Tôi Không Cứu Nam Phụ

Chương 6



07

Lần này tôi thức dậy từ lúc bốn giờ sáng.

Tôi không tin cái tên Úc Bạch kia ngày nào cũng bận rộn yêu đương không chịu ôn tập mà tôi lại không đuổi kịp cậu ta!

Quả nhiên, tuy rằng kỳ thi mô phỏng lần thứ ba tôi vẫn chưa thể vượt qua được Úc Bạch, nhưng khoảng cách giữa tôi và cậu ta đã được kéo lại trong vòng 10 điểm, chỉ còn kém 7 điểm.

Lần thứ tư, chỉ còn kém đúng 3 điểm.

Úc Bạch quả thực có chỉ số thông minh cao, tuy rằng ở một số phương diện rất hãm lờ, nhưng điểm này tôi thừa nhận.

Nhưng cậu ta ngày nào cũng bận rộn phụ đạo bài vở cho Trình Thiến, hoàn toàn chẳng có bao nhiêu thời gian dành cho việc tự mình ôn tập cả.

Mà cậu ta là thiên tài, tôi cũng chẳng phải dạng vừa.

Tôi tin tưởng vào kỳ thi lần tới, tôi nhất định có thể vượt qua cậu ta.

……

Một tháng sau, kỳ thi tiếp theo đã đến.

Kỳ thi liên trường toàn thành phố trước thềm thi đại học đã tới.

 

Tôi hít sâu một hơi, vừa định rút thẻ dự thi ra để bước vào phòng thi, bàn tay bỗng nhiên khựng lại.

Thẻ dự thi tôi nhét trong cặp sách đã không cánh mà bay rồi.

Rõ ràng buổi sáng tôi còn kiểm tra lại rồi mà!

Nhưng chỉ mới trôi qua nửa tiếng ngắn ngủi như vậy, mà lại biến mất tiêu rồi!

「Bạn học này, thời gian làm bài thi sắp bắt đầu rồi, em còn không mau vào phòng thi đi?」 Thầy giáo đeo kính hỏi.

Tôi ép bản thân phải bình tĩnh lại:

「Thưa thầy, thẻ dự thi của em bị mất rồi ạ, em có thể vào phòng thi trước được không thầy?」

「Thế thì không được.」 Thầy giáo nhíu mày nói, 「Em không có thẻ dự thi thì ai biết em là thí sinh nào chứ? Ai cũng giống như em thì kỳ thi này không thể tổ chức nổi mất, bắt buộc phải có thẻ dự thi, nếu không không được vào!」

Tôi rất hiểu rõ chính bản thân mình.

Tôi không thể nào là do quên mang được.

Cho nên, chỉ có thể lại là cốt truyện giở trò rồi.

Một giai đoạn chỉ có thể mở khóa được cốt truyện của một khoảng thời gian sau đó, nhưng tôi phân minh nhớ rõ trước đó hoàn toàn không nhìn thấy cốt truyện nào liên quan đến thẻ dự thi cả.

Tôi hít sâu một hơi, hỏi ở trong đầu:

「Là Trình Thiến đã ăn trộm thẻ dự thi của tôi, đúng không?」

Chỉ có cô ta là có cơ hội này, tám phần mười là thừa dịp lúc nãy tôi đi vệ sinh đã lục lọi cặp sách của tôi.

Cũng chỉ có cô ta là có động cơ này.

Hệ thống chột dạ nói: 「Ừm…… Nhưng cô cũng đừng vội tức giận, chuyện này sẽ khiến mọi người bước đầu nhận rõ bộ mặt thật của Trình Thiến, tuy rằng sau đó họ sẽ vì cô ta mà cầu xin tha thứ, nhưng chỉ cần cô đại độ tha thứ cho cô ta, cô sẽ để lại ấn tượng tốt đẹp lương thiện trong lòng mọi người đấy thôi.」

Tôi suýt chút nữa thì cười đến nội thương luôn rồi.

「Cho nên, là mày đã cố ý khóa cốt truyện lại không để tôi nhìn thấy.」

Hệ thống lí nhí: 「……Tôi sợ cô lại can thiệp làm đảo lộn cốt truyện mà, cốt truyện đã lệch đến mức không còn hình thù gì nữa rồi, tôi cũng hết cách rồi, tôi phải kéo nó quay về quỹ đạo chứ!」

Tôi nhắm mắt lại, hít thở sâu vài lần liền.

Cuối cùng lạnh lùng nói: 「Đây là lần cuối cùng đấy nhé, còn dám khóa cốt truyện lại nữa, tôi sẽ giết chết cả nam chính, nam phụ lẫn nữ phụ, rồi cùng cái thế giới ma quỷ này đồng quy vu tận luôn!」

Nói rồi tôi xách cặp sách đi ra ngoài.

I know, Trình Thiến không đời nào để tôi tìm thấy thẻ dự thi đâu.

Trận thi này, tôi chắc chắn là không thể tham gia nổi rồi.

Chương trước Chương tiếp
Loading...