Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Con Gái Cũng Là Con
Chương 2
5.
Trong livestream, cả đám người đều chửi tôi, thậm chí có kẻ còn nói sẽ báo công an.
Chị dâu tôi bày ra bộ dạng “hoa sen trắng”, vừa khóc vừa kể lể như thể ai cũng đang ức hiếp chị ấy:
“Chu Tiếu, tôi còn chưa hết tháng ở cữ mà cô đã đánh tôi… Cả nhà mấy người đều bắt nạt tôi vào lúc tôi cần nhất…”
Chị ấy vừa khóc vừa kể khổ, trông chẳng khác nào một bông hoa trắng yếu ớt trong gió.
Ai nhìn cũng xót xa.
Đám đàn ông thiếu não trong phòng livestream bị kích động, thi nhau nạp tiền tặng quà, đồng thời dùng những lời lẽ tục tĩu nhất để chửi tôi – không tài nào đọc nổi.
Chỉ có một số ít cư dân mạng tỉnh táo là bắt đầu đặt câu hỏi đúng trọng tâm:
“Không biết rõ đầu đuôi thì không nên phán xét. Nhưng tôi muốn nói là, tôi là bạn học đại học của Trương Việt, cô ấy từng khoe rằng học phí và sinh hoạt phí đều do nhà bạn trai lo.”
“Tôi ở cùng khu, bố mẹ Trương Việt cũng hay khoe khoang rằng con gái họ kiếm được một cái thẻ ngân hàng, muốn bao nhiêu có bấy nhiêu.”
“Tôi là bạn của em trai cô ấy, chính cậu ta cũng nói đang chuẩn bị mua nhà ở Bắc Kinh. Tôi còn thắc mắc lấy đâu ra tiền, hóa ra là bòn rút từ gia đình anh rể.”
“Không nói chuyện khác, nhưng riêng Chu Phóng là người thế nào ở công ty chúng tôi ai cũng biết. Hiền lành, tử tế, làm gì có chuyện bắt nạt vợ mới sinh.”
“Ở trên là bọn ‘seeding’ thuê rồi… còn không biết rõ đầu đuôi mà đòi bênh. Đổi lại người khác có bà em chồng như vậy chắc vui lắm ha?”
“Cầu xin đừng để tôi gặp phải chị dâu tham lam như thế này.”
6.
Có người chống lưng, Trương Việt càng thêm ngang ngược.
Nước mắt lưng tròng, chị ta nói:
“Chu Tiếu, nếu cô đánh tôi có thể khiến cô hả giận, khiến nhà mấy người thức tỉnh lương tâm, thì tôi để cô đánh. Tôi để cả nhà mấy người đánh! Tôi chỉ xin các người, hãy cho Ninh Ninh một con đường sống… con bé mới sinh mà thôi…”
Tôi cảm thấy lúc nãy mình ra tay còn quá nhẹ.
7.
Vì hai cái bạt tai của tôi, chị dâu phải nhập viện.
Ba mẹ tôi và anh trai đều không đến thăm.
Còn chị dâu thì không muốn ba mẹ tôi chăm sóc, giờ phút này chỉ muốn có ba mẹ ruột ở bên.
Nhưng mẹ chị ấy từ chối.
Bà ta chỉ quan tâm hỏi: hôm nay livestream có mấy chục nghìn người xem, kiếm được bao nhiêu tiền? Còn than thở rằng mình hơi đau đầu chuyện em trai, bảo chị dâu nhanh chóng chuyển tiền sang để bà đi mua xe cho bạn gái của Diêu Tổ.
Chị dâu cắn môi, sắc mặt vô cùng khó coi, liếc nhìn tôi – người đang đứng bên cạnh nghe toàn bộ cuộc gọi.
“Mẹ… sao mẹ không hỏi con thế nào rồi? Rõ ràng mẹ thấy Chu Tiếu đánh con, sao mẹ không hỏi một câu nào?”
Chắc sợ nghe thấy câu trả lời còn đau lòng hơn, chị ấy vừa nói vừa lấy tay bịt micro, định tránh ánh mắt tôi.
Tôi lười dây dưa, đảo mắt một cái rồi giật lấy điện thoại, bật loa ngoài.
Đúng lúc nghe mẹ chị ấy hét lên:
“Đồ chết tiệt, đang nói gì đấy? Không nghe mẹ bảo là mệt à? Còn lề mề cái gì, mau chuyển tiền cho mẹ! Mẹ đã hứa với bạn gái của em con là mua cho nó cái ô tô rồi!”
“Vậy mẹ rốt cuộc là mệt, hay là cần tiền mua xe?”
Bà ta gắt lên: “Liên quan gì đến mày? Tiền chuyển cho tao rồi thì là của tao! Tao muốn làm gì là quyền của tao! Cái đồ ngu này, đến bao giờ mày mới lấy được 10 căn…”
Tút tút tút…
Chị dâu hoảng hốt ngắt máy, sợ mẹ chị ta lỡ lời nói thêm điều gì.
“Tự xem đi, mẹ cô đâu có yêu thương gì cô.”
“Liên quan gì đến cô? Đừng có đứng đó cười vào mặt tôi nữa, cút đi!”
Chị dâu gào lên xong, quay lưng lại, vai run lên từng hồi.
Tiếng nức nở của chị ấy khiến tôi cảm thấy khó chịu.
“Tôi gọi cho anh tôi rồi, anh ấy sắp tới.”
Có lẽ vì ảnh hưởng từ gia đình từ nhỏ, Trương Việt là một người rất phức tạp.
Chị ấy biết rõ ba mẹ mình không yêu thương mình, nhưng lại cứ cố gắng chứng minh rằng mình xứng đáng được yêu.
Bị từ chối hết lần này đến lần khác, chị vẫn cố chấp, để rồi tự làm tổn thương mình.
Lần này cũng vậy.
Tôi cố tình dẫn chị ấy đến bệnh viện, để chị gọi điện cho mẹ – chỉ để chị tận mắt thấy:
Dù chị có hy sinh thế nào vì nhà mẹ đẻ, đổi lại cũng chỉ là lạnh lùng và đòi hỏi không dứt.
“Tôi đánh người là sai, nhưng tôi sẽ không xin lỗi chị.”
“Chị nói nhà tôi lừa cưới, làm tổn thương ba mẹ tôi. Vậy nên vài cái bạt tai này, chị đáng được nhận.”
Tôi đứng dậy rời đi, vừa bước ra cửa thì nghe thấy tiếng hét đinh tai nhức óc của Trương Việt:
“Mẹ tôi nói đúng, là con nhỏ em chồng nhiều chuyện như cô khiến cả nhà náo loạn!”
“Nếu không có cô, ba mẹ chồng đã đồng ý chuyển nhà cho Ninh Ninh rồi!”
“Cũng sẽ không có những chuyện này xảy ra!”
“Chu Tiếu, cô lấy được thằng chồng mồ côi thì nên tự biết thân biết phận, nếu cứ bám lấy nhà này không buông rồi sẽ có ngày, cô phải trả giá!”
Tôi: “…”
8.
Chị dâu livestream nói bậy được, thì tôi cũng có thể livestream để làm rõ trắng đen.
Tối hôm đó, tôi lên sóng, kể lại đầu đuôi sự việc một cách rõ ràng.
“Chị dâu tôi là người mềm lòng. Chỉ cần ba mẹ chị ta tỏ ra thương yêu một chút là chị ấy sẵn sàng dốc cả ruột gan ra cho. Lần này, em trai chị ta có bạn gái, sắp cưới, cần mua nhà ở Bắc Kinh. Thế là ba mẹ chị ta liền xúi chị ấy sang nhà tôi xin nhà.”
“Ban đầu đã nói rõ, nhà giải tỏa thì tôi và anh trai chia đôi. Anh trai tôi đồng ý, tôi cũng đồng ý. Chỉ có ba mẹ chị ta là không chịu.”
“Họ muốn đem hết 10 căn nhà sang tên con chị tôi, mục đích chỉ là ‘che mắt thiên hạ’. Chờ mọi chuyện lắng xuống thì sẽ bán đi, rồi dùng tiền đó mua nhà 200m² ở Bắc Kinh cho Diêu Tổ.”
“Mọi người nghe kỹ nhé: Lúc anh trai tôi cưới, ba mẹ tôi bỏ tiền mua nhà, sổ đỏ đứng tên cả hai vợ chồng. Tiền sính lễ 20 vạn cũng bị ba mẹ chị dâu giữ lại. Còn hồi môn bên đó ư? Vài bộ chăn bông!”
“Hôm chị ấy sinh con, ba mẹ tôi đều có mặt trước phòng sinh. Anh trai tôi khi biết là con gái thì nhảy cẫng lên vì vui. Tôi có video chứng minh!”
“Ba mẹ tôi mua cho cháu gái hơn 100 gram vàng vòng, dây chuyền, còn mua mấy gói bảo hiểm nữa.”
“Vậy mà chị ta nói chúng tôi lừa cưới? Chúng tôi lừa gì chị? Là ham mấy cái chăn bông nhồi bông đen độc hại? Hay là ham một cặp ba mẹ thích hút máu và một đứa em trai như Diêu Tổ?”
Phải trái thế nào, lòng người tự hiểu.
Tôi không cần nói thêm.
Sau buổi livestream đó, những kẻ quấy rối ba mẹ tôi đã ít hẳn.
Chúng tôi cũng có thể yên tâm quay về nhà ở.
Chị dâu cũng xem buổi livestream rồi, giữa chừng còn báo cáo vài lần nhưng đều bị từ chối.
Giờ thấy tôi, chị ta hận không thể giết tôi bằng ánh mắt: “Có em chồng nhiều chuyện như cô, bảo sao nhà này không thể yên! Cưới rồi còn mặt dày ở lại nhà mẹ đẻ, không thấy xấu hổ sao? Cái nhà này không chào đón cô, làm ơn sau này đừng xuất hiện nữa!”
9
Tôi chỉ biết trợn mắt: “Chị quên à? Đây không phải nhà chị. Đây là nhà ba mẹ tôi. Tôi lấy chồng rồi vẫn ở nhà ba mẹ là việc của tôi. Chị không ở nhà ba mẹ mình là vì nhà họ nhỏ không có chỗ cho chị, hay là vì họ chẳng thèm chứa mà đá ra khỏi nhà?”
Căn nhà này là của ba mẹ tôi.
Còn căn nhà cưới của hai người họ – căn mà ba mẹ tôi đã trả hết nợ cho – thì chị dâu đã ‘mượn’ cho em trai mình ở rồi.
Chị dâu từ nhỏ chưa từng có phòng riêng.
Chị ấy và hai chị gái ngủ chen chúc ngoài ban công phòng khách, còn Diêu Tổ thì một mình một phòng lớn hướng Nam.
Tôi nói trúng tim đen, chị ấy nổi điên, bỗng nhiên ném mạnh đứa nhỏ trong tay lên giường:
“Cô quá đáng vừa thôi!”
Cháu gái bị đau, oa oa khóc không ngừng.
Anh tôi nghe thấy liền chạy lên, tức giận đẩy tôi ra khỏi phòng.
Tôi đứng ngoài cửa, nghe anh trai khuyên vợ:
Bảo chị ấy bình tĩnh lại, nghĩ cho kỹ những năm qua ba mẹ chị ấy đã đối xử với chị ấy thế nào.
Còn chị ấy, vì ba mẹ ruột, đã làm ra bao nhiêu chuyện tổn thương anh ấy và cả gia đình này.
Nghe tiếng khóc của chị dâu, lòng tôi cũng nghẹn lại.
Từ trước khi chị gả vào nhà, cả nhà tôi đã biết hoàn cảnh của chị.
Ba mẹ tôi thương chị thật lòng, lúc nào cũng sợ chị chịu thiệt.
Nếu không phải vì chị cứ một mực nghe lời ba mẹ mình, từng bước từng bước tính toán, thì cũng không đến mức khiến cả nhà tôi phải cắn răng chuyển hết 10 căn nhà sang tên An An để phòng bị.