?”
Ta bình thản cắn hạt dưa:
“Không thế nào cả.”
“Không thế nào là thế nào?”
“Thì là vậy đó.” Ta bưng trà lên nhấp một ngụm, hơi nóng phả lên môi, lại đặt xuống.
Nói thật.
Lấy Lục Nguyên Hối, ta không xem là lỗ.
Dẫu sao người đem tiền đồ gấm vóc ra đánh đổi cũng không phải là ta.
Dung mạo đẹp.
Dáng người tốt.
Lại còn biết quán xuyến việc nhà.
Ngoại trừ tính tình hơi cổ hủ, động một chút là lôi sách thánh hiền ra nói, thì cũng coi như… tạm ổn.
Từ tam nhìn chằm chằm ta:
“Thật sự nhận luôn à?”
Ta nhún vai:
“Thánh chỉ đã ban rồi, còn có thể đổi ý sao?”
Từ tam chậc chậc hai tiếng, lắc đầu như thể đang nhìn kẻ hết thuốc chữa.
“Ngươi nên để tâm chút đi.” Nàng ghé sát hơn, hạ giọng, “ta cứ thấy ánh mắt Lục Nguyên Hối nhìn ngươi… không ổn lắm.”
Ta bóp vỡ một hạt dưa, chẳng thèm để ý:
“Không ổn chỗ nào? Hắn ngày nào chẳng đơ mặt ra, nhìn ai mà chẳng thế.”
“Không nói rõ được.” Nàng cau mày suy nghĩ, “trước mấy buổi yến tiệc, thi hội trong cung, ta đi sau ngươi, có đụng mặt hắn mấy lần.”
“Hắn chẳng phải luôn tránh ta mà đi sao?”
“Là tránh ngươi thật.” Từ tam gật đầu chắc nịch. “Nhưng mỗi lần ngươi quay lưng, hắn lại đứng phía sau nhìn ngươi.”
Ta nhếch môi:
“Nhìn ta thì sao? Bổn cung đẹp, hắn nhìn thêm hai mắt thì sao nào?”
Từ tam sốt ruột, khua tay liên hồi:
“Không phải thèm sắc, cũng không phải chán ghét khinh thường… mà là kiểu…”
Nàng nghẹn hồi lâu, cuối cùng mới ép ra được một câu:
“Giống như kẻ đồ tể nhìn chằm chằm con heo béo nhất trong chuồng.”
Ta: “…?”
“…Cái ví dụ quái quỷ gì vậy.”
Từ tam phẩy tay, chẳng thèm quan tâm ta có bị xúc phạm hay không:
“Ngươi cứ đề phòng thêm chút. Chó biết cắn thường không sủa, kẻ thật thà vô sắc vô vị mới là độc nhất!”