Tôi Có Được Năng Lực Đọc Tâm Anh Trai Phúc Hắc

Chương 2



7

Lúc ăn sáng, tôi cứ nhìn chằm chằm vào đám rau mùi trong bát cháo, chẳng muốn động đũa.

Đang định liều ăn đại cho xong, thì trước mặt bỗng xuất hiện một bàn tay thon dài, giành lấy bát cháo của tôi.

Trần Dịch cúi đầu, chăm chú gắp từng cọng rau mùi ra khỏi bát.

"Bác Vương, từ giờ đừng cho rau mùi vào bát của Lê Điềm nữa. Con bé không thích."

Tôi bỗng ngẩng đầu lên, hơi bất ngờ.

Sao anh biết?

Từ khi mới đến nhà họ Trần, tôi luôn sống dè dặt, bác giúp việc nấu gì là ăn nấy, chưa từng dám ý kiến.

Chuyện tôi ghét rau mùi, đến cả mẹ ruột tôi cũng không hề biết.

【Bảo bối thật ngốc, em không biết hôm đầu tiên đến nhà, em đã nhìn chằm chằm vào rau mùi trong bát với vẻ mặt sống không còn gì luyến tiếc à?】

【Mọi biểu cảm nhỏ của em, đều không thoát khỏi mắt anh đâu.】

Tôi càng kinh ngạc hơn, miệng há ra thành một chữ O tròn vo.

Trần Dịch liếc tôi một cái, ánh mắt lạnh tanh.

【A a a a a vẻ mặt ngạc nhiên của bảo bối đáng yêu chết mất! Chỉ muốn nhốt lại rồi ăn luôn cho rồi!】

Tiếng lòng của Trần Dịch lại bắt đầu biến thái dần rồi…

Tôi rùng mình, vội vàng uống hết bát cháo, chụp lấy cặp rồi định ra cửa.

"Đợi đã."

Tôi cứng đờ quay lại:

"Anh… còn gì sao?"

"Em định đi đâu?"

"Hoạt động câu lạc bộ... đi leo núi, cắm trại..."

Tôi vừa nói xong, Trần Dịch liền im lặng, chỉ lạnh lùng nhìn tôi chằm chằm.

【Hoạt động câu lạc bộ hả, chậc, chắc toàn sói đội lốt người!】

【Không muốn để bảo bối đi… Nhưng là nên bẻ chân bảo bối nhốt lại, hay là tự gãy chân để bắt em ở nhà chăm mình đây?】

【Thật sự đau đầu quá mà…】

Tôi sợ đến suýt bật khóc.

Cắn răng, tôi hét lên:

"Anh ơi, em sợ đi một mình… Hay là anh đi với em đi!"

Ánh mắt Trần Dịch chợt trầm xuống, vẻ mặt có chút khó chịu.

Tôi cũng hối hận muốn chết.

Tôi với anh ấy nước lửa không dung, tôi lấy tư cách gì mà mở miệng rủ anh chứ…

"Tự nhiên em nói bậy, coi như em chưa…"

"Được thôi."

Anh đột ngột lên tiếng, giọng nói bất ngờ dịu đi một chút.

Nắng sớm rọi lên một bên gò má anh, trông hệt như vị thần vừa giáng trần.

Tôi ngẩn người mất vài giây, không kịp nhận ra… tim mình vừa lỡ một nhịp.

8

Vừa đến trường, bạn cùng phòng là Kiều An đã lao tới than thở với tôi.

"Hu hu Điềm Điềm, tạ ơn trời đất, cuối cùng cậu cũng đến rồi. Cậu mà còn không tới, anh Tống chắc lải nhải đến mức tai tớ mọc kén mất!"

Tống Dư là đàn anh cùng chuyên ngành với tôi, cũng là người tổ chức buổi hoạt động lần này.

Cô ấy vừa dứt lời, tôi liền cảm thấy một ánh nhìn như mũi tên lạnh lẽo bắn thẳng vào lưng mình.

Tôi run rẩy đến mức chân như nhũn ra.

Cơ thể loạng choạng, một bàn tay kịp thời đỡ lấy eo tôi.

Tống Dư từ phía trước bước tới, ánh mắt dừng lại ở bàn tay đang đặt trên eo tôi, ánh nhìn mờ tối khó đoán.

"Điềm Điềm, đây là...?"

Tôi cố gắng vùng ra, nhưng cánh tay ấy càng siết chặt hơn.

"Đây... đây là anh trai em."

"Ồ, là kiểu không cùng huyết thống."

Trần Dịch lạnh nhạt bổ sung.

"Vậy sao? Vậy thì càng nên giữ khoảng cách. Bị người khác thấy sẽ dễ bị hiểu lầm, không hay lắm đâu."

Vị đàn anh vốn luôn dịu dàng nay cũng có vẻ là lạ.

Trần Dịch nhún vai, giọng đầy khinh thường:

"Chuyện nhà bọn tôi, không phiền người ngoài bận tâm. Phải không nào, Tiểu–Điềm–Điềm~"

Nói xong, anh cúi người sát lại, thân mật xoa đầu tôi một cái.

Ánh mắt liếc qua Tống Dư, mang theo sự khiêu khích mà chỉ đàn ông mới hiểu.

Còn tôi thì... như thường lệ, chẳng có chút tiền đồ nào, đứng cứng đờ như tượng, không dám nhúc nhích.

Cứu với…

Tiểu Điềm Điềm á???

Cái cách gọi buồn nôn này, sao lại phát ra từ miệng Trần Dịch được vậy?

Hai người họ rõ ràng chẳng hợp vía gì nhau, Kiều An liền vội vàng đổi đề tài, giục cả nhóm xuất phát.

Hu hu, đúng là bạn thân tôi mà.

Cứu mạng tôi một lần, tôi khắc ghi suốt đời!

9

Trong lúc leo núi, Tống Dư đề nghị giúp tôi mang ba lô.

Tôi có mang theo khá nhiều đồ ăn vặt cho mọi người, nên ba lô quả thật hơi nặng.

Đang định đưa cặp cho anh ấy, thì Trần Dịch đã liếc tôi một cái, khẽ hừ một tiếng:

"Em không có tay à? Ba lô của mình cũng cần người khác mang hộ sao?"

Tôi xụ mặt, rụt tay lại:

"Cảm ơn anh, nhưng không cần đâu, em tự mang được."

Tống Dư liếc Trần Dịch một cái, nhưng vẫn chưa rời đi.

Anh nhẹ giọng nói:

"Không sao đâu, em chỉ cần làm theo ý mình, đừng bận tâm đến người khác."

Tôi cụp mắt, im lặng.

Làm sao có thể không bận tâm được chứ?

Mẹ tôi đã tái giá, lấy ba của Trần Dịch.

Nếu tôi mà chọc giận con trai độc nhất của nhà họ Trần, mẹ tôi chắc chắn sẽ khó xử, không thể ngẩng đầu lên ở nhà chồng.

Ba mẹ ly hôn từ sớm, suốt mười mấy năm qua, mẹ một mình nuôi tôi khôn lớn.

Chúng tôi sống như chuột chạy qua phố, đi đến đâu cũng bị khinh thường, bị lạnh nhạt, nếm đủ đắng cay của đời người.

Giờ đây, mẹ cuối cùng cũng có chốn nương thân, tôi sao dám… lại càng không thể… tự tay hủy hoại nó?

Đàn anh xuất thân giàu có, ba mẹ yêu thương, anh ấy sẽ không hiểu được..

Tôi… thật sự không thể đắc tội với Trần Dịch.

Tôi lắc đầu:

"Không sao đâu, em cảm ơn anh."

Vừa quay mặt đi, tôi lại nghe thấy tiếng lòng của Trần Dịch.

【Ba lô của bảo bối sao có thể để người đàn ông khác mang được? Anh không cho phép!】

【Bảo bối hết sức rồi hả? Mau cầu xin anh đi, xin là anh giúp liền!】

Lại là kiểu như vậy.

Như thể đang trêu chọc một con thú cưng thú vị, trong lòng mang đầy ý chơi đùa, nhưng lại chẳng hề có chút tôn trọng.

Tôi bỗng cảm thấy mệt mỏi.

Tôi và Trần Dịch, từ đầu đã không cùng một đẳng cấp.

Tôi không mở miệng nhờ anh giúp, chỉ cắn răng tự leo lên tới đỉnh núi.

Suốt đường đi, anh nhiều lần định mở lời, nhưng tôi đều khéo léo từ chối.

Đến chiều, đàn anh nướng thịt cho tôi ăn.

Trần Dịch không những không để tôi ăn phần đó, mà còn ép tôi ăn xiên thịt cháy đen do chính anh nướng!

Tôi trừng mắt nhìn anh, tức giận cắn một miếng.

"Ngon không?"

"..."

Anh không tự cảm nhận được à?

Tôi chỉ muốn mắng anh một trận ra trò.

Nhưng lời đến miệng lại biến thành:

"Thịt anh nướng tất nhiên là ngon rồi!"

Anh bật cười, tay luồn vào tóc tôi đùa nghịch, ghé sát lại, khoảng cách vô cùng ám muội.

【Miệng bảo bối ngọt thật đấy, muốn hôn một cái quá.】

Tôi sững người, lập tức lao vào ăn tỏi.

Ăn liên tục, từng tép một, ăn đến mức miệng bốc mùi “ngập trời”.

Tôi muốn xem, như vậy còn ngọt được nữa không!

Mọi người xung quanh đều tự giác tránh xa tôi.

Đúng lúc Tống Dư đi dựng lều, quay lại nhìn thì chỉ còn mỗi Trần Dịch ngồi cạnh tôi.

Anh cúi đầu, lặng lẽ bóc từng tép tỏi.

Sau đó chìa tay ra, đưa cho tôi, giọng nói dịu dàng:

"Ăn đi."

Tôi gắt gỏng:

"Không ăn!"

Anh dịu giọng, như đang dỗ dành:

"Ngoan nào."

"...Vâng."

Tôi cúi đầu, giọng lầm bầm như muỗi kêu.

Trong thoáng chốc, chẳng biết phải nói gì thêm nữa.

10

Tôi không chịu nổi nữa, liền đứng dậy đi giúp dựng lều.

Kiều An đi theo sau, chống nạnh chất vấn:

"Ê con nhỏ kia, mau khai thật đi, rốt cuộc là cậu thích anh Tống, hay cậu 'anh trai yêu đương' kia hả?"

Tôi chỉ hận không thể bịt miệng cô ấy lại:

"Yêu đương gì chứ! Cậu đừng nói linh tinh!"

"Cậu bảo tớ nói linh tinh á? Cái cách anh ta nhìn cậu như muốn chảy cả chỉ đường tơ lụa ra ấy!"

Tôi hoảng, nói năng lộn xộn:

"Anh ấy là con trai của cha dượng tớ, tớ với anh ấy sao mà có thể... Tớ sẽ không bao giờ thích anh ấy đâu!"

Kiều An bỗng dưng im bặt.

Tôi như có linh cảm, quay đầu lại…

Chỉ thấy Trần Dịch đang đứng ngay sau lưng, tay cầm xiên thịt vừa nướng xong còn đang xèo xèo tươm mỡ.

Anh không biểu cảm, không rõ đã nghe được bao nhiêu.

Tôi mím môi, không nói một lời nào.

Khom người lướt ngang qua anh.

Kiều An lo lắng:

"Cậu có muốn giải thích với anh ấy không?"

Tôi lắc đầu:

"Có gì để giải thích chứ? Những gì anh ấy nghe thấy… vốn dĩ là sự thật."

Tống Dư ngồi xuống cạnh tôi, bất ngờ lên tiếng:

"Về sau đừng lại gần cái người gọi là 'anh trai' của em nữa. Anh ta không phải người tốt."

Tôi chớp mắt mơ hồ:

"Tại sao anh lại nói vậy ạ?"

"Em có biết Trần Dịch thực ra là…"

Cảm xúc của anh bỗng trở nên kích động, nhưng sau khi nhìn tôi một cái, anh lại khẽ thở dài.

"Thôi, nói rồi em lại mơ thấy ác mộng thì khổ."

Anh vỗ nhẹ đầu tôi, trong mắt hiện lên chút bất lực.

Rồi đứng nhìn tôi chui vào lều.

Tôi nằm trong túi ngủ, nhưng trằn trọc mãi không sao ngủ được.

Nửa đêm, bên ngoài lều vang lên tiếng sột soạt khe khẽ, như có ai lẻn vào.

Trong chớp mắt, tim tôi thót lên tận cổ, căng thẳng đến mức không dám thở.

Cả ngọn núi này chỉ có thành viên câu lạc bộ chúng tôi… vậy người đó là ai?

Không ai lên tiếng. Nhưng tôi lại nghe được tiếng lòng quen thuộc.

【Bảo bối cả ngày hôm nay không thèm để ý đến mình… là đang giận sao?】

Là…

Trần Dịch.

Nhận ra điều đó khiến tôi vừa nhẹ nhõm vừa bối rối, tim bắt đầu đập loạn.

Anh nằm xuống cạnh tôi, im lặng, không làm gì cả.

Một lúc sau, anh bất ngờ cúi người lại gần, hơi thở phả nhẹ lên mặt tôi, mang theo hương gỗ lạnh lạnh.

Tôi cố kìm nén sự run rẩy nơi lông mi, nghiến chặt răng hàm để không bị lộ.

Anh lại khẽ vén một lọn tóc tôi, nhẹ nhàng lướt qua chân mày, sống mũi, rồi đến môi…

Một luồng cảm giác tê dại chạy khắp người tôi như có dòng điện xẹt qua.

"Há-chi!"

Tôi không nhịn được nữa, hắt hơi một cái rõ to.

Tiếp đó là tiếng cười khe khẽ vang lên.

Bờ môi mỏng mát lạnh của anh áp sát tai tôi, giọng nói trầm khàn quyến rũ:

"Sao thế, không giả vờ nữa à?"

Chương trước Chương tiếp
Loading...