Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Trắc Phi Yếu Đuối Không Thể Tự Lo
Chương 2
3
Sáng hôm sau, ta tỉnh dậy trong Đông noãn các.
Trên người đầy những dấu vết ám muội, cùng ánh mắt Thái tử nhìn ta đêm qua mang theo một tia thương tiếc… đủ thấy hắn đối với đêm qua vô cùng hài lòng.
Thân thể mềm mại thơm ngát, đường cong đầy đặn quyến rũ.
Từ sau đêm dài ấy, người hầu hạ bên cạnh Thái tử đều là những mỹ nhân thanh lãnh mảnh mai giống như Thái tử phi.
Nhưng hắn chưa từng được một nữ nhân như ta hầu hạ.
Cái cảm giác ấy… một khi đã nếm thử, liền nghiện.
Hầu hạ Thái tử thay y phục xong để lên triều, ta tự thu dọn bản thân, rồi ngoan ngoãn quỳ xuống trên nền gạch đá xanh ngoài tẩm cung, chờ đến giờ đi thỉnh an Thái tử phi.
Quả nhiên, nàng ta không hề có ý định bỏ qua cho ta.
Đến giờ thỉnh an rồi, nàng ta vẫn không cho ta đứng dậy, cũng không gọi ta vào trong.
Các thiếp thất lần lượt đến, từng ánh mắt khác nhau liên tục quét qua người ta, như soi xét, như chế giễu, như hả hê.
Đầu gối đau như bị kim châm, toàn thân mỏi nhừ như sắp rã rời, nhưng ta chỉ có thể gắng gượng chịu đựng.
Diễn kịch thì phải diễn cho trọn.
Nếu không, công sức trước đó chẳng phải uổng phí sao?
Mãi đến khi mặt trời lên cao, các thiếp thất đã thỉnh an xong rồi lần lượt rời đi.
Thái tử phi mới được nha hoàn dìu ra ngoài.
Nàng ta ngồi xuống chiếc ghế thái sư đã được đặt sẵn dưới hiên, khóe môi cong lên một nụ cười độc địa.
“Bổn cung thật không ngờ… Lâm Trắc phi lại có tâm cơ như vậy, thủ đoạn như vậy.”
“Ngay trong viện của ta, ngay dưới mí mắt ta, mà ngươi cũng có thể bò lên giường Thái tử.”
Ánh mắt nàng lạnh lẽo, nhìn ta như dao cứa, từng chữ thốt ra đều nghiến răng nghiến lợi.
Ta lập tức bày ra vẻ sợ hãi rụt rè, run rẩy cúi đầu.
Phủ phục xuống, trán chạm đất.
“Thiếp có tội, xin nương nương trách phạt. Nhưng điện hạ thân phận tôn quý vô song… thiếp không dám chống cự.”
Nàng vốn đã cố kìm lửa giận, nghe ta nói vậy liền bật cười lạnh.
“Con tiện tỳ này! Ngươi đang khoe với bổn cung rằng Thái tử sủng ái ngươi đến mức nào sao?”
Thái tử phi bước tới, bóp chặt cằm ta, ép ta ngẩng đầu lên.
Móng tay sơn đỏ gần như cắm vào thịt trên má.
Ta lại chẳng cảm thấy đau chút nào.
Đối diện với đôi mắt bừng bừng lửa giận của nàng ta, ta cắn chặt răng, cố kìm nén khóe môi đang muốn nhếch lên.
Nước mắt rơi xuống như chuỗi ngọc vỡ, lăn qua cổ, để lại dấu vệt nhạt trên những vết đỏ ám muội chưa kịp tan.
Thái tử phi càng tức giận, lồng ngực phập phồng dữ dội.
Nàng giơ tay cao lên, chuẩn bị tát ta một cái, thì giọng Thái tử bỗng vang lên phía sau:
“Dừng tay!”
Thái tử phi sững người, cơn giận trên mặt lập tức tan biến, thậm chí còn thoáng hiện vẻ hoảng loạn.
Thái tử khẽ nhíu mày, sải bước đến trước mặt chúng ta, liếc nhìn ta đang quỳ trên đất.
Sau đó hắn quay sang Thái tử phi, giọng bình thản nhưng không cho phép phản bác:
“Chuyện tối qua là ý của ta. Thái tử phi thân thể không khỏe, Lâm Trắc phi thay nàng hầu hạ cũng là lẽ đương nhiên.”
Thỉnh thoảng giận dỗi một chút, đó là tình thú khuê phòng, vừa đáng yêu vừa khiến người ta mềm lòng.
Nhưng nếu vì hắn sủng hạnh một người mà đã giương nanh múa vuốt như vậy, thì thật sự chẳng đáng yêu chút nào.
Thái tử phi rõ ràng không ngờ hắn lại đứng ra bảo vệ ta. Nàng ngây ra một lúc, rồi trên mặt dần hiện lên vẻ tủi thân.
“Điện hạ… chúng ta thành hôn còn chưa đến nửa tháng…”
Ta nắm đúng thời cơ, lại dập đầu thật mạnh, giọng nghẹn ngào nhưng vẫn cố giữ rõ ràng:
“Xin điện hạ minh giám, xin nương nương bớt giận. Mọi sai lầm đều là lỗi của thiếp. Là thiếp không nên… không nên trong tình cảnh tối qua khiến nương nương đau lòng.”
“Xin điện hạ đừng vì thiếp mà sinh hiềm khích với nương nương. Nương nương đối với điện hạ tình sâu nghĩa nặng, quản lý Đông cung cũng vất vả. Thiếp nguyện chịu mọi trừng phạt, chỉ cầu điện hạ và nương nương hòa thuận như trước.”
Ta nói chân thành như thật, nước mắt rơi đúng lúc.
Nhưng ta không gào khóc, chỉ lặng lẽ rơi lệ, càng khiến người ta cảm thấy ta đang nhẫn nhịn chịu uất ức.
Ta khẽ ngẩng mắt, thấy ánh nhìn Thái tử dừng lại ở đôi chân đang run nhẹ của ta và dấu vết ám muội trên cổ chưa phai.
Ánh mắt hắn trầm xuống.
Thái tử im lặng một lát, rồi mới nói với Thái tử phi:
“Lâm thị đã nhận sai, nàng cũng nên có lòng bao dung. Chuyện này dừng ở đây.”
“Nàng là Thái tử phi, phải lấy đại cục làm trọng. Suốt ngày tranh đấu trong hậu viện thì còn ra thể thống gì?”
Giọng hắn mềm đi đôi chút, nhưng sự không cho phép cãi lại lại càng rõ ràng.
Những lời này… nói rất nặng.
Sắc mặt Thái tử phi trắng bệch, nhìn Thái tử với vẻ không thể tin nổi.
Rồi nàng ta nghiến răng liếc ta một cái thật sắc, cuối cùng vẫn không dám cãi lại, chỉ đành cúi người hành lễ.
“Thiếp thân tuân mệnh.”
Thái tử “ừ” một tiếng, ánh mắt dừng trên người ta trong chốc lát, rồi quay người đi về thư phòng.
Sau khi trở về viện của mình, nha hoàn thân cận thấy đầu gối ta bầm tím, không nhịn được xót xa:
“Trắc phi đã được Thái tử điện hạ sủng hạnh rồi, sao còn phải sợ Thái tử phi đến vậy?”
Ta để mặc nàng bôi thuốc rượu lên vết thương, trong lòng âm thầm tính toán ván cờ này.
Thái tử phi ức hiếp người quá đáng, nên ta mới lén bỏ vào đồ ăn thức uống của nàng thứ khiến khí huyết suy nhược.
Khiến nàng không chịu nổi Thái tử, nhiều lần ngất đi.
Mà đêm đó, trong tóc ta lại thấm một loại hương liệu khiến người ta dễ động tình.
Mọi thứ đều phát triển đúng như ta tính toán, thuận lợi đến mức tự nhiên như nước chảy mây trôi.
Hôm nay ta lấy lui làm tiến, ngoài mặt thì giống như Thái tử mặc nhiên cho ta nhận lỗi.
Nhưng thực ra… trong lòng hắn đã sinh ra một chút bất mãn với Thái tử phi.
Dù sao Đông cung là Đông cung của Thái tử.
Hắn từ nhỏ đã là thiên chi kiêu tử, người người kính sợ, ai dám không nể mặt?
Hắn muốn sủng ai, còn chưa đến lượt Thái tử phi lên tiếng.
Cho dù nàng xuất thân cao quý, cũng không có tư cách đó.
Thái tử phi phạt ta trước mặt mọi người, chẳng khác nào tát thẳng vào mặt Thái tử.
Ở hậu viện này, không tranh thì chỉ có thể nhẫn nhịn mà sống.
Một khi đã bước vào chiến trường như tu la, thì không thể không nghĩ đủ cách, dùng đủ thủ đoạn.
Ta cũng bất đắc dĩ thôi.
May mà… mục đích đã đạt được.
Quả nhiên, đến buổi chiều, nội thị thân tín nhất bên cạnh Thái tử đã tới viện của ta.
Hắn mang đến một hũ cao thuốc hoạt huyết tiêu ứ thượng hạng, cùng một bộ y phục mới chất liệu mềm mại, màu sắc nhã nhặn không vượt quy củ.
Nội thị còn nói, Thái tử điện hạ miễn cho ta việc thỉnh an sáng tối.
Ta cung kính nhận lấy, trong lòng đã hiểu rõ.
Giữa Thái tử phi và trắc phi, hắn vẫn coi trọng Thái tử phi hơn.
Nhưng cán cân trong lòng hắn… đã bắt đầu nghiêng rồi.
Đêm đó, Thái tử lại triệu ta.
Hắn dường như đã mê mẩn thân thể hoàn toàn khác biệt với Thái tử phi này.
Nếm qua rồi thì ghiền, chẳng biết thỏa mãn.
Ta biết hắn đã quen nhìn các quý nữ đoan trang kiềm chế, nên ta bèn dùng hết sự mềm mại, thuận phục, cùng mọi thủ đoạn tinh tế.
Từng chút một…
Xoa dịu hết những uất ức, bức bối mà hắn chưa thể thỏa lòng khi ở bên Thái tử phi.
Liên tiếp mấy ngày, Thái tử đều đắm chìm không thoát ra được, đêm nào cũng nghỉ lại ở chỗ ta.
Viện nhỏ vốn trước kia vắng tanh như chùa Bà Đanh, nay nhờ được sủng ái mà bỗng trở nên náo nhiệt hẳn.
Sáng hôm sau, ma ma bên cạnh Thái tử phi đến.
Bà ta mặt không cảm xúc, truyền đạt ý của Thái tử phi.
Yến Quỳnh Lâm sắp tới, các quý nữ cùng phu nhân quyền quý đều sẽ tham dự.
Ta thân là Trắc phi Đông cung, lại không thông văn mặc, e rằng sẽ làm mất thể diện hoàng gia.
Thái tử phi nhân hậu, bắt đầu từ ngày mai sẽ đích thân dạy ta đọc sách viết chữ.
Trong lòng ta trầm xuống, nhưng ngoài mặt vẫn cung kính tạ ơn.
Dạy đọc sách viết chữ gì chứ, chẳng qua là đổi cách hành hạ ta mà thôi.
Xem ra lời răn đe hôm đó của Thái tử, vẫn chưa khiến Thái tử phi thật sự thu liễm.
Sáng hôm sau, ta bị gọi đến thư phòng của nàng ta.
Thái tử phi ngồi ngay ngắn sau án thư, giữa mày mang theo ý lạnh, dưới đất đặt một chiếc bồ đoàn.
“Nếu đã học, vậy bắt đầu từ Nữ Giới đi.”
“Quỳ ở đây, từng chữ từng câu chép cho bổn cung. Chép đủ một trăm lần mới thôi.”
Nàng tiện tay ném xuống một cuốn Nữ Giới, giấy dày cộm, dày đến mấy chục trang.
Ta làm theo, quỳ xuống cầm bút.
Bồ đoàn mỏng đến mức gần như có thể cảm nhận rõ cái lạnh của nền gạch.
Cây bút lại là loại đặc chế, nặng bất thường, mực cũng đặc sệt, viết chưa được bao chữ thì cổ tay đã mỏi nhừ.
Huống hồ ta vốn chẳng biết mấy chữ, vừa bắt đầu đã phải chép Nữ Giới, chẳng khác nào leo lên trời.
Thái tử phi không thèm nhìn ta, chỉ ung dung uống trà, thỉnh thoảng sai ma ma thêm trà mài mực.
Cả một ngày trôi qua, ta chỉ chép được năm lần.
Cổ tay sưng đỏ, đầu gối đau đến mức gần như không đứng nổi.
Những dòng chữ chép ra cũng méo mó vụng về, chẳng khác gì trẻ con ba bốn tuổi tập viết.
Thái tử phi cười khẩy, xé nát toàn bộ giấy ta chép, thản nhiên nói:
“Thứ quỷ vẽ bùa này là cái gì?”
“Trắc phi cũng quá thiếu thành tâm, thiếu siêng năng rồi. Về chép thêm mười lần nữa rồi mới được dùng bữa tối.”
Ta chỉ cúi đầu đáp vâng.
Những ngày tiếp theo đều như vậy.
Ta chỉ có thể trở về viện, âm thầm khổ luyện học chữ.