Búp Bê Của Riêng Anh

Chương 6



6

Sáu năm trước, tôi mới 12 tuổi.

Tại một nhà hàng sang trọng, tôi cùng vài người họ hàng xa mà mình không quen lắm ngồi ăn tối…

Trong từng câu từng chữ, bác cả đều đang cố dụ dỗ tôi đi làm xét nghiệm tủy để ghép cho con trai ông – một người mắc bệnh bạch cầu.

Trước đó một tháng, cha tôi vì tình thân mà đồng ý hiến tủy khi xét nghiệm cho kết quả phù hợp.

Thế nhưng, trên đường đến bệnh viện, cha mẹ tôi gặp tai nạn giao thông.

Xe bốc cháy, cửa không mở được.

Họ bị thiêu đến mức chỉ còn lại bộ xương.

Gia đình bác cả thì đương nhiên nghĩ rằng tôi là con gái ruột của bố, tủy của tôi chắc chắn cũng phù hợp với con trai họ.

Cha mẹ vừa mới được chôn cất chưa bao lâu, họ đã không ngừng tìm đến dụ dỗ một đứa trẻ tuổi nhỏ như tôi.

Lừa tài sản. Lừa tủy.

Tôi chẳng còn tâm trí mà giả vờ tử tế, dứt khoát từ chối.

Bác cả đập bàn đứng phắt dậy, giận dữ quát:

“Bố mày thà chết cũng không chịu cho con tao tủy! Mày cũng giống y chang lão – lạnh lùng, vô tình!”

Tôi không đáp, chỉ lặng lẽ cầm túi chuẩn bị rời đi.

Điều đó càng khiến ông ta giận sôi.

“Được! Vậy thì tao cho mày chết chung với con tao!”

Bác cả chộp lấy dao nĩa trên bàn, gào lên, lao về phía tôi.

Tôi không hề sợ hãi, phía sau còn có vệ sĩ đi cùng.

Nhưng đúng lúc đó, một cậu bé đẹp như tranh vẽ lao ra, ôm chặt lấy bác cả từ phía sau.

Cậu hét lên về phía tôi:

“Búp bê ơi! Chạy mau!”

Tôi nhíu mày theo phản xạ.Gì mà “búp bê” chứ?

Thế nhưng cậu bé chỉ nhìn tôi cười, đôi mắt trong veo như thiên sứ không màng hiểm nguy.

Mẹ cậu bé từ nhà vệ sinh trở về, sợ đến mức suýt ngất:

“Tiểu Sao!”

Vệ sĩ lập tức lao đến khống chế bác cả, cậu bé an toàn thoát thân.

Mẹ cậu bật khóc, vừa kiểm tra con vừa mắng:

“Tiểu Sao! Con biết làm vậy nguy hiểm lắm không? Mẹ dạy con thế nào hả?”

Cậu bé không hiểu, chỉ ngoan ngoãn cười:

“Mẹ ơi… búp bê… thích…”

Lúc ấy, tôi không thể nghi ngờ sự yêu thích của cậu.

Bởi vì ngay trên đầu cậu bé, có một dòng chữ lơ lửng:

【Búp bê, dễ thương quá, thích quá đi.】

Nhưng tôi không quan tâm đến hoàn cảnh của cậu.

Chỉ nói lời cảm ơn, để lại một ít tiền an ủi rồi quay lưng rời đi, không chút do dự.

7

Nhiều năm sau, hình ảnh mẹ của cậu bé năm ấy dần trùng khớp với người phụ nữ đang nằm trên giường bệnh trước mặt tôi.

Vẫn là ánh mắt yêu thương con vô bờ bến như ngày nào.

Tôi có thể hiểu được tâm trạng của một người mẹ.

Nhưng tôi không thể chấp nhận việc bị lấy ơn cứu mạng ra để ràng buộc đạo đức.

Tôi cúi mắt, giọng nhạt nhẽo:

“Vậy… dì định dùng ơn cứu mạng để ép buộc cháu sao?”

“Con à… dì xin con đấy…”

Bà chật vật ngồi dậy, như muốn quỳ xuống.

Tôi lập tức lạnh giọng ngăn lại:

“Dì, cháu không phải người dễ mềm lòng. Dì biết điều đó rồi mà.”

Nếu tôi là người dễ bị dắt mũi, thì năm xưa đã không xảy ra xung đột với bác cả rồi.

Cơ thể bà khựng lại, vô lực ngồi phịch xuống giường, úp mặt khóc nức nở.

Tiếng khóc nghẹn ngào, bà bắt đầu kể về những năm tháng đã qua.

Bà phát hiện Trì Sao không giống những đứa trẻ bình thường từ khi anh mới lên hai.

Cha của Trì Sao không thể chấp nhận một đứa con “không bình thường”, càng sợ bị thiên hạ dị nghị, thế là bỏ nhà ra đi, tái hôn sinh con.

Từ đó, một mình bà gồng gánh nuôi con lớn.

Việc chữa bệnh tiêu tốn không ít tiền.

Bà vừa phải làm mẹ, vừa phải bươn chải kiếm sống. Suốt hơn hai mươi năm, gần như chưa từng có một giấc ngủ trọn vẹn.

Không biết bao nhiêu lần bà cầu xin thần linh, mà mãi chẳng thấy ai đáp lại lời cầu nguyện.

Từ một cô gái nhát gan, sợ ma, sợ bóng tối, bà đã trở thành một người mẹ dám một mình lần mò lên mộ tổ vào nửa đêm, chỉ để van xin được nói chuyện với tổ tiên, mong tìm được một tia hy vọng cho con.

Giờ đây, khi thấy Trì Sao dần biết cách hòa nhập với xã hội, bà đã vui mừng biết bao.

Thế mà chưa kịp nhìn thấy bình minh… bà đã ngã xuống.

“Con hiểu Tiểu Sao hơn cả mẹ nó… Nó cũng tin con nhất. Xin con… giúp nó một tay, được không?”

Người phụ nữ hơn bốn mươi tuổi ấy, trong khoảnh khắc, bỗng trở nên già cỗi như thể bảy tám mươi tuổi.

Từng lời nói ra đều tha thiết và chân thành đến đau lòng.

Tôi mở miệng, nhưng không biết nên đáp thế nào.

Tôi muốn nói rằng… tôi không hiểu.

Tôi chỉ là người may mắn, được nhìn thấy tiếng lòng của Trì Sao.

Nhưng đối diện với một người mẹ sắp lìa đời, tôi không thể nói ra những lời khiến bà thêm đau lòng.

Tôi đưa bà khăn giấy:

“Dì ơi, Trì Sao về rồi. Mình tổ chức sinh nhật cho dì trước nhé.”

Ánh mắt mẹ Trì Sao ngạc nhiên rõ rệt.

Tôi mỉm cười:

“Là Trì Sao nói với cháu. Anh ấy luôn nhớ hôm nay là sinh nhật của dì.”

Bà lại một lần nữa khóc nức nở, như đứa trẻ bị bỏ rơi giữa trời mưa.

Tôi chẳng thể đếm nổi bà đã rơi bao nhiêu giọt nước mắt.

Chỉ biết rằng sau buổi sinh nhật hôm ấy, mỗi ngày trôi qua, bà lại gầy đi một chút, người chỉ còn da bọc xương.

Chắc đó là cảm ứng kỳ lạ giữa mẹ và con.

Giống như ngày bố mẹ tôi gặp tai nạn xe, tôi chẳng hiểu vì sao lại khóc suốt cả ngày không dứt.

Tối hôm đó.

Trì Sao ngồi cạnh giường bệnh, nước mắt không ngừng rơi, từng giọt theo kẽ tay anh, lặng lẽ trượt vào lòng bàn tay tôi.

Mẹ anh đã không còn nói được.

Trên người gắn đầy những ống truyền, máy thở chỉ còn đưa vào không khí, mà không có gì đáp lại.

Cấp cứu nữa… cũng vô ích rồi.

Tôi không biết là vì ý chí mạnh mẽ đến nhường nào, mà ánh nhìn cuối cùng trong đời của bà lại dừng lại… ở tôi.

Tôi siết chặt các ngón tay, không thể nói nổi một câu nào đủ để khiến bà yên lòng.

Tôi có thể đối xử tốt với Trì Sao, nhưng không thể hứa hẹn bất cứ điều gì.

Vì tình cảm… không thể đem ra trao đổi.

Cuối cùng, tôi vẫn không thể gật đầu với mong muốn của mẹ anh.

Khi thi thể bà được đẩy vào nhà xác, Trì Sao đột nhiên ngừng khóc.

Ánh mắt anh trống rỗng nhìn về phía tôi.

Tôi ngước lên — dòng chữ trên đầu anh là một mớ ký tự lộn xộn.

Anh đã “sập nguồn”.

“Ồ, thằng ngốc. Mày làm mẹ mày mệt chết rồi đấy à?”

Giọng nói đáng ghét vang lên. Chu Vỹ ngậm điếu thuốc, từ phòng bệnh bên cạnh bước ra.

“Ngốc vẫn là ngốc. Mẹ mày chết rồi mà không biết khóc. Nuôi mày đúng là xui tận mạng.”

Hắn vẫn khó ưa như vậy.

Ánh mắt tôi lạnh đi, nắm tay siết chặt.

Chu Vỹ nhổ phì một bãi nước bọt, liếc nhìn tôi:

“Con khốn, lại gặp mày rồi.”

Sau lưng hắn là mấy tên cao to gần hai mét, nhìn qua thôi cũng đủ biết không dễ đối phó.

Khó trách hôm nay hắn dám ngang ngược như thế.

Nhưng đây là bệnh viện, ngoài buông lời đe dọa, hắn chẳng dám làm gì.

Tôi mặc kệ hắn, dẫn Trì Sao rời khỏi.

Chương trước Chương tiếp
Loading...