Từ Thư Ký Đến Bà Xã Tổng Tài

Chương 4



6

Mang theo tâm trạng thấp thỏm, tôi đẩy cửa bước vào nhà, vô tình đụng phải một lồng ngực vững chắc.

Ngẩng đầu lên — là gương mặt tuấn tú nhưng âm trầm của Bùi Úc.

Anh nhìn Chu Cẩn Xuyên phía sau tôi, thần sắc khó đoán:

“Không giới thiệu à?”

Tôi vô thức lùi lại một bước, đang định nói.

Chu Cẩn Xuyên nắm tay tôi, như tuyên bố chủ quyền:

“Tôi là chồng…”

Sợ anh nói ra lời kinh thiên động địa gì đó, tôi vội cắt ngang:

“Sếp! Đây là sếp tôi — Chu Cẩn Xuyên!”

Ánh mắt Bùi Úc rơi xuống bàn tay chúng tôi đang nắm, cười lạnh:

“Xem ra công ty nhỏ trong nước đúng là không quy củ, còn cho phép yêu đương nơi công sở.”

Không phải chứ, nói chuyện sao mà mỉa mai vậy?

Công ty chúng tôi rõ ràng là top 500 thế giới, nhỏ chỗ nào?!

Đúng lúc không khí trở nên ngượng ngập, mẹ tôi bưng thức ăn từ bếp ra, cười tươi rói:

“Bạn trai của Nhân Nhân phải không, vào ngồi đi, ngồi bàn ăn trước, cơm sắp xong rồi.”

Hoàn toàn trái ngược với thái độ trong điện thoại.

Rõ ràng là cực kỳ hài lòng với thân phận của Chu Cẩn Xuyên.

Anh nheo mắt, nhìn chằm chằm Bùi Úc, đột nhiên hỏi mẹ tôi:

“Dì ơi, vị này là?”

Mẹ tôi cười gượng:

“À, nó là anh trai Nhân Nhân, hai đứa từ nhỏ lớn lên cùng nhau, chẳng khác gì anh ruột.”

Chu Cẩn Xuyên cong môi:

“Ồ, hóa ra là anh vợ.”

Sắc mặt Bùi Úc lập tức tối đi vài phần.

Không hiểu sao tôi lại cảm thấy… có mùi “trà xanh” thoang thoảng?

“Mẹ, mẹ pha trà à?”

Mẹ tôi trừng tôi:

“Tối rồi uống trà gì! Không ngủ được mai đi làm kiểu gì!”

Tôi: ……

7

Lúc ăn cơm, mẹ của Bùi Úc sốt ruột thúc giục:

“Nhân Nhân còn dẫn bạn trai về nhà rồi, con khi nào mới dẫn bạn gái về?”

Mẹ tôi lập tức phụ họa:

“Đúng đó, Tiểu Úc năm nay 28 rồi, cũng nên nghĩ đến chuyện kết hôn, rốt cuộc có cô gái nào con thích chưa?”

“Hồi đi học, con gái theo đuổi con xếp hàng từ trường ra đến cổng khu dân cư, mà con chẳng vừa mắt ai sao?”

Ánh mắt Bùi Úc lướt qua tôi, bình thản đáp:

“Có.”

Tôi suýt bị nghẹn.

Thảo nào hôm nay anh ta khó chịu như vậy.

Hóa ra là vì mẹ tôi và dì Lý ép anh về xem mắt với tôi đúng ngày Valentine, làm phiền buổi hẹn hò của anh với bạn gái.

Chu Cẩn Xuyên đưa tay vỗ lưng tôi, giúp tôi thuận khí, mỉm cười nhìn Bùi Úc:

“Vậy tôi và Nhân Nhân chúc anh vợ và chị dâu trăm năm hạnh phúc trước nhé.”

“Anh vợ? Chị dâu?”

Bùi Úc đột nhiên cười khinh:

“Đợi cậu và Nhân Nhân thật sự kết hôn rồi hẵng gọi cũng chưa muộn.”

Mẹ tôi gõ đũa vào bát tôi, thuận thế thúc cưới:

“Anh con nói đúng, con và Tiểu Chu định khi nào kết hôn?”

Tôi còn chưa kịp nói, Chu Cẩn Xuyên đã cong môi như đạt được mục đích, ôm vai tôi, bình tĩnh đáp:

“Dì ạ, cháu và Nhân Nhân đã bàn rồi, chỉ cần dì đồng ý, ngày mai bọn cháu đi đăng ký kết hôn.”

Thân hình cao lớn của Bùi Úc lập tức cứng lại.

Mẹ tôi mừng rỡ:

“Tốt tốt, kết hôn sớm tốt.”

Tôi nghi hoặc nhìn Chu Cẩn Xuyên.

Không phải chứ?

Anh ta vì muốn đấu khẩu với Bùi Úc mà bịa chuyện nghiêm túc vậy sao?

Tôi không nhịn được:

“Em khi nào…”

Chu Cẩn Xuyên cúi sát tai tôi, dùng giọng chỉ tôi nghe được để đe dọa:

“Tiền còn muốn nữa không?”

!!!

Trời đất chứng giám!

Không phải tôi muốn nói dối.

Mà là chuyện phụ bạc tiền… tôi thật sự không làm được.

Tôi lập tức đổi giọng, ánh mắt kiên định như đi tuyên thệ:

“Em kết hôn lúc nào cũng được, chủ yếu là tùy anh!”

Nghe vậy, Bùi Úc đột nhiên đứng dậy, giọng kìm nén lửa giận:

“Con ăn xong rồi, mọi người cứ ăn tiếp đi.”

Mẹ tôi ngơ ngác:

“Thằng bé hôm nay sao như ăn phải thuốc nổ vậy? Ai chọc nó thế? Bình thường nó đâu có vậy!”

Dì Lý cười gượng:

“Ai mà biết được, kệ nó đi, chúng ta ăn tiếp.”

Ha ha.

Dùng ngón chân tôi cũng đoán ra được.

Bùi Úc chắc chắn là sợ hai bà giống như thúc tôi kết hôn mà quay sang thúc anh, nên mới bỏ đi trước.

Sau khi Bùi Úc rời đi, bầu không khí trên bàn ăn dịu lại hẳn.

Mẹ tôi và dì Lý như tra hộ khẩu, người tung người hứng hỏi hết hoàn cảnh gia đình, công việc, tình sử của Chu Cẩn Xuyên.

Mẹ tôi càng hỏi càng hài lòng.

Thế nên khi Chu Cẩn Xuyên “bán thảm” nói rằng buổi chiều anh uống thay tôi nên không tiện lái xe, cần tôi đưa về, mẹ tôi không chút do dự đẩy tôi lên xe anh.

Ai ngờ vừa đến biệt thự, tôi lại nhận được lời mời kết bạn từ Bùi Úc.

Chương trước Chương tiếp
Loading...