Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Anh Và Cô Ấy Mới Giống Một Đôi
Chương 7
“Cậu đoán xem? Bây giờ rất nhiều người trong công ty luật đang nói lúc trước không nên ép cậu đi.”
Tôi nghe xong, chẳng có cảm giác gì đặc biệt.
Chỉ thấy tất cả đều nằm trong dự đoán.
Còn một chuyện nữa.
Châu Oánh hỏi tôi:
“Tri Hạ, cậu có hối hận vì làm tuyệt tình như vậy không?”
Tôi đứng trước cửa sổ căn hộ, nhìn hoàng hôn Milan nhuộm đỉnh nhọn của nhà thờ lớn thành màu vàng đỏ.
Xa xa có người đang kéo đàn accordion, giai điệu lười biếng mà dịu dàng.
“Tớ chỉ lấy lại những thứ vốn thuộc về mình.”
“Bao gồm cả chính tớ.”
8
Một năm sau.
Đồ án tốt nghiệp của tôi đạt hạng nhì toàn khoa.
Một thương hiệu nhỏ nhưng rất có danh tiếng ở Milan chủ động liên hệ, mời tôi gia nhập đội ngũ thiết kế của họ.
Ngày đầu tiên đi làm, cô ấy dẫn tôi tham quan studio.
Cả một bức tường là các mẫu vải. Ánh nắng xuyên vào, khiến lụa, cotton và linen ánh lên thứ sắc sáng dịu dàng.
Tôi đứng trước bức tường ấy, đột nhiên cảm thấy những vất vả suốt một năm qua đều xứng đáng.
Cũng chính vào lúc này, tin tức về Trình Nghiên bắt đầu lác đác nổi lên.
“Tri Hạ, chúng ta cần nói chuyện. Bây giờ em đang ở đâu?”
Một tuần sau:
“Tri Hạ, rốt cuộc em muốn thế nào? Anh phải làm gì thì em mới chịu quay về?”
Nửa tháng sau nữa, giọng điệu hoàn toàn thay đổi:
“Tri Hạ, anh đã cắt đứt hoàn toàn với Thẩm Mộc Tình rồi. Cô ấy đã chuyển sang đội khác. Em quay về đi.”
Sau đó, tin nhắn biến thành những đoạn rất dài, từ giãi bày chuyển thành cầu xin.
Anh nói anh đã tới lớp học cấp ba của chúng tôi, ngồi vào vị trí tôi từng ngồi ở dãy cuối cùng cạnh cửa sổ.
Anh nói nhìn từ góc độ đó, cái gáy của chính anh ở hàng trước quả thật rất đáng ghét, vừa to vừa chắn tầm nhìn.
Anh nói anh đã lục lại tất cả những thứ tôi từng tặng.
Khăn quàng tự đan, thiệp sinh nhật viết tay, bánh kem tự làm.
Trên mỗi món đều viết “Lâm Tri Hạ yêu Trình Nghiên”.
Mà anh chưa từng nghiêm túc nhìn lấy một lần.
Anh nói anh đã tìm khắp nửa thành phố, mua lại chiếc ghim cài áo Van Cleef & Arpels, chính là chiếc tôi từng chỉ vào tủ kính nói rằng mình muốn.
Những tin nhắn đó, tôi không trả lời một cái nào.
Cách đó không hiệu quả, anh lại đổi chiến thuật.
Trình Nghiên đến Milan.
Chiều hôm đó, tôi đi ra từ studio của học viện. Vừa ngẩng đầu, tôi đã nhìn thấy một người đứng dưới gốc cây ngô đồng trước cổng trường.
Trong tay anh ôm một chiếc hộp nhung và một quyển sổ ghi chép rất dày.
Khoảnh khắc Trình Nghiên nhìn thấy tôi, cả người anh khựng lại.
Anh bước về phía tôi, mở chiếc hộp nhung ra. Bên trong là chiếc ghim cài áo của Van Cleef & Arpels.
Dưới ánh mặt trời, những mặt cắt kim cương phản chiếu ánh sáng li ti.
“Trình Nghiên.”
“Người anh yêu không phải em.”
“Khi một thứ luôn ở bên cạnh anh, anh sẽ không bao giờ để tâm. Chỉ đến khi nó biến mất, anh mới bắt đầu hoảng sợ.”
Tôi xoay người, đi về phía học viện.
Trước đây tôi từng nghĩ, nếu có ngày mình hết yêu anh, chắc hẳn sẽ rất đau.
Hóa ra khi hết yêu rồi, chẳng có cảm giác gì cả.
Giống như một cơn sốt cao kéo dài bảy năm cuối cùng cũng hạ.
Sau khi hạ sốt, cả thế giới trở nên tỉnh táo và sáng rõ.
Hóa ra tỉnh táo là cảm giác như vậy.
9
Năm thứ ba sau khi rời khỏi Trình Nghiên.
Thương hiệu cá nhân “Tri Hạ” của tôi lần đầu tiên được đưa vào lịch trình chính thức.
Từ một lính mới bị máy may đâm thủng tay, đến một nhà thiết kế độc lập sở hữu thương hiệu riêng.
Con đường này dài bao nhiêu, chỉ có tôi tự biết.
Năm đầu tiên ở đội của Carla, tôi bắt đầu từ vị trí thấp nhất.
Cắt chỉ thừa, là vải, phụ việc cho các nhà thiết kế kỳ cựu.
Năm đó, tôi vẽ hơn một nghìn bản phác thảo, bị bác bỏ hơn chín trăm bản.
Năm thứ hai, một nhóm thiết kế của tôi được Carla chọn, đưa vào bộ sưu tập xuân hè của thương hiệu.
Phản hồi khá tốt. Một nhà phê bình trong giới viết trên tạp chí:
“Một gương mặt mới đáng chú ý.”
Năm thứ ba, tôi quyết định tách ra làm riêng.
Carla không ngăn cản. Cô ấy ôm tôi, nói:
“Đi đi. Bầu trời của em rộng hơn căn phòng studio này nhiều.”
Show diễn được tổ chức trong một triển lãm cải tạo từ nhà kho công nghiệp cũ ở trung tâm Milan.
Khung sắt cao vút, tường gạch trần, thô ráp mà đầy sức mạnh.
Trên thẻ ghế hàng đầu in những cái tên mà đến nằm mơ tôi cũng không dám nghĩ tới.