Hoa Đào Rơi Trước Hiên Vương Phủ

Chương 6



15

Lời ngài vừa dứt, ta sững người tại chỗ.

Sẽ sao?

Ta và Bùi Trường Phong thành thân mới được hai tháng, những gì hắn làm cho ta đã quá nhiều. Nếu lần này, bắt hắn vì ta mà từ bỏ sở thích lớn nhất trong đời, liệu hắn có nguyện ý không?

Thế nhưng, ta vừa nghĩ đến đây, cửa phòng bỗng bị đạp tung ra.

Ở khoảng cách cực gần, ta thấy Bùi Trường Phong mang sắc mặt đầy lệ khí nhìn vào trong phòng.

Trên khuôn mặt hắn vương vẻ giễu cợt và khinh mạn.

Hắn xông lên trước, vung tay túm chặt lấy cổ áo Bùi Lâm, giáng thẳng một cú đấm xuống.

Ta kinh hãi, đang định lao tới ngăn cản.

Bùi Lâm lại bật cười thành tiếng.

Ngài lau vết máu dính nơi khóe miệng: “Sở Tam Nương, nàng ra ngoài đi.”

Nói đoạn, ngài nhìn Bùi Trường Phong: “Bào đệ của trẫm lớn thật rồi, cũng có thứ để quan tâm rồi, lại còn dám vì nàng mà để lộ móng vuốt. Trẫm thấy rất an ủi.”

Bùi Trường Phong lạnh lùng cất lời:

“Bớt giả bộ đi. Là huynh đuổi A Hòa ra khỏi cung, là huynh đem Linh Chi cho người khác, giờ lại nói hối hận, chẳng phải là quá muộn rồi sao? Huynh lấy đâu ra mặt mũi mà nói mấy lời này! Ta nói cho huynh biết, đừng nói là một trăm con, một ngàn con thần đệ cũng không đổi. Quãng đời còn lại, không đụng tới ngựa nữa cũng được.”

Nói xong, hắn dằn một hơi, quay sang nói với ta: “A Hòa, ra ngoài đợi ta, được không?”

Ánh mắt của cả hai người đồng loạt đổ dồn về phía ta.

Một người ánh mắt thâm trầm, người kia lại ngập tràn nhu tình.

Ta gật đầu: “Ta đợi ngài.”

Trong phòng vang lên một trận động tĩnh rất lớn.

Một hồi lâu sau, Bùi Trường Phong mới từ bên trong bước ra.

Khóe môi và trán hắn đều đỏ bầm vì bị đánh, hắn đi tới, nắm lấy tay ta.

“Chúng ta hồi phủ.”

Người trong phòng cũng cất tiếng vọng ra.

“Yêu cầu của trẫm, nếu đệ thực sự có thể làm được, nàng ấy mới thực sự là thê tử của đệ.”

Khóe môi Bùi Trường Phong mím chặt.

“Ta biết.”

 
16

Bùi Trường Phong và Bùi Lâm lập một ván cược.

Mạc Bắc chiến sự liên miên, ba ngày sau, Trường Phong sẽ xuất chinh. Nếu có thể toàn thắng trở về, xem như hắn thắng.

Không ngờ, ngay hôm sau, Tĩnh vương cũng vào cung xin đi cùng.

Bùi Lâm ban đầu không chuẩn, nhưng Tĩnh vương kiên quyết không lùi, cuối cùng đành phải chấp thuận.

Đêm trước ngày xuất quân, ta và Bùi Trường Phong vẫn chung phòng.

Chỉ là lần này, ta lặng lẽ nằm vào phía trong.

“Dưới đất lạnh, ngài lên giường đi.”

Trong bóng tối, thân hình hắn khựng lại.

Rất lâu sau, hắn mới khẽ nói:
“Đợi ta trở về rồi… hẵng nói, được không?”

Đêm đó, không ai ngủ ngon.

Sáng hôm sau tiễn hắn, ta gặp Tĩnh vương.

Hắn nói muốn từ biệt ta.

Bùi Trường Phong đã đi xa, những lời này chỉ còn ta và hắn nghe thấy.

“Tại hạ… có thể gọi nàng là Sở cô nương không?”

Ta gật đầu.

Hắn cười nhạt:
“Hồi đó trên đường về Kinh, nàng cứu ta, ta giúp nàng đuổi sơn tặc… cũng coi như quen biết. Khi nghe tin bệ hạ định ban hôn nàng cho người khác, ta sợ nàng gả nhầm, nên mới mạo muội cầu hôn.”

Hắn dừng lại một chút:
“Nếu nàng thật sự gả cho ta… ta sẽ vì nàng trồng cả một vườn dược liệu, mua vài cửa hiệu cho nàng. Ta không có nhiều, nhưng tất cả đều có thể cho nàng. Dù nàng không muốn làm phu thê… chúng ta cũng có thể làm bạn cả đời.”

Ta lặng im.

Hắn khẽ cười:
“Nhưng bây giờ thấy nàng hạnh phúc, ta cũng yên lòng.”

Ta lấy ra một chiếc bùa bình an:
“Ta cầu được hai cái. Một cái đã đưa cho Trường Phong. Cái này… tặng ngài.”

Hắn khựng lại, rồi nhận lấy:
“Đa tạ.”

Nói xong, hắn lên ngựa, rời đi.

Bóng lưng dần khuất.

 
17

Ta được đón vào cung, ở cùng Thái hậu.

Đây là ý của Bùi Lâm.

Cũng là điều Bùi Trường Phong chấp nhận — hắn tin vị huynh trưởng của mình lần cuối.

Hắn sợ ta ở lại vương phủ sẽ chịu thiệt.

Phụ mẫu ta đến thăm vài lần, ta đều không gặp.

Sau đó, họ cũng thôi.

Ta từng gặp Tô Cẩm Nguyệt trong ngự hoa viên.

Nàng nhìn thấy ta, suýt ngã.

“Năm đó nhìn thấy ngươi, ta đã biết không thể để ngươi vào cung.”

“Không ngờ… người trong lòng ngài ấy, lại thật sự là ngươi.”

Ta bình thản:
“Cũng nhờ ngươi, ta mới không phải vào cung.”

Nàng vừa cười vừa khóc:
“Đời ta, lúc vinh quang nhất và lúc thảm nhất… đều vì ngươi.”

Chưa dứt lời, Bùi Lâm đã xuất hiện.

Ngài lạnh giọng:
“Đưa Thục phi về Lan Đình cung. Không có việc, không được ra ngoài.”

Sau khi nàng bị đưa đi, ngài nhìn ta:
“Trong cung có lụa và châu báu mới tiến cống, nàng xem có thích không?”

Ta lắc đầu:
“Không cần.”

Sắc mặt ngài trầm xuống.

Một lúc sau, ngài hỏi:
“Nàng nghĩ… nó có thể thắng không?”

Ta không trả lời.

Nhưng ta tin hắn.

 
18

Bùi Lâm ngày nào cũng đến.

Không ai không nhận ra điều bất thường.

Thái hậu hỏi ta:
“Người mà Hoàng đế tìm… là con?”

Ta gật.

Bà thở dài:
“Trên đời không có thuốc hối hận.”

Trưởng công chúa vào cung, trước mặt ta trách mắng Bùi Lâm:

“Con điên rồi sao? Đó là thê tử của đệ đệ con!”

“Đẩy Trường Phong ra chiến trường, lại giữ nàng bên cạnh — con đang làm chuyện trái luân thường!”

Bùi Lâm chỉ nói:
“Trẫm chỉ muốn một người.”

Trưởng công chúa quát:
“Con có nghĩ hậu thế sẽ viết về con thế nào không?”

Sau khi bà rời đi, đại điện lặng như tờ.

Rất lâu sau, Bùi Lâm nói:
“Mạc Bắc truyền tin… Trường Phong mất tích.”

Ta suýt ngã.

Ngài cười chua chát:
“Nàng cũng nghĩ trẫm sai?”

Ta nhìn thẳng:
“Nếu không thì sao?”

Ta chậm rãi nói tiếp — từng câu, từng chữ:

“Ngài thật sự không có ta thì không sống nổi sao?”

“Nếu vậy, vì sao lại có Thục phi?”

“Ngài yêu con người… hay chỉ là khuôn mặt?”

“Ngài có từng thật lòng với nàng ta không?”

Ta cười nhạt:
“Ngài nói hối hận. Nhưng nếu được chọn lại…”

“Ngài có chắc sẽ không đánh đổi ta không?”

“Chính ngài đã từng muốn dùng một trăm con ngựa đổi lấy ta.”

“Trong mắt ngài… mọi thứ đều có thể thay thế.”

Ta nhìn thẳng vào ngài:
“Nhưng với Trường Phong thì không.”

“Dù lặp lại bao nhiêu lần, ta vẫn chọn chàng ấy.”

“Ngài nên cầu cho chàng ấy bình an.”

Nói xong, ta rời đi.

Không quay đầu lại.

 
19

Những ngày sau đó, ta không gặp lại Bùi Lâm.

Cũng không có tin tức gì.

Từng khắc trôi qua đều như lửa đốt.

Đến ngày thứ bảy, Trưởng công chúa báo tin:

Trường Phong đã được Tĩnh vương cứu về.

Chiến thắng lớn.

Vài ngày nữa sẽ hồi kinh.

Ta cuối cùng cũng thở được.

Một ngày trước khi hắn trở về, ta lại gặp Bùi Lâm.

Ngài mang bàn cờ đến:
“Đánh với trẫm một ván.”

Mưa ngoài điện rơi không ngớt.

Chúng ta đánh suốt đêm.

Ngài thắng.

Ngài khẽ nói:
“Năm đó bên bờ Khúc Thủy, chỉ có nàng thắng trẫm.”

“Nhưng khi trẫm định giữ nàng lại… nàng đã đi rồi.”

Ta đáp:
“Giờ ngài đã thắng.”

Ngài cười khàn:
“Nhưng trẫm không vui.”

“Ngày mai… nàng sẽ gặp hắn.”

 
Sáng hôm sau, ta rời cung.

Trên đường, gặp đoàn quân trở về.

Người dẫn đầu… gầy hơn, sạm hơn.

Nhưng bên hông, vẫn đeo chiếc hương nang ta thêu.

Thiếu niên năm nào… đã trưởng thành.

Hắn nhìn thấy ta, lập tức thúc ngựa chạy tới.

Giơ tay về phía ta.

Dưới ánh nắng rực rỡ, ánh mắt hắn vừa cẩn trọng… vừa đắc ý.

“A Hòa.”

“Chúng ta về nhà.”

Chương trước
Loading...