Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Hoa Đào Rơi Trước Hiên Vương Phủ
Chương 2
03
Khi trở về, ta gần như không thể đứng vững.
Mẫu thân ta nhìn v/ế/t b/ầ/m trên đầu gối ta, tức giận đến mức đánh rơi cả chén trà, lời nói cũng vì thế mà lỡ miệng.
“Vốn tưởng con và Thục phi có vài phần giống nhau ở đôi mắt, có lẽ cũng sẽ giống người trong lòng của bệ hạ. Không ngờ bệ hạ lại chẳng để mắt đến con.”
“Xem ra con không giống người đó bằng Thục phi.”
Nhưng bọn họ không biết, ngày tuyển tú hôm ấy, Bùi Lâm căn bản còn chưa kịp gặp ta, đã bị Tô Cẩm Nguyệt khóc lóc kể lể, nói rằng ta làm bẩn váy múa của nàng.
Ta lạnh giọng hỏi:
“Ý là sao? Người đó là ai?”
“Là một cô nương mà bệ hạ từng gặp ở Biện Châu nhiều năm trước. Nếu nàng còn ở đây, e rằng ngôi vị hoàng hậu cũng dễ dàng thuộc về nàng… Chỉ tiếc là bệ hạ sợ có người gây bất lợi cho nàng, nên chưa từng cho ai xem bức họa của nàng.”
Ta cười nhạt.
“Đây mới là lý do các người nhất quyết đưa ta vào cung, đúng không?”
Mười ba năm ở Dược Vương cốc, bọn họ chưa từng hỏi han đến ta.
Ta từng tự hỏi, vì sao đột nhiên lại muốn đón ta trở về.
Từ đó, ta dần trở nên xa cách với phụ mẫu.
Không bao lâu sau, ta gả vào Túc vương phủ.
Đêm tân hôn, đế vương đích thân đến.
Ta đội khăn voan đỏ, tay lại bị một người đàn ông khác nắm chặt trong lòng bàn tay.
Hắn tặc lưỡi một tiếng:
“Hoàng huynh sao lại đến đây?”
Bùi Lâm bước tới, vỗ vai hắn.
“Ngươi và trẫm cùng một mẫu thân sinh ra, ngươi thành thân, trẫm đương nhiên phải đến.”
“Huynh biết đấy, ta không thích cưới thê. Nếu huynh thật lòng thương đệ đệ này, thì mang tân nương đi đi.”
Lúc này ta mới hiểu, vì sao hôm đó Thục phi và Thái hậu lại có phản ứng như vậy.
Phu quân của ta, hóa ra lại là một công tử ăn chơi chẳng ra gì.
Bùi Lâm khẽ thở dài.
“Nói gì hồ đồ vậy, nữ nhi Sở thị nổi tiếng dung mạo xinh đẹp, gả cho ngươi là quá xứng đáng.”
Bùi Trường Phong không tin, ngay trước mặt hắn đã muốn vén khăn voan của ta.
Giọng nói lơ đãng:
“Đẹp hay xấu, nhìn một cái là biết mà?”
Trong hỉ đường, không khí lập tức trở nên náo nhiệt.
“Vương gia, người làm vậy để làm gì? Cẩn thận đêm nay tân nương không cho người lên giường đấy.”
“Người Sở thị vốn nổi tiếng sinh mỹ nhân, ngươi cứ yên tâm đi, không thiệt đâu. Hôm nào dẫn tẩu tẩu đến tìm ta uống rượu nhé.”
Ngay cả Bùi Lâm cũng đưa tay ngăn lại động tác của hắn.
“Làm càn!”
Trong khoảnh khắc, cổ tay của Bùi Lâm vững vàng mạnh mẽ, trái lại Bùi Trường Phong dường như chẳng có chút sức lực nào, vừa bị giữ lại đã kêu đau.
“Được được được, không xem nữa.”
Vào đến động phòng, xung quanh cuối cùng cũng yên tĩnh trở lại.
Bùi Trường Phong vén khăn voan, nhìn ta một cái.
Bốn mắt chạm nhau, ánh mắt hắn khẽ khựng lại.
Một lúc lâu sau, hắn mới hơi không tự nhiên mà mở miệng:
“Ngươi hại ta thảm rồi.”
“Ngươi có biết không, đêm qua vì ngươi, Tĩnh vương huynh còn đặc biệt đến tìm ta đ/ánh một trận không?”
04
Ngọn nến trong điện khẽ đung đưa. Vốn dĩ ta có chút căng thẳng, nhưng nghe câu nói này, lại mạc danh thấy nhẹ nhõm.
Ta mím môi, rất nghiêm túc quan sát vị tân phu quân này của mình.
Hắn mặc hỷ phục màu đỏ tươi, mi tâm phong lưu, đôi môi mỏng ngậm ý cười.
Dáng người hắn rất cao, nhưng đứng lại không đoan chính, lời thốt ra cũng khiến người ta không lường trước được.
Nhưng ta nhìn đi nhìn lại, cũng chẳng thấy trên người hắn có vết thương nào.
Có lẽ nhận ra suy nghĩ của ta, ánh mắt Bùi Trường Phong khẽ đảo một chút, rồi hắn đằng hắng giọng, đi tới bàn, vắt chéo chân ngồi xuống: “Được rồi, không đùa nàng nữa.”
“Nhưng vận khí của nàng tệ thật. Tĩnh vương huynh là người tốt như vậy, lại thâm tình với nàng, sao nàng lại gả cho ta chứ? Hoàng huynh cũng thật tình, thế mà lại vì một nữ nhân mà u mê đầu óc.”
Hắn hẳn là kẻ có tài ăn nói.
Ta chưa kịp mở miệng, hắn đã tuôn một tràng dài.
Thế là ta biết được, hắn vốn dĩ không chịu lấy ta, nhưng Bùi Lâm khăng khăng ép buộc, thậm chí còn tặng cho hắn con ngựa hồng tông liệt mã mà ngài quý nhất. Bùi Trường Phong thèm thuồng con ngựa đó đã lâu, cuối cùng nửa đẩy nửa nhượng mà đồng ý.
Mà Bùi Lâm làm tất cả những chuyện này, chỉ vì vài giọt nước mắt của Thục phi.
Nói đến cuối, Bùi Trường Phong nhấp một ngụm trà.
“Đúng rồi, nàng và Tĩnh vương huynh là thế nào? Con người huynh ấy lạnh lùng muốn chết, đây là lần đầu ta thấy huynh ấy như vậy đấy.”
Ta lắc đầu.
“Ta không biết.”
Bùi Trường Phong nhìn ta đầy hồ nghi.
Nhưng sự thật là ta chẳng có gì để nói — Thái hậu bảo Tĩnh vương tình căn thâm chủng với ta, nhưng thực chất, chúng ta chỉ tình cờ đi cùng một đoạn đường lúc về Kinh mà thôi.
Đến nói chuyện cũng chưa được mấy câu.
Đêm đó, Bùi Trường Phong ngủ dưới đất.
Hắn nói: “Lần đầu gặp mặt, ta không thể cứ thế mà chiếm tiện nghi của nàng được.”
Ta từ nhỏ lớn lên ở Dược Vương Cốc. Cốc chủ tuổi cao ít nói, suốt mười ba năm đó, chỉ có thảo dược và tiếng côn trùng làm bạn với ta. Lâu dần, ta cũng trở nên không giỏi ăn nói. Đây là lần đầu tiên có người nói chuyện với ta nhiều như vậy.
Ta khẽ ngẩn ra.
“Vậy uỷ khuất cho ngài ngủ ở đó, ngày mai đổi lại là ta.”
Nghe vậy, Bùi Trường Phong vắt hai tay ra sau gáy, liếc mắt nhìn ta: “Ta không phải vì nhường nàng đâu, ta người này từ nhỏ đã không thích ngủ giường, chỉ thích ngủ đất.”
Ta nghẹn lời.
Không ngờ một kẻ dòng dõi thiên hoàng quý trụ như hắn, lại có cái sở thích kỳ quái đến vậy.
05
Sáng hôm sau, Bùi Trường Phong đã mất tăm mất tích.
Nghe nha hoàn trong phủ nói, hắn hẹn người ta đi đua ngựa.
Nói xong, nha hoàn mang vẻ mặt có chút không đành lòng, vội vàng thêm vào:
“Vương gia ngày thường chỉ thích chơi mấy thứ này, không phải cố ý lạnh nhạt với Vương phi đâu ạ.”
Ta vốn chẳng để tâm.
“Không sao, ta chỉ thuận miệng hỏi một chút thôi.”
Vương phủ rất yên tĩnh, hạ nhân ai làm việc nấy. Bùi Trường Phong không những không muốn lấy thê tử, mà ngay cả cơ thiếp cũng không có. Không háo sắc, không động tình, nhìn là biết hắn chỉ mang tâm tính thiếu niên, ham chơi thích náo nhiệt mà thôi.
Mà ở cùng ta, quả thực cũng chẳng có chuyện gì thú vị.
Ta tự mình đánh cờ với chính mình suốt cả ngày.
Đến tối, Bùi Trường Phong mới mang vẻ mặt hớn hở trở về. Trong tay hắn vẫn cầm roi ngựa, vừa đi vào viện vừa nói với tên tiểu tư bên cạnh: “Con ngựa đó quả nhiên thần dũng, không uổng công bổn vương tâm tâm niệm niệm…”
Nói được một nửa, hắn nhìn thấy ta, và bàn cờ trước mặt ta.
Nụ cười của hắn im bặt: “Sao nàng lại ở đây?”
Nói xong, hắn lại chậc lưỡi: “Xin lỗi, ta quên mất mình đã lấy thê tử rồi.”
Hắn ngồi xuống đối diện ta, hào hứng nói: “Cờ sao có thể chơi một mình được, ta chơi cùng nàng nhé.”
Ta nhìn hắn: “Được thôi.”
Nhưng chỉ một nén hương sau, ta đã biết mình sai lầm. Nước cờ của hắn tồi tệ đến mức vô lý, lại chẳng có chút phẩm giá đánh cờ nào.
“Vừa nãy ta đi sai rồi! Từ từ từ từ, ta đi lại bước này.”
Ta lẳng lặng nhìn hắn.
Nam nhân xấu hổ cười trừ: “Hoàng huynh văn võ song toàn, kỳ nghệ thiên hạ đệ nhất, kỳ nghệ của nàng cũng rất khá. Nếu có cơ hội, ta sẽ bảo huynh ấy đánh một ván với nàng, thấy sao?”
Kỳ phùng địch thủ, vốn là chuyện may mắn ở đời.
Nhưng vị hoàng huynh trong miệng hắn, chính là đương kim Thiên tử Bùi Lâm.
Mà ta và ngài ấy, lại từng có một đoạn nghiệt duyên không lấy gì làm vui vẻ.
Ta có chút xấu hổ, nghĩ ngợi một lát, bèn đánh trống lảng: “Nhắc mới nhớ, hai năm trước, ta từng gặp một người, kỳ nghệ cũng rất cao siêu.”
Bùi Trường Phong nhướng mày, ánh mắt nhìn ta mang theo chút dò xét kỳ lạ. Hắn xoay nhẹ quân cờ trắng trong tay, dáng vẻ như đang suy nghĩ điều gì đó.
Ta vốn tưởng hắn sẽ hỏi về kỳ nghệ của người kia, hoặc hỏi giữa ta và người đó ai cao ai thấp. Không ngờ, hắn lại chỉ nhìn chằm chằm vào ta một lúc lâu, rồi bất ngờ thốt ra một câu:
“Là nam?”
Ta theo bản năng gật đầu.
Bùi Trường Phong chậc lưỡi một tiếng, giọng điệu có chút mạc danh nói: “Vậy thì hắn chắc chắn không bằng Hoàng huynh.”