Anh Và Cô Ấy Mới Giống Một Đôi

Chương 6



Tôi ngồi trước máy may, nhìn ba miếng băng cá nhân trên tay và đống vải bị tháo bung lộn xộn.

Đột nhiên có một khoảnh khắc, tôi bắt đầu nghi ngờ liệu mình có quá bốc đồng hay không.

Từ bỏ một công việc ổn định, bắt đầu học lại từ con số không một kỹ năng hoàn toàn xa lạ.

Hai mươi lăm tuổi, lớn tuổi nhất lớp, nền tảng kém nhất, ngôn ngữ tệ nhất.

Rốt cuộc tôi đang làm gì vậy?

Nhưng ngay giây tiếp theo, những ký ức kia như đèn kéo quân ùa về.

Tôi nhắm mắt, hít sâu một hơi.

Sau đó, tôi lại cầm tấm vải mộc kia lên, đạp bàn đạp máy may.

Từ ngày đó trở đi, ngày nào tôi cũng là người đến lớp sớm nhất và rời đi muộn nhất.

Người khác làm một bản rập, tôi làm năm bản.

Người khác vẽ mười bản phác thảo, tôi vẽ ba mươi bản.

Ngôn ngữ không ổn thì học thuộc, mỗi ngày năm mươi thuật ngữ chuyên ngành, trước khi ngủ lại nghe podcast tiếng Ý một tiếng.

Tay bị kim đâm thì dán băng cá nhân. Hết băng thì quấn gạc. Gạc thấm máu thì thay cái mới.

Ba tháng trôi qua trong chớp mắt.

Đến buổi đánh giá giữa kỳ, Marco treo tác phẩm của tất cả sinh viên ngoài hành lang để chấm điểm.

Bản phác thảo của tôi được dán ở vị trí nổi bật nhất, bên cạnh là một chữ “A” màu đỏ.

Marco đứng trước mặt tôi, vẫn không thích cười cho lắm, nhưng giọng nói đã dịu hơn trước một chút.

“Đường nét của em có thiên phú, nhưng kỹ thuật còn rất thô.”

Tôi gật đầu, hốc mắt hơi nóng lên nhưng vẫn nhịn xuống.

Ở khoảng trống bên dưới bản phác thảo, tôi viết một dòng chữ rất nhỏ:

“Tặng cho chính mình, người cuối cùng cũng dám dũng cảm.”

Tối hôm đó, tôi nằm trên chiếc giường nhỏ trong căn hộ, buồn chán lướt điện thoại.

Không hiểu sao tôi lại lướt tới bài đăng trong vòng bạn bè của một đồng nghiệp cũ.

Trong ảnh là một buổi tiệc ngành. Trình Nghiên và Thẩm Mộc Tình đứng cạnh nhau trước tấm backdrop.

Trình Nghiên mặc vest đen, Thẩm Mộc Tình mặc một chiếc váy đỏ rượu. Hai người cầm ly champagne, cười vừa lịch sự vừa ăn ý.

 

Dòng mô tả là bài được tài khoản chính thức của công ty luật chia sẻ lại:

“Cặp đôi thần tiên của giới luật lại tái hợp! Chúc mừng luật sư Trình Nghiên và luật sư Thẩm Mộc Tình giành giải Đội ngũ tranh tụng xuất sắc nhất năm!”

Bên dưới toàn là bình luận khen ngợi.

Tôi vô cảm nhìn hai giây.

Ngoài cửa sổ, gió đêm Milan cuốn vào, mang theo mùi hạt cà phê rang từ quán cà phê nơi góc phố xa xa.

Tôi nhìn bản thiết kế đang từng chút thành hình trên màn hình, khóe môi khẽ cong lên.

Con đường này rất khó đi.

Nhưng ít nhất, nó là con đường do chính tôi chọn.

7

Tôi rời trong nước tròn nửa năm.

Nửa năm đó, tôi gần như cắt đứt mọi liên hệ với quá khứ.

Đổi số điện thoại mới, hủy tài khoản mạng xã hội trong nước, ngay cả vòng bạn bè cũng đóng lại.

Nhưng có vài tin tức vẫn sẽ truyền tới tai tôi qua đủ loại con đường.

Người đầu tiên nói cho tôi biết là Châu Oánh, đồng nghiệp cũ duy nhất có quan hệ tốt với tôi ở công ty luật.

Cô ấy tìm được tôi qua email dự phòng tôi để lại, gửi tới một đoạn ghi âm rất dài.

“Tri Hạ, cậu không biết đâu, sau khi cậu đi, Trình Nghiên đúng là phát điên rồi.”

“Anh ta ngồi ở sảnh sân bay suốt cả đêm không rời đi.”

“Còn nữa, sau khi cậu đi, vụ án của anh ta bắt đầu có vấn đề.”

Châu Oánh kể rất chi tiết.

Trước đây, tôi đã làm công việc hỗ trợ hậu cần ở công ty luật suốt bảy năm.

Nói là làm việc vặt, nhưng những việc như tra cứu án lệ, sắp xếp chuỗi chứng cứ, mẫu văn bản, báo cáo đối chiếu điều luật…

Tất cả đều là tôi thức đêm làm từng trang một.

Bảy năm tích lũy đã tạo thành cả một bộ công cụ hoàn chỉnh.

Tất cả mọi người trong công ty luật đều từng dùng qua, cũng đều xem đó là chuyện đương nhiên.

Cho đến khi tôi mang theo những thứ đó biến mất cùng mình.

Trình Nghiên nhận một vụ mua bán sáp nhập quy mô lớn. Trước phiên tòa, anh phát hiện tài liệu tra cứu nền tảng thiếu mất một mảng lớn.

Trước đây những việc này đều do tôi làm. Báo cáo tra cứu của tôi đầy đủ, chính xác, anh chỉ cần cầm lấy là có thể dùng ngay.

Bây giờ thì không còn nữa.

Đội của anh phải tạm thời làm bổ sung. Ba người mới tăng ca ba ngày, thứ làm ra lại đầy lỗ hổng.

Chí mạng hơn là vì việc bổ sung tài liệu lãng phí quá nhiều thời gian, họ bỏ lỡ cửa sổ đàm phán tốt nhất.

Luật sư phía đối phương nhân cơ hội ép điều kiện xuống tận đáy.

Khách hàng thiệt hại hơn chục triệu, giận đến mức suýt kiện cả công ty luật.

Trong cuộc họp đối tác, đối tác quản lý đập bàn truy trách nhiệm.

Khi Châu Oánh kể chuyện này cho tôi, giọng cô ấy mang theo vài phần hả hê.

“Tri Hạ, tớ nói với cậu một câu thật lòng nhé.”

“Thẩm Mộc Tình ấy, việc nào nở mày nở mặt thì cô ta tranh làm, còn việc cần người cứu nguy thì cô ta trốn nhanh hơn ai hết.”

“Hồi cậu còn ở đó, việc bẩn việc mệt đều là của cậu, công lao đều là của cô ta và Trình Nghiên. Giờ không có cậu chống lưng nữa, cô ta lộ nguyên hình rồi.”

Chương trước Chương tiếp
Loading...