Yêu Lại Từ Đầu, Có Được Không?

Chương 6



13

Kỳ thi đại học kết thúc.

Là một buổi chiều rất đỗi yên bình.

Tôi và Giang Thăng hẹn nhau ra biển.

Mỗi người mang theo một túi bia.

Tìm đến một góc vắng.

Bật nắp lon.

Trong ánh hoàng hôn, giữa tiếng sóng vỗ bờ, chúng tôi giơ lon cụng nhau.

“Cạn cho gió chiều!”

“Cạn cho tuổi trẻ!”

“Tự do muôn năm!”

Hiếm khi tôi chịu cùng cậu ấy ngốc nghếch.

Cũng bật cười theo cậu ấy.

“Giang Ly.”

Tôi nghe thấy, quay đầu lại nhìn.

Vừa đúng lúc va vào đôi mắt dịu dàng của cậu ấy.

Ánh chiều vàng rải lên mắt cậu.

Lấp lánh, như thể trong đó chỉ có một mình tôi.

Cậu giơ lon bia lên với tôi.

Như đang thầm thì điều ước với thần linh.

“Chúc em… sẽ có được tự do thật sự.”

Tôi cụng lon lại.

Chân thành cười:

“Cũng chúc anh.”

Hai người ngồi dưới gió biển, uống đến khi má ửng hồng.

Trời mỗi lúc một tối.

Đêm nay không có trăng.

Chỉ có dải ngân hà rực rỡ giữa trời.

Tôi và Giang Thăng, một trước một sau, lặng lẽ đi về.

Không ai nói gì.

Khu chung cư cũ kỹ quen thuộc dần hiện ra trước mắt.

Tôi quay đầu lại…

Thấy cậu ấy đang cúi đầu giẫm lên cái bóng của tôi.

Phát hiện tôi dừng lại.

Cậu ngẩng đầu lên.

Bàn chân sắp giẫm trúng bóng tôi khẽ rụt lại.

Cúi đầu, ngại ngùng nói:

“Em biết không… người lớn trong nhà anh kể, chỉ cần đi theo sau người mình thích, giẫm đủ 99 lần lên cái bóng của người ấy…hai người sẽ mãi mãi bên nhau.”

Cậu ấy cố gắng nở một nụ cười.

Nhưng đôi mắt đã đỏ hoe.

Mắt nâu sẫm ngập nước.

Từng giọt lớn lăn xuống.

Đến cuối câu, giọng đã nghẹn ngào không rõ.

“Nhưng Giang Ly, nhà em gần quá… anh còn chưa giẫm đủ 99 lần.”

Tôi nhìn cậu ấy.

Khẽ thở dài.

“Giang Thăng.”

“Đến kỳ hạn rồi. Anh phải về nhà thôi.”

Cậu ấy rốt cuộc không nhịn được nữa, bật khóc thành tiếng.

Tiến lên hai bước.

Ôm chặt lấy tôi, cánh tay siết dần.

Giọng nói tuyệt vọng như vỡ nát vang bên tai.

“Nhưng Giang Ly, anh vẫn thích em mà…”

“Anh vẫn rất thích em… phải làm sao bây giờ?”

Cổ tôi bị hơi thở nóng bỏng làm ướt.

Tôi hơi ngẩng đầu lên.

Chớp mắt, cố gắng ngăn giọt nước đang muốn trào ra.

Vỗ lưng cậu ấy an ủi.

“Nhưng Giang Thăng, chúng ta… chỉ có thể đi đến đây thôi.”

“Anh biết mà.”

“Chỉ đến đây thôi.”

100 ngày.

Là lời hứa mà tôi và Giang Thăng đã đặt ra.

Cũng là một buổi chia tay long trọng giữa hai người.

Từ nay về sau, không còn day dứt, không còn nợ nần, không còn những lần liều lĩnh đâm đầu vào bức tường mang tên số phận.

Không còn “sau này”.

“Giang Ly, em từng thích anh không?”

Tôi khẽ đáp:

“Đã từng.”

“Thật lòng, từng thích.”

Cậu ấy ngẩng đầu.

Nở một nụ cười còn khó coi hơn cả khóc.

“Vậy là đủ rồi.”

Trong bóng đêm.

Cậu ấy cười, lùi lại từng bước một.

“Giang Ly.”

“Tạm biệt nhé.”

“Trong tự do của em…không nên có anh.”

Gió nhẹ cuốn theo vạt áo khi cậu ấy xoay người.

Cũng cuốn trôi cả tiếng nói run rẩy của cậu.

Tôi lặng nhìn bóng lưng ấy.

Thiếu niên mặc chiếc áo sơ mi trắng lần đầu tiên gặp tôi.

Hóa thành chấm sáng duy nhất giữa màn đêm.

Cho đến khi ánh sáng ấy tan vào bóng tối.

Tôi mới xoay người rời đi.

Ngẩng đầu.

Đúng lúc bắt gặp một bóng người mặc đồ đen.

Vẻ mặt mệt mỏi, đứng bất động dưới ánh đèn đường mờ nhạt.

Gắng gượng giữ thẳng lưng đơn độc.

Khoảnh khắc bốn mắt chạm nhau, anh ta liền vội vàng dời ánh nhìn đi trước.

14

Lúc đến gần mới thấy rõ gương mặt người kia căng thẳng đến mức nghiêm nghị.

Môi mím chặt.

Dưới mắt còn có quầng thâm mệt mỏi.

Tay anh xách theo một chiếc bánh kem, buộc nơ rất đẹp.

Anh do dự vài giây.

Yết hầu khẽ chuyển động.

Giọng khàn khàn, ngập ngừng mở miệng:

“Em và Giang Thăng… ở bên nhau rồi à?”

Tôi còn chưa kịp trả lời.

Anh lại nhíu mày, lẩm bẩm như tự nói với chính mình:

“Không sao.”

Cúi đầu, thì thầm:

“Rồi cũng sẽ chia tay thôi.”

Tôi hơi nghẹn.

Tâm trạng của Thẩm Thanh Hoài trước giờ vẫn rất vững vàng.

“Chúc em tốt nghiệp vui vẻ.”

Anh cố nặn ra một nụ cười.

Lời vừa dứt.

Một hồi chuông điện thoại đột ngột xé toạc màn đêm yên tĩnh.

Anh đưa máy lên tai.

Sắc mặt nghiêm túc.

Chỉ gật đầu mấy cái, rồi “ừ” vài tiếng.

“Công ty có chút việc gấp, anh phải về trước.”

Anh đưa chiếc bánh kem trên tay cho tôi.

Giọng hơi có chút khẩn cầu:

“Đừng vứt, bánh không đường.”

Nếu tôi không nhìn nhầm.

Thẩm Thanh Hoài vừa nhận một cuộc gọi báo thức liền vội vàng rời đi.

Tôi không nỡ vạch trần sự khó xử đó.

Nhận lấy chiếc bánh, tôi chăm chú nhìn kỹ.

Hình thức thực sự không đẹp mắt.

Anh ho nhẹ hai tiếng.

“Khá đắt đấy, chắc cũng ngon.”

Nói rồi lại ngập ngừng một lúc.

Bổ sung thêm:

“Nếu thực sự không thích, vứt cũng được.”

Tôi khẽ đáp: “Ừ.”

Quả nhiên, sắc mặt anh chùng xuống.

Tôi không nhịn được, khẽ cong môi.

Đúng như lời bình luận nói.

Huấn luyện một con chó đúng là có chút thú vị.

Im lặng bao trùm giữa hai người.

Thẩm Thanh Hoài mím môi, “Vậy anh đi đây.”

Trước khi rời đi, anh nhìn tôi thật sâu, rồi bước chân qua.

“Thẩm Thanh Hoài.”

Anh vừa đi đến sát bên thì khựng lại.

Tôi nhìn chằm chằm vào con gấu nhỏ trên chiếc bánh kem, ngẩn người.

Một lúc lâu sau mới lên tiếng:

“Trong tất cả những chuyện anh làm… có khoảnh khắc nào là xuất phát từ thật lòng không?”

Ngẩng đầu lên, tôi chỉ thấy đường viền hàm đang siết chặt của anh.

Do dự chốc lát.

Cuối cùng anh nhắm mắt lại, như cam chịu, khàn giọng nói:

“Mọi khoảnh khắc.”

【Câu này khác gì tỏ tình trực tiếp nữa chứ?】

【Chỉ mất ba giây, Thẩm Thanh Hoài đã tự thuyết phục bản thân rằng… mình có thể làm người thứ ba.】

【Anh ta đâu phải đồ ngốc, rõ ràng nhìn ra nữ chính không còn để tâm đến mình nữa, vậy mà vẫn mặt dày giữ dáng vẻ chính thất. Đến lúc mất vợ rồi, mới biết thế nào là tuyệt vọng.】

【Giờ nhìn là biết đang tuyệt vọng rồi. Mẹ ruột mất, cha đột ngột bệnh nặng, đám con riêng lũ lượt tranh giành gia sản, họ hàng thì nhân cơ hội cấu xé thêm phần… một thân một mình, bầy sói vây quanh. Quay về lại thấy vợ cũng không còn, trời như sập xuống.】

【Nói thế mới nhớ, hôm nay là sinh nhật Thẩm Thanh Hoài, anh định mượn cớ chúc mừng nữ chính tốt nghiệp để cùng ăn bánh kem, ai ngờ lại hiểu lầm cô đang quen Giang Thăng.】

【Trong lòng anh ấy, nữ chính là người thân duy nhất còn lại rồi.】

Tôi rời mắt khỏi những dòng bình luận.

Cúi đầu.

Cất lời.

“Muốn ở lại ăn bánh kem cùng không?”

Lông mi Thẩm Thanh Hoài khẽ run.

Trong đêm yên tĩnh.

Tiếng thở dường như cũng bị phóng đại, mang theo chút run rẩy.

Anh cứng nhắc đưa điện thoại lên tai.

“Bên công ty giải quyết xong rồi à?”

“Ừ, vậy tôi về muộn một chút.”

Anh lại nhận thêm một cuộc gọi báo thức.

Cuối cùng cũng chịu ở lại.

15

Vừa vào nhà.

Người vui mừng hơn cả Thẩm Thanh Hoài lại là Giang Thành.

Đã rất khuya rồi mà anh ấy vẫn phấn khởi, ra hiệu muốn làm một bữa ba món mặn, một món canh.

Thẩm Thanh Hoài định vào bếp phụ giúp cũng bị đẩy ra.

Anh bất lực cười khẽ.

Ra dấu tay rất thuần thục:

【Cảm ơn anh.】

Căn phòng chật hẹp, ánh sáng lờ mờ.

Tường bong tróc cũ kỹ, đồ đạc chất đầy.

Trên trần chỉ treo lủng lẳng một chiếc bóng đèn sợi đốt.

Bóng người trong phòng chập chờn lay động theo ánh sáng.

Đôi chân dài bọc trong bộ vest thẳng thớm của Thẩm Thanh Hoài co lại gượng gạo dưới chiếc bàn nhỏ.

Sắc mặt anh lại vô cùng bình thản.

Chẳng hề có vẻ gì là mắc bệnh sạch sẽ.

Ngược lại còn thư thái, khóe môi cong lên.

Đôi mắt mang theo sự tò mò thích thú, nhìn quanh khắp nơi.

“Tôi và Giang Thăng không có ở bên nhau.”

Tôi mở miệng nói.

Người trước mặt thoáng ngẩn ra.

Sau đó khóe môi cong lên càng rõ.

Ánh cười trong mắt như dâng trào, gần như tràn ra khỏi đáy mắt.

Tôi nói tiếp:

“Còn nữa, tôi không phải xuyên không, chỉ là tình cờ biết trước vài chuyện trong tương lai.”

“Nên tôi chỉ là Giang Ly mười tám tuổi, cũng không có ký ức gì về việc chúng ta từng kết hôn.”

Nét cười dần phai nhạt.

Thẩm Thanh Hoài trở nên nghiêm túc.

Tôi ngẩng đầu nhìn anh, trịnh trọng nói:

“Nếu anh chỉ muốn tìm một trợ lý kiêm vợ ngoan ngoãn, nghe lời, thì tôi khuyên anh, đừng trông chờ vào tôi.”

“Tôi không phải Giang Ly hai mươi tám tuổi, đừng lãng phí thời gian vào tôi.”

Dường như anh không hiểu lời tôi nói.

Thẩm Thanh Hoài nghiêng đầu.

Nhìn tôi rất lâu.

Ánh mắt thoáng lộ ra vài phần kinh ngạc.

“Ý em là… em nghĩ tương lai mình sẽ ngoan ngoãn nghe lời à?”

Như thể vừa nhớ lại chuyện gì đó rất buồn cười.

Anh cong môi.

Rốt cuộc cũng không nhịn được, bật cười thành tiếng.

“Em nghe ai nói vậy?”

“Giang Ly, sao em lại có thể hiểu sai về bản thân mình đến thế?”

Bình luận trong đầu giả vờ vô tội, lặp lại như niệm chú:

【Không phải tôi nói đâu.】

【Tôi cũng không nói.】

【Thật đấy, không phải tôi...】

Tôi nhíu mày, khó hiểu.

Ánh mắt Thẩm Thanh Hoài sáng rực.

Chăm chú nhìn tôi.

Bắt đầu hồi tưởng lại quá khứ.

“Lần đầu tiên chúng ta gặp nhau, em tưởng tôi là kẻ biến thái quay lén, liền cho tôi một cú quật ngược. Khi đó tôi cao gần mét chín, bị một cô gái nhỏ như em vật ngã, mặt mũi tôi mất sạch.”

“Còn cả ngày đính hôn, mẹ kế tôi cố tình làm khó anh trai em trước mặt khách khứa, em lập tức đá bà ta bay tận năm mét.”

“Sau này em mới nói, từ nhỏ anh trai đã cho em đi học võ.”

“Vậy nên, lúc xuyên về gặp em lần đầu, tôi đã biết - mười cô Chu Vy cũng không đánh lại em.”

“Em luôn có chính kiến, rất độc lập, ghét tôi xen vào chuyện của em.”

“Giang Ly.”

Anh không nhịn được, mạnh tay xoa đầu tôi.

“Tuy tương lai em có trầm ổn hơn bây giờ nhiều.”

“Nhưng bản chất thì chưa từng thay đổi.”

“Thông minh, xuất sắc, kiêu ngạo.”

Anh ngừng lại một chút.

Khóe mắt ửng đỏ.

Nhưng vẫn cười rất dịu dàng.

“Cũng rất biết bảo vệ người mình yêu.”

“Em không chỉ bảo vệ anh trai mình, mà còn... bảo vệ cả tôi nữa.”

“Tôi biết hiện tại tôi chưa thể cho em điều em muốn, nhưng em chờ tôi nhé. Tôi sẽ sớm giành lại quyền kiểm soát Hoài Viễn. Được không, đừng nhìn về phía người khác nữa.”

Tôi nhìn viền mắt hơi đỏ của Thẩm Thanh Hoài.

Tim như chợt lệch nhịp một nhịp.

Như bị ai đó bóp chặt một cái.

Lồng ngực dâng lên từng đợt nhức nhối.

Thẩm Thanh Hoài vẫn không biết.

Điều tôi thực sự muốn… là gì.

Tôi tránh ánh mắt chất chứa hy vọng của anh, kéo Giang Thành vẫn đang bận rộn trong bếp ra ngoài.

Ba người ngồi quây quần.

Tôi lấy bánh kem ra, đặt lên bàn ăn.

Không có nến.

Tôi lục tủ tìm được một chiếc bật lửa cũ.

“Tạch” một tiếng.

Ngọn lửa run rẩy bừng lên, đầu ngọn lửa dần ngưng tụ thành sắc vàng rực rỡ.

Tôi nhìn anh, từng chữ từng câu đều rất nghiêm túc:

“Thẩm Thanh Hoài, chúc mừng sinh nhật.”

“Tôi sẽ cùng anh đến Mỹ.”

Ánh lửa lấp lánh rơi vào đôi mắt đen thẳm của anh.

Bùng lên vẻ kinh ngạc, xúc động và niềm vui không lời nào diễn tả nổi.

Tỏa ra ánh sáng rực rỡ hơn bao giờ hết.

Thẩm Thanh Hoài thật ngốc.

Giang Ly mười tám tuổi.

Chỉ muốn một tấm chân tình.

Bình luận tung hoa mừng rỡ:

【Bảo sao hai người họ lại có thể cưới trước yêu sau, bề ngoài có vẻ tính toán, nhưng trong thâm tâm đều là kiểu người yêu chân thành.】

【Hai quả khổ qua nhỏ này, nếu có thể nắm tay nhau đi hết đoạn đường phía trước, có lẽ sẽ không còn quá gian nan nữa.】

Ánh mắt tôi tràn đầy kiên định.

Thẩm Thanh Hoài, tôi đã chọn anh.

Vậy nên, bất kể sau này có bao nhiêu sóng gió.

Tôi cũng sẽ cùng anh… đi đến cùng.

(Hoàn)

 

Chương trước
Loading...