A Huynh Vì Ta Mà Sống
Chương 1
A huynh của ta là phản diện âm u, hai chân tàn phế trong sách. Huynh ấy sẽ tự sát vào ngày nam nữ chính thành hôn.
Ta không ngăn cản, chỉ chớp đôi mắt to tròn, giả vờ ngây thơ hỏi huynh ấy:
“A huynh, đại bảo bối của nam tử là thứ gì vậy?”
Con dao trong lòng bàn tay nam nhân rơi xuống đất, phát ra một tiếng giòn vang.
Ta giả vờ không biết, tiếp tục dùng giọng điệu trong trẻo, ngây ngô nói:
“Ôn Tử Mộc nói chỉ cần ta hôn hắn một cái, hắn sẽ cho ta xem đại bảo bối của hắn.”
Ôn Tử Mộc là công tử ăn chơi nổi danh khắp Thượng Kinh, cũng là đệ đệ ruột của nữ chính.
A huynh đỏ hoe mắt, run giọng hỏi ta:
“Vậy muội… đã hôn hắn chưa?”
Sau đó, trước ánh mắt gần như sụp đổ của a huynh, ta chậm rãi gật đầu.
Về sau, a huynh không còn âm u nữa, cũng không tự sát nữa, ngày ngày hồng hộc đẩy xe lăn, đuổi giết Ôn Tử Mộc khắp phố lớn ngõ nhỏ.
1
Ta được a huynh nhặt về nhà.
Thật ra, ban đầu người huynh ấy nhìn trúng là Đại Hoàng.
Nhưng Đại Hoàng trọng nghĩa khí, liều mạng cắn chặt ống quần ta, nhất quyết không chịu nhả ra.
Nửa người a huynh ẩn trong bóng tối nơi đầu ngõ, trên mặt chẳng có biểu cảm gì.
Ta và Đại Hoàng cùng nằm sấp dưới chân huynh ấy, trông mong nhìn lên.
Huynh ấy cúi đầu nhìn ta, rồi lại nhìn Đại Hoàng.
Cuối cùng, huynh ấy bất đắc dĩ thở dài:
“Mang cả hai về đi.”
Huynh ấy thích nhặt chó, đã nhặt về rất nhiều con.
Thật ra cũng không thể nói là huynh ấy quá yêu thích loài chó, chủ yếu là bởi trước đây Ôn cô nương từng nhắc một câu rằng nàng rất thích chó con.
Tạ Hoài Yến liền nhặt về rất nhiều chó.
Huynh ấy nghĩ, làm như vậy có lẽ Ôn cô nương sẽ vui.
2
Vương phủ của Tạ Hoài Yến rất lớn, nuôi thêm một Đại Hoàng, hoặc nuôi thêm cả hai chúng ta cũng chẳng thành vấn đề.
Huynh ấy giao Đại Hoàng cho quản gia, giọng điệu lạnh nhạt:
“Con thứ mười sáu.”
Nói xong, huynh ấy lại đẩy ta tới trước mặt quản gia.
“Con thứ mười bảy.”
Quản gia nhìn nữ oa tám tuổi trước mặt, nhíu chặt mày, lại nhìn sang Tạ Hoài Yến, dè dặt lên tiếng:
“Vương gia, hình như đây là một đứa trẻ.”
Tạ Hoài Yến cũng nhíu mày.
Huynh ấy nhìn chằm chằm ta, vươn ngón tay lạnh lẽo chọc chọc vào mặt ta, dường như lúc này mới nhận ra ta không phải chó, giọng nói mang theo vài phần ghét bỏ:
“Thảo nào lại xấu như vậy.”
Tuy mới tám tuổi, nhưng ta đã hiểu thế nào là đẹp, thế nào là xấu.
Trong nhận thức của ta, nói người khác xấu chính là mắng người.
Bởi vì mỗi khi quả phụ họ Lưu ở phố Đông và Trương đại nương ở phố Tây đứng ngoài đường mắng nhau, bọn họ đều thích mắng đối phương là đồ xấu xí.
Thế nên miệng ta méo xệch, lập tức òa khóc.
Quản gia thấy vậy lại đẩy ta trở về trước mặt Tạ Hoài Yến.
Tạ Hoài Yến ngây người một lát, nhìn sang quản gia.
“Làm gì vậy?”
“Ngài chọc nữ oa này khóc rồi.”
“Thì sao?”
Nghe vậy, quản gia dang hai tay, rất có phong thái vô lại mà nói:
“Cho nên ngài phải chịu trách nhiệm dỗ người ta nín chứ sao.”
Nói xong, quản gia liền dắt Đại Hoàng đi mất.
Chỉ để lại ta và Tạ Hoài Yến mắt to trừng mắt nhỏ.
Huynh ấy không chút biểu cảm nhìn chằm chằm ta, ta thì nước mắt lưng tròng nhìn huynh ấy.
“Ca ca bế…”
Ta dang tay về phía Tạ Hoài Yến.
Lần trước ta đánh nhau với Trương Tiểu Hoa.
Nàng ta mắng ta là đứa trẻ hoang không ai cần.
Ta đè nàng ta xuống đất, đánh cho một trận.
Sau đó ca ca nàng ta tới, nàng ta cũng đáng thương làm nũng với ca ca như thế này.
Ca ca của Trương Tiểu Hoa là tiêu sư trong tiêu cục, thân hình cao lớn cường tráng.
Hắn xách ta và Đại Hoàng lên, chẳng khác gì xách hai con gà con.
Hắn bắt ta xin lỗi Trương Tiểu Hoa.
Ta nghển cổ, nhất quyết không chịu.
Ca ca Trương Tiểu Hoa liền dạy dỗ ta và Đại Hoàng một trận.
Trương Tiểu Hoa đứng bên cạnh làm mặt quỷ với chúng ta.
Nàng ta nói ca ca nàng ta là ca ca lợi hại nhất, tốt nhất trên đời.
Khi ấy ta đã nghĩ, sau này kiếm được tiền, ta nhất định phải tự mua cho mình một ca ca.
Sau đó, Tạ Hoài Yến xuất hiện.
Huynh ấy còn lợi hại hơn, còn đẹp mắt hơn ca ca Trương Tiểu Hoa.
Ta học theo dáng vẻ của Trương Tiểu Hoa, dang hai tay, lặp lại một lần nữa:
“Ca ca bế…”
Tạ Hoài Yến nhíu mày, có phần ghét bỏ vươn tay xách ta lên.
“Bẩn chết đi được.”
Ta nhìn đôi tay đen sì của mình, lại cúi đầu nhìn đôi giày rách một lỗ.
Từ trong lỗ rách lộ ra một ngón chân đen nhẻm.
Ta tủi thân cúi đầu.
Quả nhiên, ca ca mới cũng không thích ta.
Nhưng ngay sau đó, ta đã rơi vào một vòng tay ấm áp.
Tạ Hoài Yến vươn một ngón tay ấn lên trán ta.
“Bế rồi, không được khóc.”