Cô Trợ Lý Và Ba Năm Làm Lục Phu Nhân

Chương 3



Anh theo tôi đến tận cửa siêu thị.

“Em định làm ở đây bao lâu?”

“Ở đây có gì không tốt?”

“Em mang thai bảy tháng, đứng cả ngày, chân không sưng à?”

Tôi cúi nhìn cổ chân mình...

Sưng rõ rệt.

Nhưng… không liên quan đến anh.

“Lục Cảnh Thâm, rốt cuộc anh muốn gì? Nếu là hỏi tội, tôi nhận. Nếu là giành con, chúng ta có thể nói chuyện. Nhưng đừng…”

“Đừng gì?”

“Đừng giả làm người tốt.”

Ánh mắt anh thoáng lạnh đi.

“Giả làm người tốt?”

“Ba năm qua anh diễn đủ rồi. Không, lúc mất trí nhớ là thật. Nhưng bây giờ anh đã nhớ lại, anh là Lục Cảnh Thâm—người nói một là một ở thành phố A. Anh sẽ không thật sự để ý đến một trợ lý từng lừa mình đâu.”

Anh im lặng một lúc.

Sau đó lấy từ túi áo ra một phong bì, đưa cho tôi.

“Mở ra.”

Tôi xé ra.

Bên trong là kết quả xét nghiệm ADN.

Lục An An và Lục Ninh Ninh

Xác suất quan hệ cha con với Lục Cảnh Thâm: 99.9999%.

“Anh làm từ khi nào?”

“Ngay ngày anh khôi phục trí nhớ.”

Tay tôi run nhẹ.

“Vậy…?”

“Vậy nên bọn trẻ là con anh.”

Anh bước lại gần.

“Đồ của anh, anh sẽ không nhường.”

Anh nhìn thẳng vào tôi.

“Bao gồm cả em.”

Tôi đứng chết lặng.

Anh vừa nói… tôi là của anh?

“Đồng chí Tô Niệm Niệm! Trễ giờ rồi!”

Tiếng bà chủ gọi vọng ra.

“Tới đây!”

Tôi vội nhét tờ giấy vào túi, chạy vào siêu thị.

Cả ngày hôm đó tôi như người mất hồn.

Quét sai mã vạch liên tục, suýt nữa biến bắp cải thành cua hoàng đế.

Tan làm, trước cửa nhà đỗ một chiếc xe.

Từ trên xe bước xuống bốn người: bảo mẫu, vú em, chuyên gia dinh dưỡng, bác sĩ sản khoa.

Lục Cảnh Thâm đứng bên cạnh.

“Anh thuê.”

“Em không cần.”

“Em cần.”

Anh nói như thể đó là điều hiển nhiên.

“Trường của An An đã đổi. Ninh Ninh có người trông. Em không cần đi làm nữa.”

“Dựa vào đâu?”

“Dựa vào việc anh là bố chúng.”

Anh bước tới gần.

“Niệm Niệm, em lừa anh ba năm. Đáng lẽ anh phải đưa em vào đồn.”

Tôi nuốt nước bọt.

“Nhưng anh không làm.”

“… Vì sao?”

“Vì em lừa quá tệ.”

Tôi: “…”

“Ngày đầu em vào phòng bệnh nhận là vợ anh, y tá đã báo không tra được thông tin. Anh chỉ mất trí nhớ, không mất khả năng suy luận. Một người như em mà anh tin à?”

Đầu tôi như nổ tung.

“Vậy anh…”

“Anh chọn tin.”

Anh nhìn tôi, giọng trầm xuống.

“Trong phòng bệnh hôm đó, ai cũng mang mục đích. Chỉ có em… khóc đến không ra hình dạng, câu đầu tiên hỏi là anh có đau không.”

Mũi tôi cay xè.

“Cho nên anh diễn cùng em ba năm.”

“Em nghĩ em lừa anh…”

“Thực ra từ đầu đến cuối…”

“Là anh lừa em.”

Tôi đứng sững.

Vậy ra…

Không phải tôi lừa anh.

Mà là anh - người đàn ông đáng sợ nhất thành phố A - tự nguyện bước vào vở kịch của tôi.

Còn để tôi sinh cho anh hai đứa con.

Thậm chí… đứa thứ ba vẫn đang trong bụng.

“Anh bị bệnh à!” Tôi bật ra.

Anh nhướng mày.

“Anh biết tôi là kẻ lừa đảo, tại sao còn…”

Tôi lắp bắp, mặt nóng bừng.

Chuyện đó.

Chính là chuyện đó.

Anh bình thản:

 “Vì em là người anh chọn.”

“Chọn cái gì? Chọn một kẻ lừa đảo làm vợ?”

“Còn chân thật hơn những người tính kế anh.”

Tôi nghẹn lời.

“Chúng tôi chuyển đồ vào nhé?” người giúp việc hỏi.

“Chuyển.”

“Đừng!”

“Chuyển.”

Tôi trừng anh.

Anh hạ giọng, chỉ đủ mình tôi nghe:

“Em có hai lựa chọn.”

“Ở lại, dưỡng thai, sau này tính tiếp.”

“Hoặc tiếp tục chạy… rồi bị anh bắt lại.”

“Em mang theo ba đứa, không chạy thoát đâu.”

Tôi nhìn anh.

Đây không phải đề nghị.

Đây là… mệnh lệnh.

“… Cách một.”

Anh khẽ cong môi.

“Ngoan.”

Tôi: …

Vậy là Lục Cảnh Thâm ở lại.

Căn nhà chật chội, tôi và hai đứa nhỏ ngủ phòng trong, anh ngủ sofa.

Cuộc sống của tôi trong một đêm thay đổi hoàn toàn.

Nhưng điều khiến tôi bất an nhất là...anh không còn chạm vào tôi nữa.

Ban ngày vẫn chăm sóc, nấu ăn, đưa đón con.

Ban đêm làm việc một mình.

Giữa chúng tôi… giữ một khoảng cách rõ ràng.

Tối ngày thứ ba, tôi không nhịn được.

“Công ty anh không cần về sao?”

“Xử lý từ xa.”

“Công ty trăm tỷ mà anh nói như chơi?”

“Ở đây quan trọng hơn.”

“Cái gì?”

Anh nhìn tôi.

“Em.”

Tôi nghẹn lại.

“Tô Niệm Niệm.” Anh đóng laptop.

 “Em nợ anh một lời giải thích.”

“Tại sao là em?”

“Hàng ngàn nhân viên, vì sao em lại xuất hiện đầu tiên ở bệnh viện?”

Tôi dựa vào cửa, không nói.

Không phải tôi không muốn nói.

Mà là…

Không biết bắt đầu từ đâu.

“Lúc em nức nở nói mình là vợ anh, trên tay em còn có một vết sẹo - y hệt vết trên cánh tay anh. Vì sao lại như vậy?”

Tôi vô thức siết chặt bàn tay phải.

Vết sẹo ấy… là chuyện từ ba năm trước.

Tai nạn hôm đó.

Tôi vốn không định nhắc lại.

Nhưng ánh nhìn của anh cho tôi hiểu, anh đã lần ra được điều gì đó.

“…Vụ tai nạn của anh,” tôi hạ giọng, gần như thì thầm, “không phải ngẫu nhiên.”

Ánh mắt anh khẽ thay đổi.

“Có người đã động vào phanh xe của anh. Hôm đó anh làm việc tới rất khuya, mọi người đều về hết rồi, chỉ còn em ở phòng hành chính thu dọn tài liệu. Khi nhìn qua camera giám sát… em thấy một người từ bãi đỗ xe đi ra, dáng vẻ đầy khả nghi.”

“Em gọi cho anh, nhưng anh không bắt máy.”

“Đến khi em chạy xuống thì anh đã khởi động xe. Em đứng chắn trước đầu xe…”

Tôi ngập ngừng một nhịp.

“Nhưng xe anh không dừng lại được, lao thẳng vào dải phân cách. Mảnh vỡ văng ra, cứa vào tay em một đường.”

“Anh… không nghe thấy gì sao?”

Anh vẫn im lặng.

“Khi đó anh đã ngất rồi.”

“Em gọi cấp cứu, theo xe đến bệnh viện. Anh được đưa vào phòng phẫu thuật… lúc tỉnh lại thì đã không còn nhớ gì nữa.”

Anh nhìn tôi chằm chằm.

“…Sau đó thì sao?”

“Sau đó anh tỉnh lại… nhìn em rồi hỏi: Cô là ai?”

Tôi khẽ bật cười, nụ cười nhạt đến mức gần như không còn sức.

“Khi đó người em toàn là máu, đứng ngay trước giường anh, tay vẫn còn đang rỉ máu. Y tá vội kéo em đi xử lý vết thương, nhưng anh lại nắm chặt tay em, nói: Đừng đi, em đang bị thương.”

“Anh không nhớ em là ai… nhưng nhìn thấy em bị thương, phản ứng đầu tiên vẫn là giữ em lại.”

Sống mũi tôi cay xè.

“Cho nên… em mới buột miệng nói câu đó - em là vợ anh.”

“Không phải vì mê gương mặt của anh.”

“Chỉ là… ngay khoảnh khắc đó, em nghĩ nếu mình không nói như vậy, những kẻ đang vây quanh anh sẽ lập tức nuốt chửng anh mất.”

“Anh vừa mất trí nhớ, chẳng nhớ nổi điều gì. Đám cổ đông và những kẻ tự nhận là người thân kia lần lượt kéo đến - miệng thì tỏ ra quan tâm, nhưng trong lòng ai cũng chỉ nhắm vào quyền ký tên của anh.”

“Em… là người không có tư cách nhất đứng cạnh anh.”

“Nhưng cũng là người duy nhất không muốn lấy đi bất cứ thứ gì từ anh.”

Nói xong, chính tôi cũng sững lại.

Như thể lần đầu tiên moi hết tất cả tâm can ra, không giữ lại chút gì.

Căn phòng khách rơi vào tĩnh lặng.

Ánh đèn trên trần lại chập chờn, lúc sáng lúc tối.

“Vậy nên… em đã bảo vệ anh suốt ba năm.”

Giọng anh rất khẽ, gần như tan vào không khí.

“Bảo vệ… em không dám nhận. Em chỉ là…”

“Là gì?”

“…Tham.”

Tôi cúi đầu, giọng nhỏ dần.

“Cứ nghĩ đời này sẽ không bao giờ có cơ hội liên quan đến anh. Đột nhiên lại có một cơ hội… nên em cứ cố nắm lấy, dù là giả cũng được, kéo dài thêm ngày nào hay ngày đó.”

Anh không nói gì.

Không gian im lặng đến mức khiến người ta nghẹt thở.

Rất lâu sau, anh mới cất tiếng, một câu nói khiến tim tôi rối loạn.

“Người đã động vào phanh xe của anh… tìm ra rồi.”

Tim tôi giật mạnh.

“…Ai vậy?”

“Ngày mai em sẽ biết.”

Tôi ngẩng phắt lên nhìn anh.

“Ý anh là gì?”

“Đi nghỉ đi.” Anh mở lại laptop, ánh mắt không còn dừng trên người tôi nữa, “Ngày mai sẽ có người tới.”

Tôi mang theo một bụng nghi vấn trở về phòng.

Mười giờ sáng hôm sau, chuông cửa vang lên.

Tôi bước ra mở.

Ngoài cửa là một người phụ nữ.

Tầm hơn ba mươi tuổi, lớp trang điểm hoàn hảo không tì vết, áo khoác dạ mới nhất của mùa, túi xách bản giới hạn từ trên xuống dưới đều toát ra vẻ xa xỉ.

Cô ta nhìn tôi, thoáng sững lại, rồi cong môi cười.

“Cô là Tô Niệm Niệm?”

“Còn cô là…?”

“Tôi là vị hôn thê của Lục Cảnh Thâm.”

Cô ta liếc vào bên trong, rồi sửa lại:

“À, nói đúng hơn là cựu vị hôn thê. Dù sao ba năm anh ấy mất trí nhớ, cô đã thay tôi ‘đóng vai’ rồi mà.”

Tay tôi vẫn đặt trên tay nắm cửa.

Phía sau, Lục Cảnh Thâm từ phòng khách bước ra.

“Thẩm Thanh, cô đến đây làm gì?”

Người phụ nữ tên Thẩm Thanh thẳng tay đẩy tôi sang một bên, bước vào nhà.

Chương trước Chương tiếp
Loading...