Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Ứng Dụng Hôn Nhân AA
Chương 5
16
Vương Thừa Diệu, đúng như lời mẹ anh ta nói, không sống nổi qua thời gian ở cữ.
Nguyên nhân tử vong là do rách hậu môn gây xuất huyết ồ ạt, mất máu quá nhiều nên không thể cứu chữa.
Với tư cách là vợ, tôi nghi ngờ nguyên nhân tử vong, yêu cầu pháp y giải phẫu thi thể, tìm ra lý do vì sao không thể cầm máu.
Mất kiểm soát vì cái chết của con trai, mẹ Vương Thừa Diệu dẫn theo bảy cô tám dì kéo đến khu chung cư căn hộ lớn của tôi, giăng băng rôn làm loạn. Ban quản lý không ngăn nổi, liền báo cảnh sát. Rất nhanh, cả đám đã bị mời về đồn “uống trà”.
Khi cảnh sát gọi cho tôi thì tôi đang họp trực tuyến. Cảnh sát yêu cầu tôi đến đồn để hòa giải, nhưng tôi lấy lý do đang ở cữ để từ chối, cảnh sát chỉ đành bất lực, bảo người nhà thay tôi đến.
Cúp máy, tôi gọi luật sư đại diện đến thay.
Hôm ấy, gần nửa đêm luật sư mới quay về. Chị ấy nói thương lượng thất bại rồi. Nhà họ Vương làm loạn vô cớ, một mực nói tôi có ác ý. Không biết họ nghe từ đâu chuyện gia đình tôi toàn nữ giới, liền gán cho tôi cái mác khắc phu, nói tôi hại chết con trai họ, đòi tôi bồi thường, nhưng những lời mê tín ấy, dĩ nhiên không ai tin.
Luật sư của tôi cũng không phải hạng vừa. Chị ấy nói từ sinh học sang y học, từ y học sang pháp luật, rồi nói đến mức mẹ Vương Thừa Diệu toát mồ hôi lạnh.
Lúc này bà ta mới thật sự hiểu ra vì sao Vương Thừa Diệu lại chảy máu không ngừng mà chết. Chính thuốc canh dân gian của bà ta, đã giết chết con trai bà.
“Trước khi tôi rời đi, bà ta còn quỳ trước mặt cảnh sát, cầu xin đừng giải phẫu thi thể Thừa Diệu.”
Luật sư nói xong, tôi đưa cho chị ấy một cốc nước ấm, chị ấy liền nhận lấy rồi uống cạn.
Cảnh sát không phải kẻ ngốc, bà ta chắc chắn không thể toại nguyện.
17
Sau một loạt giám định khoa học, pháp y rất nhanh đã xác định nguyên nhân tử vong thực sự của Vương Thừa Diệu.
Anh ta chết vì trúng độc.
Vụ án lập tức được đội hình sự tiếp nhận.
Tôi vẫn đang trong thời gian ở cữ nên được đối xử đặc biệt, như việc được hai nữ cảnh sát hình sự đến tận nhà lấy lời khai. Họ rất lịch sự, tôi cũng khai đúng sự thật.
Nữ cảnh sát ghi chép bỗng hỏi: “Cô nói trước khi sinh, mẹ chồng cô đã cho cô uống vài lần thuốc đó hả?”
“Vâng. Mẹ chồng nói đó là thuốc giúp việc sinh thuận lợi hơn. Hôm đó thuốc còn chưa uống xong, tôi đã bắt đầu đau bụng. Khi ấy tôi chỉ lo ôm bụng, khiến thuốc đổ hết xuống sàn.”
Nữ cảnh sát nghiêm giọng: “Sau đó có ai dọn dẹp căn phòng không?”
Tôi bật cười: “Tôi và chồng thực hiện hôn nhân AA. Mẹ anh ta không cho anh ta chăm sóc tôi, nên tôi về nhà mẹ đẻ ở cữ.”
Hai nữ cảnh sát nhìn nhau, đồng loạt gật đầu: “Cô có thể cung cấp chìa khóa nhà không?”
“Không cần chìa. Mật mã là 514628.”
Sau đó họ hỏi thêm vài câu rồi rời đi.
Sau khi họ đi, mẹ tôi mới vỗ ngực: “Hai cô bé đó nhìn hơi đáng sợ.”
Tôi chớp mắt tinh nghịch với mẹ: “Con có làm chuyện xấu đâu, sợ gì?”
Chẳng qua chỉ là lấy cách của người, trả lại cho người mà thôi.
18
Trước cả cảnh sát, mẹ Vương Thừa Diệu đã đến căn hộ lớn. Bà ta gom hết nồi nấu thuốc và bã thuốc trong thùng rác nhà bếp, mang đi sạch sẽ.
Lúc cảnh sát đến thì đã muộn, nhưng chuyện đó không làm khó họ. Họ kiểm tra camera trong nhà tôi, xác định ai đến trước, rồi dựa theo lời khai của tôi, thu giữ tấm thảm bị đổ thuốc canh lên. Sau đó đến bắt giữ bố mẹ Vương Thừa Diệu lúc họ đang định trốn về quê.
Hai ngày sau, cả hai khai nhận toàn bộ quá trình phạm tội. Mẹ Vương Thừa Diệu thừa nhận thuốc canh có độc, nhưng sống chết nói rằng tôi mới là người uống, còn nói tôi đã biết trước, cố ý hại chết Vương Thừa Diệu. Bà ta còn ăn nói mê sảng, nói nhà tôi khắc phu, làm cảnh sát lại đến hỏi tôi.
Tôi vừa khóc vừa nói: “Nếu tôi biết thuốc có độc, thì đánh chết tôi cũng không uống. Tôi đâu muốn chết, biết độc còn uống làm gì? Hôm đó tôi sợ đắng, mới bảo chồng tôi uống cùng tôi mấy ngụm. Có phải vì thế mà lỡ hại chết anh ấy không? Hu hu hu… chồng tôi chết thảm quá…”
Tôi khóc đến mức ai nghe cũng rơi nước mắt.
Cảnh sát an ủi tôi vài câu rồi rời đi. Còn cái gọi là khắc phu, họ hỏi cũng chẳng buồn hỏi.
Chứng cứ mẹ Vương Thừa Diệu đầu độc người khác đã rõ ràng. Bố anh ta che giấu tội phạm nên phạm tội bao che. Cả hai bị tạm giam trong lúc chờ phán quyết của tòa án.
Còn vì sao người chết lại là Vương Thừa Diệu?
Chỉ có thể trả lời rằng: Tự làm tự chịu.
19
Khi con gái tròn một tháng tuổi, căn cứ theo Điều 2 của chế độ AA, tôi thừa kế toàn bộ di sản của Vương Thừa Diệu, tổng cộng 2,14 triệu.
Kiếm được một khoản không nhỏ, tôi hẹn gặp người luôn âm thầm nhắn tin cho tôi bấy lâu nay. Chính cô ấy đã nói cho tôi biết sự thật, giúp tôi giảm bớt cảm giác day dứt lương tâm.
Chúng tôi hẹn nhau ở quán cà phê. Tôi đến đúng giờ, vừa đứng ngoài cửa kính sát đất đã thấy cô ấy, cô ngồi trên xe lăn, mặc đồ công sở, ngẩng đầu vẫy tay với tôi.
Khi ngồi đối diện, cô ấy thở dài: “Không ngờ… chúng ta lại gặp nhau sớm như này.”
Tôi đưa tay ra bắt lấy tay chị: “Chị Sáu, em có thể gọi chị như vậy không?”
Cô ấy lắc đầu: “Đừng gọi thế. Tôi không muốn chị em mình dính dáng gì thêm đến nhà đó. Xui xẻo lắm.”
Người đối diện tôi chính là Vương Lai Đệ — chị thứ sáu của Vương Thừa Diệu.
Lẽ ra cô ấy mới là kim phượng hoàng bay ra từ núi sâu, đáng tiếc… đôi cánh ấy lại bị chính mẹ ruột bẻ gãy.
20
Mười năm trước, mẹ tôi lái xe du lịch tự do, trên đường núi ở vùng của họ thì lật xe.
Chính Vương Lai Đệ đã dẫn bạn học cứu mẹ tôi ra và đưa bà đến bệnh viện trấn.
Sau khi tỉnh lại, mẹ tôi vung tay rất lớn — mỗi năm quyên góp cho trường một triệu, đồng thời tài trợ cho vài người đã cứu mình. Để thể hiện thành ý, mẹ tôi còn tập hợp các cô gái đó lại, kể cho họ nghe thế giới bên ngoài rộng lớn và tươi đẹp thế nào, để hy vọng họ sớm bay ra khỏi núi.
Ngày mẹ tôi về, cốp xe chất đầy quà cảm ơn của họ. Sau đó, mỗi năm bà đều cử người đến thăm.
Đến năm thứ hai, vào ngày thi đại học, Vương Lai Đệ — đáng lẽ phải đi thi — lại biến mất.
Người của mẹ tôi tìm thấy cô ấy trong khe núi, lúc đó cô ấy thoi thóp, hai chân toàn bùn đất và máu.
Sau 12 tiếng phẫu thuật, cô ấy giữ được mạng sống, nhưng đôi chân không thể cứu, liệt suốt đời.
Những năm đó, đường núi chưa có camera giám sát, cảnh sát còn không tìm được chứng cứ, chứ đừng nói đến việc bắt người.bNạn nhân duy nhất kiêm người biết chuyện — Vương Lai Đệ — chỉ nói rằng trời quá tối, không nhìn rõ ai.
Nhưng thực ra cô ấy biết rõ… chính bố mẹ ruột đã thuê người đi xe máy cán qua người cô ấy. Cô ấy không nói, chỉ vì không có bằng chứng mà thôi.
Gia đình họ không muốn cô ấy thi đại học. Một khi cô ấy đỗ đại học và rời khỏi nhà, họ sẽ mất khoản trợ cấp của mẹ tôi, cũng sẽ không còn tiền nuôi thằng con trai Vương Thừa Diệu sống sung sướng nữa.
Sự ngu muội của họ đã hủy hoại một học sinh ưu tú vốn dĩ có thể sải cánh bay cao.
May mắn thay, cô ấy rất kiên cường.
Sau khi qua cơn nguy kịch, cô ấy chủ động viết thư cho mẹ tôi. Mẹ tôi cũng cử người giúp cô ấy, bà bỏ ra một khoản tiền lớn, mua đứt quan hệ giữa cô ấy và nhà họ Vương.
Vài năm trước, vừa tốt nghiệp, cô ấy đã vượt qua nhiều vòng tuyển chọn để vào làm việc tại công ty của mẹ tôi. Sau vài năm, cô ấy đã trở thành lãnh đạo cấp cao của công ty con. Trùng hợp thay, hai năm trước, khi Vương Thừa Diệu còn thực tập đã vô tình gặp lại cô ấy, nhà họ Vương lại bám lấy cô ấy lần nữa.
Lần này họ đánh vào tình cảm, nhưng cô ấy chẳng buồn để ý, cho đến khi nghe nói tôi đang tiếp cận Vương Thừa Diệu, lúc đó cô ấy mới giả vờ xã giao với nhà họ Vương.
Mẹ Vương Thừa Diệu kéo Vương Lai Đệ vào tất cả nhóm gia đình để khoe khoang, vô tình giúp cô ấy làm nội gián.
Sợ mẹ tôi bị nhà họ Vương quấy rầy, cô ấy chưa từng nói cho họ biết người tài trợ mình chính là mẹ tôi. Còn mẹ tôi, chỉ đến trường đúng một lần, những lần sau đều cử người thay mặt. Và vì thế, nhà họ Vương không biết mẹ tôi là ai, đương nhiên cũng không biết tôi đang giả nghèo.
Trong mắt họ, tôi chỉ là con một của một gia đình nghèo ở quê.
21
Cô ấy nói tiếp: “Nhóm gia đình mấy hôm nay ồn ào lắm, còn đòi mẹ Vương Thừa Diệu trả lại học phí nữa. Hồi đó tôi thật sự nghĩ cô là kẻ yêu đương mù quáng không cứu nổi. Bây giờ xem ra là tôi hẹp hòi. Phụ nữ nhà cô sao có thể là loại mù quáng vì yêu được chứ. Cảm ơn cô… Đã giúp tôi thoát khỏi biển khổ. Sau này, cô có thể gọi tôi là Vương Duy Nhất.”
Sau đó, Vương Lai Đệ — không, Vương Duy Nhất thanh toán tiền, ngồi xe lăn điện rời khỏi quán cà phê.
Tôi nhìn theo bóng lưng cô ấy, trầm ngâm suy nghĩ.
Cô ấy thông minh như vậy, hẳn đã nhận ra điều gì đó. Nhưng thế thì đã sao? Dù sao cô ấy không phải người trong tộc chúng tôi, dù có tra thế nào, cũng không thể tìm ra chân tướng.
22
“Tộc bọ ngựa” chúng tôi truyền thừa theo mẫu hệ. Vì thể chất mẹ khó mang thai, nên phải tìm gia đình nhiều con gái, tranh thủ một lần là trúng con gái.
Bọ ngựa giết chồng — đó là sự thật.
Sau khi sinh, cơ thể chúng tôi vô cùng suy yếu, vì vậy cần mượn mệnh số của chồng để duy trì sự sống. Nhưng người trong tộc sợ sát nghiệp quá nặng, nên giờ đây chỉ gả cho những kẻ đáng chết.
Những kẻ đó — chết không oan.
-Ngoại truyện-
Tôi là Tinh Linh Thiên Bình, cũng chính là người sáng lập ra ứng dụng hôn nhân AA sau cưới – bản thiên nam, thứ luôn bị người đời bàn tán.
Trong thời đại nam nữ bình đẳng, ai cũng theo đuổi “công bằng”. Để ứng dụng của tôi nổi tiếng, tôi đã dùng một vài thủ đoạn không mấy trong sạch. Tôi luôn để mắt đến những người đàn ông có ý định AA sau hôn nhân, rồi gửi cho họ xem những điều khoản có lợi cho họ trong ứng dụng.
Tất nhiên, tôi là Tinh Linh Thiên Bình — công bằng tuyệt đối chính là tôi.
Để cả nam lẫn nữ đều hài lòng, điều khoản cuối cùng của ứng dụng… chỉ nữ giới mới xem được.
Giờ thì… người đàn ông trong cặp vợ chồng đầu tiên tải ứng dụng đã chết quá mức ly kỳ. Nhà anh ta muốn ăn trọn gia sản, kết quả lại bị nhà gái lật kèo.
Khoan đã — nhà gái cũng là tinh quái à?
Thảo nào… cô ấy dám không chút do dự uống thuốc độc.
Hóa ra là bọ ngựa tinh đổi mệnh bằng cách giết chồng.
Thôi vậy, chẳng sao, vẫn có thể tha thứ.
Tin nhắn hệ thống vang lên: “Lưu, Trương và tổng cộng 8.976 người tải xuống thành công.”
Trâu ngựa lại đến giờ vào ca — làm việc thôi.
HẾT —