Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Bí Mật Của Kỳ Việt
Chương 2
2
Kỳ Việt! Không dễ gì nha, người bận rộn như anh cuối cùng cũng chịu tới họp lớp rồi!
Vài giây sau, có người phá tan bầu không khí yên ắng, bước nhanh tới chào đón anh.
Tôi thở phào nhẹ nhõm, đứng yên tại chỗ quan sát từ xa, tính đợi anh chú ý đến tôi rồi mới lại chào hỏi.
Thật ra, so với những người khác, Kỳ Việt sau bảy năm không thay đổi nhiều.
Dù quần áo đã khác, nhưng thói quen vẫn y nguyên.
Anh vẫn cài kín cúc áo cổ, chỉ để lộ làn da trắng ở cổ và gương mặt tuấn tú như bước ra từ truyện cổ tích.
Nếu có gì khác thì chính là… anh trông càng lúc càng xa cách.
Sơ mi đen, quần tây đen, áo khoác dài màu đen. Cả người như chìm trong bóng đêm đặc quánh, không thể nhìn thấu, lại càng không dám chạm vào.
Tôi nhìn rất kỹ, cũng nhanh chóng phát hiện ánh mắt Kỳ Việt dừng lại trên người mình.
Tôi mỉm cười, vừa định đáp lại thì ánh mắt ấy lại lạnh nhạt lướt đi, hờ hững như nhìn một người xa lạ.
Nụ cười của tôi cứng lại trên môi.
Là vì lời của Tống Kỳ lúc nãy sao? Anh nghe được, nên giờ muốn phủ nhận tin đồn bằng cách giả vờ không quen biết tôi?
Có cần thiết đến thế không? Dù sao cũng từng ngồi cùng bàn ba năm, quan hệ dẫu không thân thiết thì cũng chẳng tệ.
Không ngờ bảy năm không gặp, Kỳ Việt lại trở nên nhỏ nhen đến vậy.
Nghĩ đến đây, tôi bắt đầu thấy tức, vô thức trừng mắt liếc về phía anh.
Nhưng anh ấy chẳng hề để ý đến ánh mắt “bắn lửa” của tôi.
Tức càng thêm tức.
Người từng là “bảo vật” của cả trường giờ lại càng nổi bật hơn, bao người vây quanh, ai cũng tranh nhau nói chuyện với anh.
Dăm ba câu là đã chuyển chủ đề sang công ty của Kỳ Việt, đoán chừng là muốn hợp tác làm ăn gì đó.
Xem ra công ty phát triển tốt thật. Anh đúng là người bận rộn, đến buổi họp lớp cũng có người tranh thủ bàn chuyện làm ăn.
Có lẽ anh không phải cố tình giả vờ không quen tôi, mà thật sự đã quên mất tôi – người bạn cùng bàn chẳng mấy quan trọng.
Huống hồ chi… thích ư? Lại càng không có khả năng.
Tôi bĩu môi, rút lại ánh nhìn. Vừa xoay đầu thì bắt gặp ánh mắt Tống Kỳ đỏ rực như sắp xông lên đánh nhau với Kỳ Việt, giận hơn tôi nữa là khác.
Tôi ngơ ra một lúc, quên mất cả bản thân cũng đang giận, vội vã giằng lấy chiếc ly suýt nữa bị cô ấy bóp nát, dịu giọng dỗ dành:
Không sao đâu, cậu đừng giận nữa. Chỉ là hiểu lầm thôi. Sau này tụi mình không nhắc đến chuyện đó nữa là được.
Nghe tôi nói vậy, Tống Kỳ như muốn nói lại thôi, dừng vài giây rồi trừng mắt nhìn Kỳ Việt, sau đó thở dài một hơi, vừa khoác vai tôi vừa cầm chai rượu rót đầy ly tôi.
Coi như vừa rồi tôi lỡ… thả một cái rắm đi! Đàn ông thích hay không thì đã sao? Có đáng giá gì đâu mà quan tâm! Nào Thanh Diệp, cụng ly!
Thấy bộ dạng căm phẫn của Tống Kỳ, tôi bật cười, bắt chước cô ấy cạn sạch ly rượu.
Uống quá nhanh, đến khi vị đắng của rượu ngấm xuống cổ họng, cay xè như thiêu đốt, tôi mới phát hiện Tống Kỳ rót cho tôi loại rượu mạnh khác.
Tôi ho sặc sụa, Tống Kỳ mới hốt hoảng vỗ lưng tôi.
Ối, tôi nhầm rồi, rót nhầm rượu tôi đang uống cho cậu mất! Cậu ổn chứ?
Dù rượu cay đến đau cổ, nhưng đầu óc tôi vẫn tỉnh táo, không thấy chóng mặt gì.
Không sao đâu.
Trước khi đầu óc trở nên mơ hồ, tôi đã nghĩ như vậy.
Lớp trưởng ơi, làm gì thế? Mau qua đây uống rượu nào!
Ơ được rồi, tới liền!
Tống Kỳ sau khi xác nhận tôi vẫn ổn, liền trả lời một tiếng rồi véo má tôi một cái.
Đợi tớ chuốc gục bọn nhóc kia xong sẽ quay lại. Rượu này nặng lắm, nếu cậu thấy choáng thì nhớ nói với tớ ngay nhé.
Ừ.
3
Tôi nhìn theo bóng Tống Kỳ rời đi, sau đó lặng lẽ ngồi lại vào chỗ, thỉnh thoảng gắp vài món ăn.
Thật kỳ lạ, mỗi lần tôi định gắp món gì, đĩa trước mặt đều là những món tôi thích.
Tôi ngẩng đầu lên, thắc mắc vì sao lại trùng hợp đến vậy thì bắt gặp ánh mắt của Kỳ Việt, người đang ngồi đối diện tôi.
Là bạn ăn trưa ba năm liền ở căng tin, anh ấy là người hiểu rõ nhất tôi thích ăn gì. Trước kia vì biết tôi kén ăn, Kỳ Việt còn cố tình gọi món giống tôi, chỉ để tôi ăn được nhiều hơn một chút.
Nhưng giờ đây, khi vừa buông tay khỏi chiếc bàn xoay, anh ấy lại chẳng buồn nhìn về phía tôi, chỉ nghiêng mặt, lạnh nhạt trò chuyện với người khác, như thể mọi chuyện chẳng liên quan gì đến mình.
Tôi thực sự không hiểu nổi Kỳ Việt nữa rồi.
Tôi tiếp tục cúi đầu ăn. Không biết từ lúc nào, men rượu bắt đầu bốc lên, đầu óc bắt đầu quay cuồng, hơi choáng váng.
Lúc này không rõ là ai lên tiếng đề nghị:
Mọi người ăn gần xong rồi nhỉ? Hay mình chơi trò chơi chút đi? Chơi “thật lòng hay thử thách” nha, thế nào?
Tôi nghe loáng thoáng trong cơn mơ màng, quay đầu nhìn về phía Tống Kỳ, cô ấy đang uống rất vui vẻ.
Thanh Diệp?
Một giọng nói vang lên gọi tên tôi. Tôi quay lại, là một cô gái rất xinh, đang mỉm cười rạng rỡ nhìn tôi.
Chơi cùng tụi mình nhé?
Giọng nói nhẹ nhàng ngọt ngào, tôi theo phản xạ gật đầu.
Chơi.
Sau khi gọi phục vụ đến dọn bàn, trò chơi bắt đầu.
Có khoảng mười mấy người tham gia. Tôi khá may mắn, mấy vòng đầu chỉ ngồi xem mọi người chơi.
Có người thẹn thùng kể lại bí mật thời thiếu niên, có người bị yêu cầu sang phòng bên hét lớn ba lần “tôi là heo”…
Cả phòng cười rôm rả, tôi cũng cười đến không ngậm được miệng.
Chỉ là càng cười, đầu càng quay cuồng, mắt cũng bắt đầu hoa lên.
Học bá Tô, tới lượt chị rồi! Chọn “thật lòng” hay “thử thách”?
Tôi nghe thấy có ai đó hô lớn đầy phấn khích.
Ồ, là tôi rồi à.
Thật lòng.
Tôi không muốn làm heo.
Tới tôi hỏi nha!
Học bá Tô, hiện giờ chị có bạn trai không?
Tôi còn chưa trả lời thì cả bàn đã đồng loạt phản đối.
Trời ơi, Chu Diệu, câu này nhàm quá rồi đấy!
Đúng đó! Mười năm trước tôi còn chẳng hỏi thế!
Kệ đi, tôi chỉ muốn hỏi câu này thôi!
Chu Diệu? Hình như là người ngồi nói chuyện với Kỳ Việt lúc nãy. Nhưng nhìn sang thì Kỳ Việt đã biến mất từ bao giờ.
Tôi lắc đầu, bình thản đáp.
Không có.
Câu hỏi nhàm chán, câu trả lời cũng chán không kém. Phần của tôi nhanh chóng bị lướt qua, mọi người lại bắt đầu vòng mới.
Lúc này, tôi thậm chí còn không nghe rõ họ đang nói gì nữa.
May sao, chỗ trống bên cạnh tôi – chỗ Tống Kỳ ngồi – cuối cùng cũng có người ngồi xuống.
Tôi thở phào, nghiêng đầu tựa luôn vào vai người ấy, vòng tay ôm lấy cánh tay cô ấy, giọng mềm như bún.
Kỳ Kỳ, tôi choáng quá… đưa tôi về nhà nha…
Tôi lẩm bẩm, hoàn toàn không nhận ra cơ thể bên cạnh mình vừa bất chợt cứng đờ.
Không biết bao lâu sau, tôi mơ hồ nghe được một chữ.
Được.
Nghe thấy câu trả lời, tôi yên tâm nhắm mắt lại.