Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Búp Bê Của Riêng Anh
Chương 5
5
Không ngờ lần tiếp theo tôi gặp lại mẹ của Trì Sao… lại là trong phòng bệnh của bệnh viện.
Tối hôm qua, mẹ Trì Sao trở về nhà thăm con, bất ngờ phát bệnh, phải nhập viện cấp cứu.
Sau hai tiếng giành giật với lưỡi hái tử thần, bà mới qua cơn nguy kịch.
Trì Sao ở bên giường bệnh canh mẹ cả ngày trời, không chịu rời đi, cũng không chịu ăn uống.
Bất đắc dĩ, mẹ anh đành gọi cho tôi.
Tôi đến bệnh viện, liếc nhìn bảng ghi thông tin ở đầu giường.
Dòng chẩn đoán viết: CA.
Tôi rời mắt khỏi tấm bảng, nở nụ cười chào hỏi.
Trì Sao khẽ níu vạt áo tôi, ánh mắt sáng trong nhưng khoé miệng hơi cụp xuống.
Anh đang buồn.
Tôi siết nhẹ ngón tay anh, dịu giọng dỗ dành:
“Ăn chút cơm đã, được không?”
Sau khi ăn xong, dì Lý mang vào một đĩa trái cây.
Là loại Trì Sao thích nhất — anh đào.
Anh cắn một miếng, rồi đưa nửa còn lại đến gần miệng tôi.
Mẹ Trì Sao cười kiểu “dì mê trai”, sau đó thu lại nét mặt nghiêm túc:
“Tiểu Sao, con ăn rồi thì không được đưa cho người khác ăn. Như vậy là không lịch sự.”
Trì Sao chớp chớp mắt, không hiểu rõ lắm, nhưng vẫn nhìn tôi nói:
“Nhẹ Nhẹ, ăn.”
Hai ánh mắt giao nhau, lặng lẽ kéo dài mấy giây.
Mẹ anh nhìn tôi, lại nhìn con trai mình, vẻ mặt vô cùng ngạc nhiên:
“Tiểu Sao chưa bao giờ dám nhìn ai quá một giây… ngay cả mẹ cũng không.”
“Nhẹ Nhẹ, nó thực sự rất thích cháu.”
Tôi chậm rãi nuốt nửa quả anh đào trong miệng.
Trì Sao cười hớn hở, lông mi cong cong, trông cực kỳ dễ thương.
Tôi xoa đầu anh đầy yêu thương:
“Ngoan. Đi với dì Lý mua bánh ngọt nhỏ được không?”
“Được, Nhẹ Nhẹ.”
Sau khi đưa anh ra ngoài, tôi quay sang mẹ Trì Sao:
“Dì muốn nói gì với cháu?”
Từ đầu đến giờ, mỗi lần nói chuyện, bà đều nhấn mạnh rằng Trì Sao rất thích tôi, phụ thuộc vào tôi, rời tôi ra là không ổn.
Tôi bắt đầu đoán được vài phần.
Nhưng tôi không dám tin.
Bà ấy thực sự muốn gửi gắm Trì Sao lại cho tôi.
“Dì ơi, cháu mới mười tám tuổi. Dì lấy gì tin cháu có thể gánh vác được cuộc đời của một người đồng trang lứa?”
Bà dịu giọng:
“Nó ngoan mà, thông minh nữa, sẽ không gây phiền phức cho cháu đâu.”
“Thật sao? Nhưng đến dây an toàn anh ấy còn không biết cài.”
“Gì cơ?” – mẹ anh kinh ngạc, há miệng sửng sốt – “Tiểu Sao ba tuổi đã biết cài dây an toàn rồi mà.”
Tôi hờ hững:
“Vậy là anh ấy học được cách nói dối rồi đấy.”
Mẹ Trì Sao lập tức phản bác:
“Tiểu Sao chưa bao giờ nói dối! Chắc là vì nó quá thích cháu, muốn cháu giúp nên mới nói vậy thôi…”
Tôi cố giữ cho giọng mình bình tĩnh:
“Vậy nếu anh ấy thích cháu… thì cháu có trách nhiệm với anh ấy à?”
Bà nhìn tôi, khuôn mặt bệnh tật đầy khẩn thiết:
“Nhẹ Nhẹ… dì đã để dành rất nhiều tiền cho nó, đủ để thuê bảo mẫu chăm sóc cả đời. Cả hai đứa sẽ không thiếu ăn thiếu mặc. Cháu chỉ cần… lâu lâu đến thăm nó một chút là được…”
Tôi im lặng vài giây, sau đó thẳng thắn từ chối:
“Cháu không thiếu tiền. Và bố mẹ cháu… sẽ không đồng ý.”
Mẹ Trì Sao hơi sững người, chợt buột miệng:
“Dì nhớ… cháu là trẻ mồ côi mà!”
Vì quá lo cho con trai, bà đã nói không suy nghĩ.
Nói xong cũng hối hận, khẽ cắn môi cố giữ bình tĩnh.
Sau đó, bà cắn răng, ánh mắt cương quyết, từng từ từng chữ rắn rỏi vang lên:
“Nhẹ Nhẹ… Tiểu Sao từng cứu cháu một mạng.”