Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Trao Tình
Chương 5
13
Hắn lấy ra một chiếc khăn tay đã phai màu theo năm tháng.
Từng ấy năm, hắn vẫn giữ theo bên mình.
Mùi hương ngày ấy đã phai nhạt từ lâu, nhưng giờ, chủ nhân mềm mại thơm tho của chiếc khăn
đã được hắn tìm về.
Một góc khăn, thêu xiêu vẹo một chữ “Cẩm”.
Là món thêu năm ta tám tuổi.
Năm ấy, ta theo phụ thân vào cung.
Vài vị hoàng tử bắt nạt một thiếu niên tóc xoăn,
trán cậu ta dính máu, dòng máu đỏ tràn vào mắt hổ phách - nhưng cậu không hề khóc, chỉ lạnh lùng nhìn từng người, như sói non bị thương.
Khi họ rời đi, ta kéo cậu giấu sau giả sơn, lấy khăn lau máu, băng lại vết thương.
Một cuộc gặp gỡ ngắn ngủi, ta đã quên từ lâu, nhưng hắn lại khắc ghi suốt bao năm.
Hách Lan Dã ôm ta chặt hơn, ép sát vào tim mình.
Những nụ hôn nóng bỏng phủ lên vành tai ta, như dã thú tìm được chủ nhân, khẽ khàng lấy lòng.
“Cẩm nhi, người ta muốn cưới từ đầu đến cuối - luôn là nàng.”
“Dù có công chúa khác gả tới, ta cũng không cần.”
Hắn đan chặt tay ta, khiến giường đệm dưới lưng cũng nhăn nhúm.
Hơi thở ghen tuông hiện rõ trong giọng hắn: “So với tên thư sinh Trung Nguyên ấy, ta tốt hơn đúng không?”
“…Là chàng.”
Giọng ta nghẹn lại, mang theo thút thít.
Hắn mới chịu hài lòng, nhẹ hôn khóe mắt còn đọng nước của ta.
Sau này, ta hỏi hắn, có để bụng chuyện ta và Thẩm Lan Trì từng…
Hách Lan Dã ôm ta ngồi lên đùi: “Ở biên cương, chẳng mấy ai bận tâm trinh tiết của nữ tử, thích thì bên nhau, vậy thôi.”
“Thích một người, muốn hoan ái cùng nhau, chẳng có gì sai cả.”
“Mẫu thân ta cũng là do đại hãn cướp về từ bộ tộc khác.”
Hắn cúi đầu, ánh mắt hổ phách rực cháy như sói hoang nhìn con mồi độc nhất.
Ánh mắt ấy nóng bỏng, đậm đặc.
“Ta cũng cướp nàng về rồi.”
“Nàng là chiến lợi phẩm duy nhất của ta!”
“Từ giờ trở đi, sự trung thành của ta là của nàng, mạng sống của ta là của nàng, ngay cả quyền lực chí cao vô thượng khắp Tây Vực, ta cũng nguyện dâng cả cho nàng.”
Từ khi đặt chân đến biên cương, ta không còn thời gian để nhớ về Trung Nguyên, càng chẳng còn chỗ cho Thẩm Lan Trì trong lòng.
Hách Lan Dã thật sự quá dã tính.
Sức lực, tinh lực, dường như không bao giờ cạn.
Ở suối nước nóng giữa ốc đảo, trên lưng ngựa đang phi nước đại, thậm chí sau khi chinh chiến trở về đầy vết thương, hắn vẫn sẽ tìm đến ta, ôm hôn ta thật mãnh liệt, tìm lấy sự an ủi và yên bình từ người duy nhất hắn trao cả đời này.
14
Ba năm sau.
Hách Lan Dã đưa ta trở về Ninh phủ ở kinh thành.
A huynh Ninh Dịch của ta nay đã thành thân.
Nhưng tẩu tử không phải là Mộ San San.
Nghe nói, sau khi ta viễn gả hòa thân không lâu, huynh từng náo loạn một trận.
Nhưng phụ thân kiên quyết - thà đoạn tuyệt quan hệ phụ tử, cũng không cho một nữ tử đàn tỳ xuất thân kỹ viện như Mộ San San bước vào cửa Ninh gia.
Mộ San San nước mắt lưng tròng, chạy đến tìm Thẩm Lan Trì.
Lúc ấy, Thẩm Lan Trì đã gầy đi rất nhiều, thường xuyên say khướt trong men rượu.
Thái phó thanh lãnh như ánh trăng năm nào, nay đã không còn tồn tại.
Râu ria lởm chởm, thần trí mơ hồ.
Mộ San San cầu xin chàng, chỉ mong có một nơi dung thân.
Thẩm Lan Trì ngẩng đôi mắt đục men, lạnh nhạt liếc nhìn nàng một cái rồi phân phó người hầu: “Tiễn khách.”
Về sau, A huynh cùng nàng bỏ trốn,hai người trở thành phu thê nơi đồng ruộng.
Nhưng chưa đầy một năm, Ninh Dịch lại lặng lẽ quay về.
Bọn họ muốn hoa lệ mộng mơ, cũng muốn phồn vinh ngập sắc.
Nhưng khi cùng nhau nếm trải cảnh nghèo đói, rất nhanh, họ đã chán ngấy.
Hối hận.
A huynh ngoan ngoãn cưới một tiểu thư môn đăng hộ đối.
Còn phụ thân ta, ra mặt, đưa cho Mộ San San một khoản không nhỏ để nàng rời khỏi kinh thành.
Về đến kinh thành, ta không chỉ về nhà, mà còn ghé qua phủ công chúa.
Lan An vừa gặp ta, liền xúc động đến rơi lệ.
“Thật tốt quá rồi, Thư Cẩm!”
“Sau khi muội đi hòa thân, ta đêm nào cũng gặp ác mộng.”
“Hối hận vô cùng, sớm biết vậy, ta nên là người đi thay!”
Ta mỉm cười an ủi: “Biên cương ngoại trừ gió cát lớn, trời nắng quá gắt, còn lại… đều ổn.”
“Ba năm, ta đã quen rồi.”
Lan An đỏ mặt, liếc nhìn bóng người cao lớn như núi, làn da màu mật, đang đứng lặng lẽ ngoài cửa.
Nàng ghé sát vào tai ta, thì thầm: “Hắn nhìn hung dữ vậy… vừa cao vừa tráng kiện… muội thật sự chịu nổi sao?”
Mặt ta đỏ bừng, lí nhí: “…Cũng… cũng chịu được.”
Thực ra, là rất gắng gượng.
Hắn luôn ôm ta vào lòng, vừa dỗ vừa vỗ về.
Lan An do dự một lúc, mới mím môi khẽ nói: “Thư Cẩm, có một việc… ta giấu muội bấy lâu.”
“Năm đó ước định - là Hách Lan Dã chủ động đưa ra.”
“Nếu ta không đồng ý, hắn sẽ lĩnh binh đánh thành…”
“Hắn âm mưu đã lâu rồi, người hắn muốn vốn dĩ là muội.”
Ta chỉ ngẩn người trong chốc lát.
Rồi chấp nhận.
Lan An vẫn không yên tâm, ánh mắt khẽ run: “Thư Cẩm… xin lỗi.”
“Ta không thể không đáp ứng, mười sáu bộ Tây Vực binh lực hùng mạnh, ta là công chúa, không thể nhìn non sông này bị chia năm xẻ bảy.”
Ta lắc đầu, ánh mắt rơi lên bóng lưng Hách Lan Dã ngoài trướng.
Người đàn ông ấy - hung hãn, hiếu chiến.
Trong huyết mạch chảy tràn dã tính của loài thú hoang.
Nếu không có gông xiềng nào trói buộc, hắn sẽ dẫm nát giang sơn dưới móng vuốt.
Và ta - bằng lòng làm sợi xích đó, xiềng giữ con dã thú này, vì thiên hạ an bình.
15
Vì ta hiếm khi trở lại kinh thành, Lan An bèn mở một trận mã cầu, mời các công tử tiểu thư khắp kinh đô.
Không ngờ, ta lại gặp một người ngoài dự đoán - Mộ San San.
Nàng ăn mặc lộng lẫy, đầu đội trâm ngọc, thân khoác gấm vóc, tươi cười như hoa bên cạnh một nam tử trung niên.
Lan An cũng nhìn thấy, hừ lạnh một tiếng: “Hôm nay bản cung không hề gửi thiệp cho nàng ta, vậy mà còn mặt dày tự chen vào, chẳng bỏ lỡ cơ hội nào để phô trương thanh thế.”
“Quả là phong thái của nữ tử thanh lâu!”
Ta khẽ xoay nắp chén trà, hỏi bâng quơ: “Nàng ta không ở cùng Thẩm Thái phó sao? Ta tưởng sau trò đổi người ấy, họ sẽ thành một đôi.”
Lan An khẽ cười: “Thẩm Thái phó đã từ quan, nhưng cũng chẳng thèm để mắt đến nàng ta…”
“Muội không ở kinh thành, có nhiều chuyện không rõ!”
“Hồi ấy nàng ta lừa huynh muội trốn đi, nhưng lại không mó tay vào việc gì, nói tay mình dùng để gảy tỳ bà, không thể làm việc nặng.”
“Lại còn chê huynh muội vô dụng, không cho nàng sống vinh hoa.”
“Phụ thân muội phải ra mặt, đưa nàng một khoản lớn để nàng rời khỏi kinh thành.”
“Vậy mà xoay người một cái, nàng ta đã làm thiếp cho thương nhân Giang Nam.”
Ta coi như một trò cười nghe qua, không để tâm.
Đã về kinh, lại có dịp cưỡi ngựa đánh cầu, ta cũng ngứa ngáy muốn thử một phen.
Ở nơi thay y phục, ta lại gặp Mộ San San.
Nàng trông thấy ta, đôi mắt đào hoa đỏ lên, chỉ tay mắng: “Ninh Thư Cẩm, ngươi còn quay về làm gì?”
“Ngươi đã gả cho bọn man tộc biên tái, lại còn quyến rũ Thẩm Lan Trì, không biết xấu hổ!”
“Tất cả đều tại ngươi, khiến ta chỉ có thể làm thiếp người ta…”
Chưa kịp để ta mở miệng, nha hoàn Hách Lan Dã phái theo - vung tay tát nàng một cái.
Bàn tay của người man tộc khỏe đến kinh người,
cái tát ấy lập tức khiến gương mặt trắng mịn của Mộ San San sưng lên.
Nàng ngơ ngác: “Ngươi… ngươi dám đánh ta?”
Ta mỉm cười: “Đánh thì sao?”
“Đánh ngươi còn phải chọn ngày lành tháng tốt,
kiếm cớ hay sao?”
Trên sân mã cầu, ta cưỡi ngựa phối hợp với Lan An vô cùng ăn ý.
Mộ San San cũng đến, như con rắn độc, ánh mắt u ám khóa chặt lấy ta.
Khi ngựa ta chạy qua bên cạnh nàng, đột nhiên - con ngựa dưới thân mất khống chế.
Nó hí vang, nhảy dựng lên, muốn hất ta khỏi yên ngựa.
Trên khán đài, một thân ảnh áo trắng như tuyết, lao vào sân mã cầu, bất chấp tất cả chạy về phía ta.
Trong đầu ta lại vang lên giọng nói trầm thấp, đầy tin cậy của Hách Lan Dã: “Là vương phi của ta, sống nơi đại mạc, phải thông thạo cưỡi ngựa, có năng lực tự bảo vệ mình.”
“Nàng là Khả Đôn của mười sáu bộ Tây Vực, là vầng thái dương nơi biên tái, Thư Cẩm, nàng nên bảo vệ dân chúng, chứ không phải chờ người đến bảo vệ nàng.”
Thẩm Lan Trì với gương mặt lo lắng cận kề trong mắt ta.
Nhưng ta chỉ dùng một tay, kéo căng dây cương.
Con ngựa tung vó, hí vang một tiếng, bị ta chế ngự.
Khoảnh khắc biến cố ấy, sân đấu yên lặng trong chốc lát, rồi nổ vang tiếng vỗ tay tán thưởng.
Kể cả Thẩm Lan Trì trước mặt ta cũng thoáng ánh lên vẻ kinh diễm trong mắt.
16
Sau khi mã cầu kết thúc, ta trở về khách điếm nghỉ ngơi.
Thẩm Lan Trì đuổi theo.
Lông mi hắn ướt đẫm, vành mắt đỏ hoe chưa phai, ngồi trước mặt ta.
Cả người gầy đi rất nhiều.
Như được đúc từ sương tuyết, chạm nhẹ một cái là tan.
“Hắn đối xử với muội… có tốt không?”
“Ta chờ muội suốt ba năm, muội mới trở lại một lần…”
Giọng nói thanh lãnh xen lẫn bi thương.
Ta chỉ lặng lẽ uống trà, không đáp lời.
Thẩm Lan Trì bật cười, nụ cười chua xót.
“Muội có thể tha thứ cho ta không?”
Hắn lấy ra một bộ giá y, trải thẳng trước mặt ta.
“Mỗi một mũi kim đường chỉ, đều do chính tay ta thêu.”
“Muội thích hoa phù dung, ta vẫn luôn nhớ.”
Giọng nói ấy khẽ run, thân thể cũng run nhẹ.
“Bộ giá y này ta đã chuẩn bị từ rất lâu rồi…”
“Thư Cẩm, tha thứ cho ta.”
“Năm đó nếu ta không nói những lời tổn thương ấy,
muội đã sớm gả cho ta rồi, đúng không?”
Hắn rót hai chén rượu.
Một chén đặt trước mặt ta.
Đôi mắt đen sâu hun hút, đỏ đến tận đuôi mắt, hắn nâng chén rượu uống cạn.
“Rượu cạn, người tan.”
“Uống xong chén rượu này, ta sẽ không dây dưa với muội nữa.”
Ta lại đứng dậy, nhẹ nhàng vuốt bụng mình đã hơi nhô lên.
Mỉm cười.
“Quên mất chưa nói với Thẩm công tử…”
“Ta đã có thai, đại phu bảo không được uống rượu.”
Đêm ấy,
hũ dấm của Hách Lan Dã đổ tung tóe.
“Cẩm nhi, một tay khống chế chiến mã điên cuồng, được vạn người tán thưởng - phải thưởng.”
“Cẩm nhi lại gặp tên tiểu bạch kiểm Trung Nguyên - phải phạt.”
Bàn tay to của hắn dễ dàng giữ chặt cổ tay ta đang giãy dụa.
Đôi môi nóng bỏng áp xuống, cướp sạch hô hấp.
Chỉ còn lại hơi thở của hắn và ta.
Ta nghẹn ngào mấy tiếng, những phản kháng yếu ớt càng khiến hắn mạnh mẽ hơn.
Ánh trăng bên ngoài cửa sổ vốn lạnh lẽo giờ cũng nhuốm đầy mộng sắc.
Đêm còn dài…
(Hết)