Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Vỏ Bọc Lãnh Cảm
Chương 5
10
Nửa năm sau.
Tôi thẳng thắn bày tỏ tình cảm với Trình Bân.
Anh kinh ngạc khi biết tôi đã để ý anh từ lần làm gãy đàn, giọng đầy uất ức: “Anh tưởng lúc đó em cứ tăng giá liên tục là xem anh như loại đàn ông đào mỏ chuyên đòi tiền…”
Tôi bừng tỉnh như ngộ ra chân lý.
“Thì ra từ đào mỏ bắt đầu từ đây!”
Sững sờ một lúc, tôi lại hỏi một câu khác: “Em chỉ thích ngoại hình của anh, anh không giận à?”
“Anh từng từ chối một cô gái và nói rất ghét những người nông cạn chỉ mê ngoại hình mà.”
Gương mặt anh vẫn lạnh nhạt như thường, nhưng hai má đã đỏ bừng.
“Em thích được ngoại hình của anh đã là điều anh mừng muốn chết rồi.”
“Anh giữ gìn đạo đức đàn ông lắm, khi từ chối người không thích là lập tức kiếm lý do, tuyệt đối không để ai bôi xấu thanh danh.”
Tôi nhớ lại việc bản thân từng để lại mấy lời sặc mùi tình dục trên mạng suýt khiến anh phải gửi đơn cho luật sư, liền ngượng ngùng gãi gãi mũi.
Anh thấy tôi im lặng thì bắt đầu nói ra lòng mình.
“Năm đó lúc mới gặp nhau, bọn mình còn nhỏ lắm.”
“Ba mẹ không đồng ý cho anh theo đuổi con đường âm nhạc như ông nội, bảo rằng luyện đàn đến mức không nhận ra người thân.”
“Anh khóc bên đường, chính em là người đã mua cho anh cây đàn đầu tiên… Nhờ có em mà anh mới kiên trì được, thi đỗ vào trường em học, âm thầm thích em, âm thầm quan tâm em.”
“Nhìn em rực rỡ giành giải thưởng, trở thành thiên tài kinh doanh được báo chí săn đón…”
Hơn hai mươi năm sống trên đời, tôi đã nghe vô số lời khen ngợi, tai gần như mọc kén, nhưng lần này lại đặc biệt vui.
“Hóa ra cậu nhóc hay khóc đó là anh à!”
Thấy tôi cười rạng rỡ, Trình Bân cũng không nhịn được mà cong môi cười theo.
Tôi chọc vào khóe môi anh, giữ lấy nụ cười đó.
“Anh xem, cười thế này trông dễ thương biết bao!”
“Cứ giữ bộ mặt lạnh tanh suốt ngày, đến thần tình yêu cũng chẳng đoán ra anh thích em.”
Từ hôm ấy.
Trình Bân cười nhiều hẳn.
Lúc vui nhất là ngày tôi đưa anh xem kết quả siêu âm.
Trong buổi biểu diễn, hễ ai chạm vào là anh liền khoe: “Hôm nay trời đẹp ghê, sao anh biết vợ tôi có em bé rồi thế?”
Tôi nhận được lời chúc mừng từ các nghệ sĩ lớn mới biết anh đã xòe đuôi khoe khắp nơi cả ngày.
Buổi tối tôi gõ đầu anh.
“Vui đến mức này luôn à?”
Anh gật đầu điên cuồng, mặt tươi như hoa: “Vui chứ! Mình sắp có con rồi! Con của hai đứa mình đó!”
Đến nửa đêm tôi nghe tiếng anh cười trong mơ, chỉ biết thở dài bất lực.
Nhưng khi con gái chào đời và lớn lên từng ngày.
Anh lại bắt đầu… tức đến bật cười.
“Phương Diệu này giống ai chứ? Y như tiểu yêu quái!”
“Nó đá đổ cây phát tài của em rồi kìa!”
Tôi vừa xem báo cáo tài chính vừa đáp hờ hững: “Mua cái khác là được.”
Anh tiếp tục than: “Nó còn làm vỡ cây đàn tỳ bà anh cất kỹ như bảo vật.”
Tôi như năm xưa, lại viết cho anh một tấm chi phiếu.
“Cho anh năm trăm ngàn, đủ để sửa đàn không?”
Anh vẫn giận, mắt đỏ hoe, nước mắt lã chã rơi.
“Đó là cây đàn năm xưa em tặng anh! Nó có ý nghĩa đặc biệt! Anh đặt nó giữa tủ kính phòng trưng bày, mỗi ngày đều nhìn một lần, hôm nay phát hiện bị vỡ rồi…”
Hóa ra điều khiến anh buồn là ở chỗ này.
Tôi đặt laptop sang một bên, ôm lấy anh dỗ dành: “Đàn hỏng còn sửa được, tình cảm của chúng mình cũng không vì thế mà sứt mẻ.”
Sau đó tôi mắng Phương Diệu một trận, bắt con bé đi xin lỗi ba nó.
Ai ngờ nhóc con lại trốn sang nhà ông bà nội.
Hai người lớn thì nuông chiều cháu, bênh con bé hết mực.
Kết quả, nó quay đầu bện tóc ông thành bím.
Đúng kiểu ngựa hoang khó thuần!
Cho đến khi đối thủ cạnh tranh của Phương thị - nhà họ Nghiêm phá sản, cậu con út Nghiêm Văn tìm đến nhờ giúp đỡ…
Phương Diệu lần đầu tiên thật lòng thích một người.
Nhất quyết muốn giữ cậu ấy lại.
Trình Bân từ nhỏ đã chiều con, con gái muốn sao trăng cũng hái cho được, huống chi là một cậu trai đến tận cửa.
Lập tức đồng ý giữ lại.
Lo tôi không đồng ý, anh thậm chí còn bỏ tiền riêng nhà họ Trình để trả nợ giúp Nghiêm Văn, không động vào một đồng nào của Phương thị.
Không ngờ Phương Diệu giữ lại không phải người giúp việc, mà là… con rể nuôi từ nhỏ.
Trình Bân lại buồn rầu, chôn đầu vào cổ tôi, giọng nhỏ nhẹ hỏi: “Vợ ơi, anh làm vậy có sai không?”
Tôi thở dài.
“Anh làm nhăn áo em rồi, em còn phải đi họp đấy.”
“Chủ tịch Phương không cần thể diện à?”
Anh lập tức buông tay, giống y như đứa trẻ mắc lỗi, đứng một bên ỉu xìu.
Tôi bật cười.
Nắm cổ áo len trắng của anh, hôn nhẹ lên môi mỏng.
“Anh không sai đâu, chỉ là sau này sẽ phải vất vả hơn trong việc quản lũ nhỏ.”
Thấy khóe môi anh vô thức cong lên, trong lòng tôi dịu hẳn.
Tôi dịu dàng nói: “Thôi, em đi làm đây.”
“Tối nay đưa con gái đi nghe anh diễn bản nhạc mới nhé.”
(Hết)