Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Cô Trợ Lý Và Ba Năm Làm Lục Phu Nhân
Chương 4
“Cảnh Thâm, anh biến mất nửa tháng, cả thành phố A đều đồn ầm lên chuyện anh bị mất trí nhớ, bị một người phụ nữ không rõ lai lịch lừa suốt ba năm. Mẹ anh lo đến mức nhập viện rồi, anh biết không?”
Cô ta đảo mắt nhìn quanh căn nhà trọ, hơi nhíu mày.
“Đây là chỗ anh đang ở?”
Rồi ánh mắt cô ta dừng lại.
An An và Ninh Ninh đang ló đầu từ phòng ngủ, rụt rè nhìn người lạ.
Sắc mặt Thẩm Thanh lập tức biến đổi.
“Hai đứa này là…?”
“Con trai tôi.” Lục Cảnh Thâm đáp ngắn gọn.
“Anh....”
“Thẩm Thanh, ba năm trước hôn ước của chúng ta đã chấm dứt trước cả khi tôi gặp tai nạn. Cô là người hiểu rõ nhất chuyện đó.”
Gương mặt cô ta càng lúc càng khó coi.
“Chấm dứt? Đó là anh đơn phương hủy bỏ! Nhà họ Thẩm chúng tôi đã bỏ ra bao nhiêu vì cuộc hôn nhân này, chẳng lẽ chỉ vì một vụ tai nạn của anh mà coi như chưa từng tồn tại sao?”
“Nếu muốn bàn chuyện đó, mời cô tìm luật sư. Hôm nay không phải lúc.”
“Vậy anh định xử lý người phụ nữ này thế nào?” Thẩm Thanh quay sang nhìn tôi, ánh mắt soi xét, “Một trợ lý, lợi dụng lúc anh mất trí nhớ mà sinh liền hai đứa con? Cảnh Thâm, anh không nghi đây là một kế hoạch được sắp đặt kỹ càng sao?”
“Cô đã từng động vào xe của tôi.”
Giọng anh nhẹ bẫng.
Nhưng không khí như lập tức đóng băng.
Mặt Thẩm Thanh trắng bệch.
“Anh… nói gì cơ?”
“Ba năm trước, người phá phanh xe của tôi, là do cô sai khiến.”
“Tôi không hiểu anh đang nói cái gì!”
“Camera bãi đỗ xe bị xóa, nhưng máy chủ còn bản sao. Sau khi tôi khôi phục ký ức, đã cho người phục hồi lại. Trong đó, tài xế Trương Đại Dũng của cô chui ra từ gầm xe tôi, rồi lên xe cô.”
Thẩm Thanh lùi lại.
“Đó… đó chỉ là trùng hợp…”
“Tuần trước, Trương Đại Dũng đã bị cảnh sát bắt. Ông ta khai toàn bộ, bao gồm cả đoạn ghi âm cô chỉ đạo.”
Môi cô ta run lên.
“Cảnh Thâm… anh nghe tôi giải thích…”
“Giải thích cái gì?” Giọng anh vẫn đều đều, “Cô muốn tôi chết trong tai nạn để tiện chiếm cổ phần Lục thị, hay muốn tôi sống dở chết dở để cô lấy danh nghĩa vị hôn thê kiểm soát công ty?”
Giọng nói bình thản đến đáng sợ.
Đó là khí chất mà người ta vẫn gọi - Lục Diêm Vương.
Hốc mắt Thẩm Thanh đỏ lên.
“Tôi không hề muốn anh chết! Tôi chỉ… chỉ muốn anh bị thương một chút… như vậy anh sẽ không hủy hôn…”
“Vậy là cô thừa nhận.”
Cô ta sững lại, không còn chút huyết sắc.
“Tội mưu sát chưa thành, đủ để cô ngồi tù ba đến mười năm.” Anh nói, “Niệm Niệm đã cứu tôi. Còn cô....suýt nữa giết tôi. Vậy mà cô còn hỏi tôi nên xử lý cô ấy thế nào?”
Thẩm Thanh nhìn anh, rồi nhìn tôi.
Cuối cùng ánh mắt dừng lại trên bụng tôi.
“Tô Niệm Niệm, cô đừng vội đắc ý. Cô nghĩ anh ta thật sự để tâm đến cô sao? Anh ta chẳng qua chỉ là...”
“Ra ngoài.” Lục Cảnh Thâm cắt ngang, “Nếu còn quay lại, tôi sẽ gọi cảnh sát.”
Cô ta run rẩy, quay người rời đi.
“Rầm!”
Cánh cửa đóng sầm.
An An giật mình, bật khóc.
Tôi cúi xuống định bế con, nhưng không thể cúi nổi.
Lục Cảnh Thâm đã nhanh hơn một bước, bế An An lên.
“Không sao, có bố ở đây.”
An An ôm vai anh, nức nở: “Dì đó hung dữ quá…”
“Cô ta sẽ không quay lại nữa.”
Anh liếc sang tôi.
“Còn em, đừng cúi người nữa, bụng lớn như vậy rồi.”
Tôi nhìn anh, tim vẫn còn chưa ổn định.
“Những gì anh vừa nói… đều là thật?”
“Em nghĩ sao?”
“Cô ta… thật sự phá xe của anh?”
“Ừ.”
“Anh biết từ lâu rồi?”
“Sau khi nhớ lại thì điều tra ra.”
“Vậy sao giờ anh mới nói?”
“Đợi em tự nói cho anh nghe chuyện hôm đó.” Anh bế An An ngồi xuống sofa, “Tối qua em đã nói rồi.”
Tôi chợt hiểu ra.
Anh đang thử tôi.
Nếu lời tôi nói không trùng với sự thật trong camera… người hôm nay tôi phải đối mặt, có lẽ đã không phải Thẩm Thanh.
“Vậy… em vượt qua rồi sao?” Tôi cười chua chát.
“Em chưa từng bị kiểm tra.”
Anh nhìn tôi.
“Anh chỉ cần xác nhận một chuyện.”
“Việc gì?”
“Trong những điều em nói với anh… có bao nhiêu là thật.”
“Vậy đáp án là gì?”
“Trừ câu ‘em là vợ anh’ ra… những câu khác đều là thật.”
Tôi khựng lại.
“Bao gồm cả câu ‘mê nhan sắc của anh’.” Anh nói thêm, giọng rất bình thản.
Mặt tôi lập tức nóng bừng.
Ba ngày sau khi Thẩm Thanh rời đi, mọi chuyện lên trang nhất.
Không phải kiểu tin đồn lá cải tôi từng lo sợ, mà là báo tài chính chính thống.
“Cựu con dâu hụt của tập đoàn Lục thị Thẩm Thanh bị nghi cố ý hãm hại Lục Cảnh Thâm, đang bị điều tra.”
“Sự thật vụ tai nạn ba năm trước bị phanh phui, nội bộ Lục thị chấn động.”
“Cổ phiếu tập đoàn Thẩm thị lao dốc, nhà họ Thẩm khẩn cấp xử lý khủng hoảng.”
Tôi cầm điện thoại, đọc từng dòng tiêu đề, đầu ngón tay lạnh ngắt.
Lục Cảnh Thâm đang ngồi bên cạnh, kiên nhẫn đút từng thìa cho Ninh Ninh.
“Anh cố tình đúng không?”
“Cái gì?”
“Cố tình để cô ta tìm tới, cố tình chọc giận để cô ta tự lộ, rồi tung hết ra ngoài.”
Anh lấy khăn lau vết bí đỏ dính bên mép con.
“Em nghĩ anh là loại người như vậy à?”
“Anh chính là loại người đó.”
Anh nhìn tôi rồi cười.
Lần đầu tiên, là một nụ cười thật sự.
“Tô Niệm Niệm… em hiểu anh hơn anh tưởng.”
“Dù sao cũng ở cạnh anh ba năm rồi.”
“Là bốn năm.” Anh sửa lại, “Một năm em làm ở phòng hành chính cũng tính.”
Tôi đứng hình.
“Anh… nhớ sao?”
“Anh đã nói rồi, anh chỉ mất trí nhớ chọn lọc. Em nghĩ anh quên sạch thật à?”
Anh nhìn tôi, giọng chậm rãi:
“Tô Niệm Niệm ngồi ở góc phòng hành chính, trưa nào cũng lên sân thượng ăn cơm hộp tự mang, một mình.”
“Tăng ca thì hay hát… mà hát rất dở.”
“Giáng sinh năm đó, bốc trúng tên anh, tặng một hộp bánh quy tự làm.”
“Anh nhớ hết.”
Nước mắt tôi rơi xuống lúc nào không hay.
Anh nhớ.
Anh nhớ tất cả.
Hộp bánh quy đó… tôi làm ba lần mới xong.
Lần đầu cháy khét, lần hai mặn chát, lần ba mới tạm ổn.
Lúc đặt lên bàn anh, tay tôi run đến mức suýt đánh rơi.
Sau đó nghe nói thư ký dọn mất… tôi cứ tưởng anh chưa từng thấy.
“Trước khi bị dọn đi, anh đã ăn hai cái.” Anh nói.
“…Hơi ngọt.”
“Em cho hơi nhiều đường…”
“Anh biết.”
“Bốp!”
Ninh Ninh vỗ tay vào bát bí đỏ, bắn tung tóe lên mặt Lục Cảnh Thâm.
Không khí lập tức… tan tành.
“Lục Ninh Ninh!” Tôi lao tới.
Anh lau mặt, khóe môi vẫn cong nhẹ.
Chuyện của Thẩm Thanh ầm ĩ suốt một tuần.
Cảnh sát chính thức lập án, cô ta bị cấm xuất cảnh.
Nhà họ Thẩm rối như ong vỡ tổ.
Nghe nói bố cô ta đích thân gọi cầu xin Lục Cảnh Thâm.
Tôi không biết anh trả lời thế nào.
Chỉ biết hôm sau, nhà họ Thẩm tuyên bố cắt đứt quan hệ với Thẩm Thanh.
“Ra tay… cũng ác thật.” Tôi nói.
“Cô ta suýt gi//ết anh.”
“…Ừ.”
“Với lại...chỉ cần lệch một chút thôi, đã không có An An, Ninh Ninh…”
Anh nhìn hai đứa nhỏ đang bò dưới sàn.
“…và cả đứa trong bụng em.”
Tôi không nói gì.
Chỉ cúi đầu tiếp tục đan chiếc áo len nhỏ.
Tối đó, anh nghe điện thoại ngoài phòng khách.
Tôi nghe loáng thoáng.
“Mẹ, con không bị lừa.”
“Đúng, hai đứa trẻ đều là con của con.”
“Cô ấy… không phải kẻ lừa đảo.”
“Nếu mẹ muốn gặp, thì đến Nam Thành. Con sẽ không đưa cô ấy về thành phố A... ít nhất là bây giờ.”
“Tại sao à? Vì ở đó có quá nhiều người chờ xem cô ấy thành trò cười.”
“Chuyện của con, con tự quyết.”
Anh cúp máy.
Ngồi im rất lâu.
Hôm sau, anh nói:
“Mẹ anh sắp tới.”
“Cái gì?!”
“Ngày kia.”
“Anh không thể báo sớm hơn à?!”
“Bây giờ báo rồi.”
“Em chưa chuẩn bị tâm lý!”
“Chuẩn bị cái gì?”
“Mẹ anh là Từ Mẫn Hoa đấy! Nữ cường nhân giới thượng lưu! Nghe nói còn đáng sợ hơn cả anh! Bà ấy có… đánh chết em không?”
“Không.”
“Sao anh chắc vậy?”
“Vì em đang mang thai cháu nội của bà ấy.”
…Nghe cũng có lý.
Nhưng tôi vẫn hoảng.
Tôi bắt đầu dọn dẹp điên cuồng.
Căn nhà trọ bé xíu - một phòng khách, một phòng ngủ.
Tường bong tróc, đèn chập chờn.
Vòi nước thì cuối cùng anh đã sửa xong.
Ngày thứ ba, đúng chín giờ sáng.
Chuông cửa vang lên.
Tôi hít sâu, mở cửa.
Người đứng ngoài...
Tóc chải gọn không một sợi lệch.
Bộ suit Chanel.
Khí chất… áp đảo.
Từ Mẫn Hoa.
Mẹ của Lục Cảnh Thâm.
Ánh mắt bà quét tôi từ đầu đến chân.
Áo bầu. Dép lê. Tóc buộc qua loa. Không trang điểm.
So với con trai bà...
Tôi đúng là… một con ếch.
“Cô là Tô Niệm Niệm?”
“Cháu… chào cô ạ…”
“Đừng gọi tôi là cô.”
Tim tôi lạnh đi.
“Gọi tôi là bà Từ.”
…Còn đáng sợ hơn.
Bà bước vào, nhìn quanh căn phòng nhỏ.
Ánh mắt như đang khảo sát khu ổ chuột.
“Cảnh Thâm.”
Lục Cảnh Thâm bước ra, bế Ninh Ninh.
Ngay khi nhìn thấy đứa trẻ.
Gương mặt Từ Mẫn Hoa nứt ra.
Ninh Ninh ngái ngủ nhìn bà… rồi nắm chuỗi ngọc trai, cho luôn vào miệng.
“Đừng.... đó là ngọc trai Baroque....”
Quá muộn.
Nước dãi dính đầy.
Cơ mặt bà giật giật.
Nhưng vẫn ôm cháu.
Bà ngồi xuống cái sofa… đang phải kê sách vì gãy chân.
“Sột kẹt...”
Người bà cứng lại một nhịp.
“Tô Niệm Niệm.”