Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Bí Mật Của Kỳ Việt
Chương 10
Tôi khẽ gọi.
Ừ, anh đây.
Kỳ Việt cọ cọ vào mũi tôi, giọng khàn khàn hỏi:
Em sợ không?
Tôi biết, chỉ cần tôi gật đầu, Kỳ Việt sẽ lập tức buông tôi ra.
Nhưng tôi lại lắc đầu, còn áp sát lại anh hơn.
Chỉ cần là anh, thế nào em cũng không sợ.
Lời vừa dứt, môi đã bị chặn lại bằng một nụ hôn sâu.
Câu nói ấy như châm ngòi cho điều gì đó trong anh. Kỳ Việt vừa hôn tôi, vừa nhẹ nhàng bế bổng tôi lên, đi thẳng về phòng ngủ chính.
Động tác rất dịu dàng, nhưng không cho phép phản kháng.
Giữa cơn mê man, Kỳ Việt hôn lên giọt lệ ở khóe mắt tôi, ôm tôi thật chặt, khẽ khàng thì thầm:
Thanh Thanh, Thanh Thanh của anh, anh yêu em.
Tôi cố gắng mở mắt, vén những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán anh, đáp lại.
Em cũng yêu anh.
Góc nhìn của Kỳ Việt
01
Hậu trường lễ khai giảng đầu cấp ba là nơi tôi gặp Tô Thanh Diệp lần đầu tiên.
Cô gái ấy, buộc tóc đuôi ngựa gọn gàng, đang cầm bản diễn văn, căng thẳng lặp đi lặp lại từng câu một.
Nhìn qua là biết cô đang rất lo.
Nhưng dù lo đến vậy, lúc ngẩng đầu bắt gặp ánh mắt tôi, cô vẫn cố nặn ra một nụ cười rực rỡ.
Như nắng giữa mùa đông – ấm áp mà không chói mắt.
Trên sân khấu, giọng thầy chủ nhiệm vang lên:
“Chúng ta hãy chào đón đại diện học sinh xuất sắc của khối mười – Tô Thanh Diệp – lên phát biểu.”
Cô gái ấy hít một hơi thật sâu, đi ngang qua tôi.
Tôi không hiểu vì sao, ánh mắt lại vô thức dõi theo bóng lưng ấy.
Tôi khi đó chưa từng nghĩ rằng, sự tò mò ban đầu ấy sẽ trải qua ba năm thanh xuân, hóa thành thứ tình cảm bám rễ vào tận xương tủy, không cách nào cắt bỏ.
02
Có người từng hỏi tôi, tại sao tốt nghiệp cấp ba lại không tỏ tình với Thanh Thanh.
Thật ra, tôi đã định rồi.
Một kế hoạch cũ kỹ nhưng thành thật – giống như bao cậu học sinh vụng dại khác, định chờ đến buổi họp lớp cuối cùng, sẽ đứng trước người mình yêu thổ lộ.
Nhưng trước khi kịp thực hiện, tôi nghe tin Thanh Thanh chuẩn bị ra nước ngoài học.
Không ai phá hoại, không có hiểu lầm, chỉ đơn giản là vì hai chữ — nghèo khổ.
Khi còn đi học, tôi chưa từng để ý đến khoảng cách giữa tôi và cô ấy. Mãi đến khi biết cô ấy sắp du học.
Du học rất tốn kém, vé máy bay cũng không rẻ.
Dù cô ấy có đồng ý với lời tỏ tình của tôi, thì mối quan hệ xa cách ấy cũng sẽ dần bị thời gian bào mòn.
Thanh Thanh luôn được ba mẹ cưng chiều, thầy cô yêu quý, bạn bè thân thiết, gia đình đủ đầy — cuộc sống của cô ấy luôn thuận lợi.
Tôi không muốn vì sự chen ngang của mình mà khiến cô ấy phải bận lòng.
Tôi nghĩ, đợi thêm chút nữa đi.
Đợi đến khi tôi có thể thoải mái vượt qua đại dương, đến bên cô ấy.
Đợi đến khi tôi không cần lo tiền bạc, có thể cho cô ấy một bờ vai vững chắc.
Hôm ấy, tôi đứng ở sân bay, nhìn bóng lưng cô bước đi mà nghĩ như vậy.
Sự nghiệp của tôi ổn định cũng chính là lúc cô ấy đã đi được năm năm.
Tôi mua vé máy bay, đầy háo hức bay đến ngôi trường nơi Thanh Thanh theo học.
Và rồi tôi thấy một cảnh tượng đã khiến tôi trằn trọc suốt bao đêm:
Thanh Thanh đang yêu, và nụ cười của cô rất rạng rỡ.
Lẽ ra tôi nên đoán được.
Cô ấy xuất sắc, nỗ lực, dù ở đâu cũng luôn là người nổi bật trong đám đông.
Có người thích là chuyện hiển nhiên.
Thanh Thanh sống rất tốt. Tôi đáng ra phải vui vì điều đó.
Nhưng lần đầu tiên trong đời, tôi thấy nụ cười của cô thật chói mắt, khiến tôi muốn quay đầu đi.
Biết bao suy nghĩ đen tối bắt đầu trỗi dậy trong lòng.
Đừng cười với người khác nữa. Chỉ cần nhìn tôi thôi không được sao? Hồi cấp ba em chẳng phải rất thích ngắm mặt tôi còn gì?
Vậy thì cướp lấy, giấu đi.
Em có thể ghét tôi, giận tôi cũng được, chỉ cần ở bên tôi là đủ.
Tôi sẽ dốc hết những gì mình có để yêu cô ấy. Dù cô ấy có ghét, thì rồi cũng sẽ quên những ký ức không vui kia thôi.
Tôi mỉm cười, cụng ly với người đàn ông bên cạnh cô ấy.
Giống hệt giấc mơ tôi từng mơ vô số lần — chỉ khác một điều: nam chính không phải là tôi.
Nhưng cô ấy là người tự do, không nên bị trói buộc bởi bất kỳ ai.
03Năm thứ bảy từ ngày Thanh Thanh ra nước ngoài, tôi đã nghĩ: có lẽ cô ấy sẽ ở lại đó mãi, sống với người mình yêu, không bao giờ trở về nữa.
Nhưng rồi Chu Diệu gửi cho tôi một bức ảnh: Thanh Thanh đang dự buổi họp lớp.
Địa điểm… ngay tầng dưới tòa nhà tôi đang bàn việc với đối tác.
Tôi gần như chạy tới cửa phòng tiệc.
Lúc nhân viên phục vụ mở cửa, bao nhiêu dũng khí tôi tích tụ bỗng tan biến, nỗi sợ tràn về như sóng lớn khiến tôi chẳng dám nhìn thẳng vào mắt cô.
May mắn thay… Thanh Thanh không giận tôi.
May mắn thay… khuôn mặt này của tôi vẫn chưa bị lãng quên.
May mắn thay… Thanh Thanh đã yêu tôi.
Những tiếc nuối không thể nói thành lời trong suốt những năm tháng ấy, cứ để nó trôi đi theo dòng chảy của thời gian.
Hiện tại, tôi đã rất hạnh phúc.
(Toàn văn hoàn)