A Huynh Vì Ta Mà Sống

Chương 2



3

Người trong kinh thành đều nói Nhiếp chính vương Tạ Hoài Yến tính tình thất thường, âm u tàn bạo.

Thế nhưng huynh ấy lại canh bên giường ta trong những đêm mưa giông.

Huynh ấy lạnh mặt đọc Tam Tự Kinh cho ta nghe.

Sau này, dưới sự nũng nịu ăn vạ của ta, Tam Tự Kinh được đổi thành thoại bản.

Đáng tiếc, những câu chuyện tình yêu triền miên, ai oán ấy, qua giọng đọc hờ hững không chút tình cảm của huynh ấy, lại giống như hiện trường án mạng.

Nhưng mỗi khi sấm vang, ta vẫn giả vờ sợ hãi, rúc vào lòng huynh ấy.

Lần nào Tạ Hoài Yến cũng hơi cứng người, sau đó ôm lấy ta, cố gắng khiến giọng nói trở nên dịu dàng.

Tạ Hoài Yến đúng là đại ngốc.

Một đứa trẻ như ta sao có thể sợ sấm sét?

Ba tuổi ta đã tự mình lưu lạc.

Sáu tuổi ta đã cứu Đại Hoàng từ tay một đám ăn mày nhỏ.

Đừng nói là sấm sét, cho dù tận mắt nhìn thấy giết người phóng hỏa, ta cũng có thể mặt không đổi sắc.

Nhưng khi đối diện với dáng vẻ Tạ Hoài Yến cố gắng tỏ ra dịu dàng, nhẹ giọng dỗ dành ta…

Huynh ấy nói:

“Thập Thất đừng sợ.”

Ta vẫn rúc sâu hơn vào lòng huynh ấy.

Thôi vậy, cứ cho huynh ấy chút thể diện đi.

4

Những ngày tháng trong vương phủ vô cùng vui vẻ.

Không cần đánh nhau cũng có cơm ăn.

Việc vui vẻ nhất mỗi ngày của ta và Đại Hoàng chính là sau khi ăn no, nằm trên hòn giả sơn, xoa chiếc bụng tròn vo rồi phơi nắng.

Có lẽ Tạ Hoài Yến hoàn toàn không biết nuôi trẻ con.

Huynh ấy nuôi ta như nuôi chó.

Cứ như vậy nuôi được ba tháng.

Cuối cùng, quản gia không thể nhìn nổi nữa.

Ông nói ta đã sáu tuổi, đến tuổi phải vào học đường rồi.

Ta chớp mắt hỏi quản gia gia gia:

“Nữ hài tử cũng có thể vào học đường sao?”

Trong ngõ Hoa Sen có rất nhiều nữ hài tử, nhưng bọn họ đều chưa từng được đi học.

Ngay cả Trương Tiểu Hoa được cưng chiều nhất cũng chưa từng đi học.

Quản gia gia gia hiền từ xoa đầu ta.

“Thập Thất cảm thấy mình kém nam hài tử sao?”

Ta nghiêng đầu suy nghĩ một lát.

Ta biết trèo cây, biết làm ná, biết bắt cá.

Nếu đánh nhau, đám nam hài tử trong ngõ Hoa Sen chẳng ai là đối thủ của ta.

Thế nên ta lắc đầu.

“Không, ta còn lợi hại hơn tất cả bọn họ.”

Quản gia gia gia vuốt râu, bật cười.

“Vậy tại sao Thập Thất lại không thể vào học đường?”

Ta cảm thấy quản gia gia gia là một người có đại trí tuệ.

Khi nói câu ấy, dường như trên người ông còn tỏa ra ánh sáng.

Tạ Hoài Yến rất tán thành chuyện ta vào học đường.

Không phải vì huynh ấy cảm thấy đây là việc quan trọng gì.

Chủ yếu là nếu ta đi học, ít nhất ban ngày huynh ấy cũng được thanh tịnh một chút.

Dù sao những ngày qua, ngoài việc cùng Đại Hoàng phơi nắng, ta còn đi theo bên cạnh huynh ấy, ríu rít không ngừng.

Tạ Hoài Yến luôn ngồi xe lăn.

Xe lăn rất nhanh.

Ta cố sức chạy bằng đôi chân ngắn ngủn, căn bản không đuổi kịp huynh ấy.

Quản gia gia gia đứng bên cạnh cười nói:

“Đã lâu lắm rồi Vương gia không đẩy xe lăn nhanh như vậy.”

Ta không đuổi kịp, nhưng ta biết ăn vạ.

Ta giả vờ ngã xuống đất, đáng thương chìa tay đòi bế.

Mỗi khi ấy, Tạ Hoài Yến sẽ tốt bụng dừng lại chờ ta một lát.

Sau đó ngoài miệng còn nói một câu:

“Đúng là phiền phức.”

Cũng vào lúc ấy, Tạ Hoài Yến mới nhận ra một việc.

Nuôi trẻ con và nuôi chó con không thể áp dụng cùng một cách.

Ta biết khóc, biết cười, còn biết chớp đôi mắt to tròn vô tội, đáng thương nhìn huynh ấy.

Quan trọng nhất là Tạ Hoài Yến phát hiện mình lại dung túng ta.

Chuyện này quá đáng sợ.

Thế nên huynh ấy phải mau chóng đưa ta tới học đường.

5

Bạch Lộ thư viện là thư viện dành riêng cho con cháu các thế gia đại tộc.

Có thể nói nơi này cứ đi ba bước là gặp một đích tử nhà quan lớn, đi năm bước là gặp một vị hoàng thân quốc thích.

Bởi vì ta lớn lên quá đáng yêu, lúc vừa bước vào thư viện, không ít người đã vây quanh, ríu rít hỏi ta là tiểu thư nhà nào.

Ta thành thật đáp:

“Ta đến từ ngõ Hoa Sen.”

Bọn họ sửng sốt.

“Ngõ Hoa Sen là nơi nào?”

“Ta biết, ngõ Hoa Sen chẳng phải ổ ăn mày sao?”

“Tiểu ăn mày, hóa ra là ngươi!”

Người lên tiếng là tiểu công tử nhà Tiết đại nhân, vị Ngự sử trong triều.

Khuôn mặt tròn vo của hắn ghé sát lại, đôi mắt híp thành một đường, ác ý đánh giá ta từ trên xuống dưới.

Ta nhớ hắn.

Lần trước hắn bắt nạt Trương Tiểu Hoa, ta lao tới đánh cho hắn một trận.

Khi ấy hắn còn tuyên bố nhất định sẽ không bỏ qua cho ta.

Đúng là oan gia ngõ hẹp.

Chương trước Chương tiếp
Loading...