Tổng Tài Nhà Tôi Rất Dính Người

Chương 3



9.

Tưởng Lăng Phú khựng lại.

Cảm giác nghèn nghẹn khó hiểu trong lồng ngực vừa rồi.

Khi câu nói ấy rơi xuống.

Bỗng nhiên tìm được một lối thoát hợp lý.

À, hóa ra là ở nhà đợi anh ta cả buổi sáng, không đợi được tin nhắn mới chạy ra ngoài.

Các khớp ngón tay đang căng chặt vô thức thả lỏng.

Tưởng Lăng Phú khôi phục dáng vẻ lười nhác, ánh mắt vô tình lướt qua gương mặt người phụ nữ trước mặt, bất giác khựng lại.

Chờ đã.

Người phụ nữ này từng cười như thế trước mặt anh ta chưa?

Từng cười rạng rỡ thẳng thắn như thế chưa?

Trí nhớ của anh ta luôn rất tốt, nếu có, anh ta sẽ không quên, vậy tức là không có.

Nhận thức ấy âm thầm đâm vào anh ta một cái.

Một nỗi bực bội sâu hơn len qua khe hở của lối thoát vừa tìm được.

Anh ta vô cớ cảm thấy phiền muộn.

Nhưng giáo dưỡng không cho phép mình thất thố.

Cố nhịn rồi lại nhịn.

Hờ hững gật đầu với cậu nam sinh: “Chào cậu.”

Giọng nói không lộ chút gợn sóng.

Ánh mắt lại không kiềm được bắt đầu đánh giá cậu nam sinh trẻ tuổi kia.

Nhìn xem cậu nhóc đáng thương này.

Từ đầu đến chân cộng lại chắc không nổi một trăm tệ.

Mắt nhỏ, mũi tẹt, mặt tròn như bánh, tay chẳng có chút sức lực nào, rõ ràng không tập gym.

Chỉ cần quét qua một cái.

Đã phát hiện nghèo chỉ là khuyết điểm không đáng kể nhất trên người cậu ta.

Rồi nhìn lại mình.

Chiếc sơ mi cắt may tinh xảo ôm lấy những đường nét săn chắc do luyện tập lâu năm.

Chiếc đồng hồ trên cổ tay phản chiếu ánh sáng đắt giá.

Anh ta không nói ra.

Nhưng chợt thấy may mắn vì trước khi ra ngoài hôm nay đã chỉnh tề chỉn chu.

Ừ.

Từ nhỏ cha đã dạy anh ta.

Căn bản để một người đàn ông đứng vững là tiền bạc nhìn thấy được, hành động thực tế và năng lực giải quyết vấn đề tuyệt đối.

Mà trưởng thành đến hôm nay.

Những thứ đó anh ta đều đã có đủ.

Nghĩ đến đây.

Anh ta tự tin ngẩng mắt lên.

Trong lòng vô cùng chắc chắn.

Cậu sinh viên trước mặt không thể nào tranh lại mình.

Không đúng.

Anh ta rốt cuộc đang tranh cái gì?

Vì tranh một người phụ nữ bình thường về mọi mặt.

Mà tự biến mình thành món hàng.

Ở đây âm thầm so sánh, cân nhắc, thậm chí…… nảy sinh tâm lý thắng thua?

Phát điên gì vậy.

Anh ta đâu rảnh rỗi đến thế.

Nhưng……

Rốt cuộc vì sao người phụ nữ này chưa từng cười với anh ta như vậy?

Vì sao cô không cười với anh ta?

Sao cô không cười chứ?

Tôi không biết Tưởng Lăng Phú đang nghĩ gì.

Chỉ thấy sắc mặt anh ta lúc thì xanh lè, lúc thì tím tái.

Cuối cùng đen thui.

Suy đi tính lại.

Tôi vẫn cảm thấy tốt nhất đừng chọc vào anh ta.

Kéo tay áo cậu nam sinh lùi về sau: “Ờm, Tưởng tiên sinh, bọn tôi đi trước nhé.”

Tưởng Lăng Phú lập tức bắt bẻ: “Bọn tôi là sao?”

Tôi không nghe rõ: “Anh nói gì cơ?”

Tưởng Lăng Phú mím môi.

Như thể bị chính câu buột miệng của mình đâm trúng.

Sắc mặt tái xanh quay đầu đi.

“Không có gì.”

Có gì cũng chẳng muốn nói.

Tôi gật đầu.

Kéo cậu nam sinh chạy mất dạng.

Cả buổi chiều sau đó.

Tôi chẳng thể chơi cho trọn vẹn.

Luôn cảm thấy sau lưng có luồng khí lạnh lẽo.

Nhất là mỗi lần tôi cười lớn, cảm giác lạnh ấy lại càng rõ ràng.

Nhưng quay đầu tìm thì chẳng thấy gì cả.

…… Chẳng lẽ con thuyền này có ma?

10.

Tối về nhà. 

Vừa mở điện thoại.

Tin nhắn của Tưởng Lăng Phú đã bật lên.

“Hứa Thiên Thiên, ngày mai tôi mời cô ăn cơm.”

Tôi lập tức xị mặt.

Tâm trạng tốt đẹp cả ngày tan thành mây khói.

Nhưng tin nhắn tiếp theo ngay sau đó lại xoa dịu trái tim đang buồn bã của tôi.

“Hứa Thiên Thiên, cô muốn ăn gì?”

Tôi bật dậy khỏi giường.

Vội vàng hỏi: “Tôi muốn ăn gì cũng được sao?”

Tưởng Lăng Phú: “Đúng.”

Tôi: “Vậy được.”

Tôi nói “được”.

Chứ không phải “mai tôi có hẹn rồi, đúng vậy, chính là cậu trai anh thấy hôm nay đó”.

Càng không phải “xin lỗi, tôi không muốn ăn với anh nữa, cậu trai đó giờ cần tôi hơn”.

Tưởng Lăng Phú nhìn chằm chằm màn hình, vô cớ thở phào nhẹ nhõm, nâng ly rượu trên bàn uống cạn một hơi.

11.

Cuối cùng cũng không phải ăn đồ luộc nhạt nhẽo nữa.

Tôi vui vẻ đồng ý.

Kết quả lúc đồng ý sảng khoái bao nhiêu.

Thì bây giờ tôi hối hận bấy nhiêu.

Không biết rốt cuộc bị làm sao.

Suốt bữa ăn, ánh mắt của Tưởng Lăng Phú gần như chưa từng rời khỏi mặt tôi.

Anh ta không nói gì, chỉ nhìn tôi, như một con chó lớn không chớp mắt nhìn tôi.

Bị nhìn đến mức da đầu tê dại, tôi chỉ có thể giả vờ không thấy.

Muốn gắp thức ăn, anh ta lập tức xoay đĩa về phía tôi.

Muốn uống nước, anh ta lập tức vặn nắp chai giúp tôi.

Gắp một miếng thịt còn bốc khói, anh ta nhanh chóng cúi đầu thổi nguội cho tôi.

Chăm sóc đến mức không thể chu đáo hơn.

Làm xong tất cả.

Anh ta nghiêng đầu tiếp tục nhìn tôi, trong đáy mắt thấp thoáng một tia chờ mong khó nhận ra.

Tôi chẳng hiểu gì, cuối cùng ngay cả ngẩng đầu cũng không dám, chỉ biết cười khổ rưng rưng nước mắt.

Tưởng Lăng Phú ở đối diện im lặng vài giây, không biết nghĩ đến điều gì, lấy điện thoại ra thao tác liên tục.

Ngay sau đó.

Điện thoại tôi reo lên, thông báo nhận được khoản chuyển tiền lớn, người chuyển chính là Tưởng Lăng Phú.

Tôi ngẩng đầu kinh ngạc.

Phát hiện anh ta chẳng rảnh để ý tôi, mặt không đổi sắc bận rộn nhập mật khẩu.

Một lần, hai lần, ba lần…… tổng cộng mười khoản chuyển tiền khổng lồ.

Chuyển tiền xong, Tưởng Lăng Phú tâm trạng vui vẻ thở ra một hơi, lại đầy mong đợi nhìn tôi.

Nhưng chỉ thấy tôi hoảng hốt siết chặt điện thoại, như đang cầm củ khoai nóng bỏng tay.

Sắc mặt Tưởng Lăng Phú lập tức trầm xuống, cắn môi hỏi: “Hứa Thiên Thiên, cô muốn gì?”

Tôi ngơ ngác: “…… Ý anh là sao?”

Giọng Tưởng Lăng Phú kiên định: “Nhà, xe, túi xách, trang sức, cái gì cũng được, chỉ cần cô muốn, tôi mua ngay cho cô.”

Tôi đờ đẫn nhìn anh ta.

Bỗng liên tưởng đến Tưởng Hàng ngày nào cũng bám theo chị tôi tặng cái này tặng cái kia.

Lúng túng nói: “Cảm ơn…… nhưng tôi thật sự không có gì muốn.”

Tưởng Lăng Phú nhíu mày: “Vậy món quà tôi tặng cô trước đó cô thích không?”

Tôi im lặng một chút, trái lương tâm đáp: “Thích…… thích mà.”

Lông mày Tưởng Lăng Phú giãn ra: “Vậy tôi tặng cô thêm một trăm cái, không, một nghìn cái, một vạn cái, vậy một vạn cái……”

Tôi: ?

Tôi hoảng hốt đến mức vội vàng giữ tay anh ta lại: “Không cần không cần, một cái là đủ rồi, một cái tôi đã rất vui rồi……”

Tưởng Lăng Phú do dự hai giây, nhìn tôi dò xét hồi lâu, cuối cùng không nhịn được nói ra yêu cầu của mình: “Vậy cô cười một cái đi.”

Tôi chớp mắt, cứng đờ kéo khóe miệng, nặn ra một nụ cười còn khó coi hơn cả khóc.

Tưởng Lăng Phú: “……”

Không phải như vậy.

Tưởng Lăng Phú đột nhiên không nói được lời nào.

Chỉ cảm thấy trong lồng ngực như bị thứ gì nặng nề chặn lại.

Một cơn giận vô cớ bốc lên.

Anh ta thật sự muốn đứng dậy bỏ đi.

Nhưng nghĩ lại.

Nếu mình đi rồi……

Hứa Thiên Thiên rất có thể sẽ gọi cậu trai hôm qua đến, ngồi vào đúng vị trí mình vừa ngồi.

Sau đó hai người tiếp tục vừa nói vừa cười ăn cơm.

Tưởng Lăng Phú tưởng tượng cảnh đó, hốc mắt không khỏi cay cay, đột nhiên cảm thấy tủi thân.

Trong hỗn loạn.

Một ý nghĩ hoang đường nảy ra: hay là…… hỏi Tưởng Hàng?

Đúng.

Hỏi Tưởng Hàng.

Thằng đó trong chuyện lấy lòng phụ nữ rất có kinh nghiệm.

Tưởng Lăng Phú luống cuống lấy điện thoại ra.

Đáng tiếc Tưởng Hàng chẳng những không cho anh ta lời khuyên hợp lý nào, còn cười nhạo anh ta một trận.

“Anh điên rồi à? Chẳng phải anh khinh thường em như vậy nhất sao?”

“Ha ha, giờ anh biết theo đuổi người ta khó thế nào chưa?”

“……”

Tưởng Lăng Phú rất lâu không hoàn hồn.

Không đúng.

Rõ ràng anh ta đến để trả đũa hai chị em này.

Sao lại biến thành con heo ngu dùng tiền bạc và quà cáp để đổi lấy một nụ cười của người khác vậy?

Ánh mắt Tưởng Lăng Phú dần tỉnh táo.

Quay đầu nhìn người bên cạnh.

Vẫn là đôi mắt tròn ấy, vẫn là biểu cảm ngây ngốc ấy, vẫn là gương mặt bình thường mà anh ta tuyệt đối sẽ không nhìn thêm lần thứ hai.

Tưởng Lăng Phú nhẹ nhàng đặt điện thoại xuống, lưng tựa lại vào ghế, thần sắc khôi phục vẻ lạnh lùng kiêu ngạo quen thuộc.

 

Chương trước Chương tiếp
Loading...