Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Thứ Nữ Phản Cục
Chương 5
11,
Đích tỷ ở phía sau vừa khóc vừa chửi bới: “Đôi cẩu nam nữ các người, nhất định sẽ không có kết cục tốt đẹp.”
Lý Biện Đình dặn dò bà tử đứng bên cạnh: “Vả miệng, đánh cho đến khi nàng ta biết cách nói chuyện mới thôi, để nàng ta nhìn cho rõ, ai tôn ai ti.”
Bà tử đó vừa bước vào trong, tiếng tát tai bên trong liền vang lên không ngớt.
Tiếng khóc của đích tỷ và Tiểu Sơn cũng ngày càng lớn.
Ta dặn dò hạ nhân bên cạnh: “Lan truyền tin tức ra ngoài, nói rằng Vương phi mắc tâm tật nghiêm trọng, không gặp bất cứ người ngoài nào. Sau khi đánh xong, không cần bôi thuốc cho nàng ta.”
Chính là muốn để tỷ ta lúc về lại nhà mẹ đẻ phải mang theo khuôn mặt sưng vù, nếu không làm sao khiến mẫu thân đau lòng được đây?
Ta hiếu thuận như vậy, không tìm chút chuyện cho bà bận lòng sao mà được.
Đại phu bước đến bẩm báo: “Cửu Dao phu nhân, trong cơ thể Giang đại tiểu thư có một loại mạn tính độc dược, dường như đã dùng được hai tháng rồi.”
Ta hỏi đại phu: “Loại thuốc này nếu dùng lâu dài sẽ ra sao?”
Đại phu đáp: “Ngày thường thì không có triệu chứng gì, nhưng nếu mang thai sinh nở sẽ bị băng huyết mà chết.”
“Quả nhiên là vậy.” Ta cười nhạt một tiếng, “Đáng đời nàng ta tự làm tự chịu.”
Lý Biện Đình hỏi ta: “Nàng biết về loại thuốc này sao?”
“Từng nghe lén mẫu thân và trưởng tỷ nói qua, ban đầu họ định cho ta uống. Nhưng ta đã tráo đổi thuốc trong hai cái lọ, trưởng tỷ liền tự mình uống nó.”
Cho dù kết cục ra sao, cũng đều là ác giả ác báo, bọn họ tự tìm đường chết.
Lý Biện Đình ở bên cạnh giận dữ mắng: “Mấy người bọn họ quả nhiên tâm địa hiểm độc.”
“Quả nhiên?” Ta hỏi lại Lý Biện Đình, “Ngay từ đầu ngài đã biết họ sẽ hạ độc ta?”
“Cái đó ta không biết. Nhưng ta từng đến nhà đề thân với phụ thân nàng, muốn cưới nàng làm chính thê.”
Ta chấn kinh nhìn ngài: “Tại sao ngài đột nhiên lại muốn cưới ta làm thê tử?”
Lý Biện Đình hồi tưởng lại quá khứ, nụ cười vô cùng dịu dàng: “Ngày đó ta đứng trên tường thành nhìn xuống, nhìn thấy nàng cưỡi một con lừa, dáng vẻ ung dung tự tại, đứng giữa chốn hồng trần sâu thẳm, lại chẳng vương nửa điểm bụi trần, tựa như tiên tử lỡ bước sa phàm. Ta chỉ nhìn một cái liền nhận định nàng là thê tử của ta.”
Vì lời nói của ngài mà mặt ta đỏ bừng, tim đập thình thịch, ta cúi đầu mang theo chút oán giận hỏi: “Tại sao cuối cùng lại lấy thân phận đằng thiếp để cưới ta?”
Lý Biện Đình bực tức đáp: “Phụ thân nàng không đồng ý, nhất định bắt ta cưới tỷ tỷ nàng, ta nhiều lần giao thiệp với ông ta, ông ta chỉ đồng ý để tỷ tỷ nàng làm chính thê, nàng làm đằng thiếp, nếu không sẽ gả nàng cho tên đồ tể mổ heo ở thành Tây.”
“Ha ha…” Ta cười đầy bi thương, “Tên mổ heo ở thành Tây, từng đánh chết hai người vợ rồi.”
Ta thật sự không biết mình đã làm sai điều gì.
Tại sao từ nhỏ bọn họ đã vứt bỏ ta ra khỏi nhà, theo một người không quen biết đi lưu lạc.
Mười mấy năm đối với ta không quan tâm hỏi han, ngay cả sai người đi tìm cũng chưa từng tìm qua.
Nếu không phải ta muốn có một mái nhà để trở về, e là bọn họ đã sớm quên mất ta rồi.
Việc ta trở về đối với họ mà nói, phải chăng là một cái gai trong mắt?
Phải chăng ngay từ đầu ta không nên trở về?
Lý Biện Đình nắm lấy tay ta nói: “Cho nên cưới nàng làm thiếp là chuyện vạn bất đắc dĩ, chỉ có cách trước tiên rước nàng về nhà, bảo hộ dưới đôi cánh của mình, thì tương lai mọi chuyện mới có thể.”
Ta khó hiểu nhìn ngài: “Tương lai có thể chuyện gì?”
“Ta định nắm lấy cơ hội liền hưu tỷ tỷ nàng, sau đó nâng nàng lên làm chính thất, cùng nàng nhất sinh nhất thế nhất song nhân.”
Ta khó xử nhìn ngài: “Nhưng mục tiêu của ta là chu du liệt quốc, không muốn bị vây nhốt ở chốn hậu trạch.”
12,
Lý Biện Đình cấp thiết nói: “Ta đâu có ý định nhốt nàng ở hậu trạch, nàng dâng bản đồ cho ta, chẳng bao lâu nữa sẽ dẫn quân đánh xuống Giang Nam, đến lúc đó sẽ mang nàng theo mà.”
Ta bối rối nhìn Lý Biện Đình. “Đi đánh trận cũng mang ta theo sao? Sao ta cứ thấy có chỗ nào không đúng ấy?”
“Không có chỗ nào không đúng cả, nhìn bản đồ nàng vẽ là biết nàng có tài học, nói không chừng sau này về phương diện dụng binh đánh trận nàng còn có thể giúp ta rất nhiều, tương lai nàng sẽ là một trong những khai quốc công thần đấy…”
Khai quốc công thần?
Xem ra dã tâm của Lý Biện Đình không hề nhỏ.
Đột nhiên ta cũng có chút khao khát kiến công lập nghiệp
Được thôi, vậy thì đi theo ngài.
Lý Biện Đình kéo tay ta bước đi, vừa về đến phòng đã khoan y giải đới, bế ta lên giường…
Ta dùng hai tay chống lên ngực ngài: “Ta có thể sống cùng ngài một thời gian, nhưng không thể làm phu thê chân chính được.”
Chưa có danh phận rõ ràng, tình cảm lại chưa ổn định, không thích hợp để tiến thêm một bước.
“Ta sẽ không làm càn đâu, ta đang đợi nàng động tâm, đợi nàng bằng lòng vì ta mà dừng bước.”
Lý Biện Đình gắt gao ôm chặt lấy ta: “Để ta ôm nàng ngủ cho đỡ ghiền đã.”
Ta đối với cái ôm của ngài cũng không phản cảm, liền để ngài ôm ngủ một đêm.
Sáng hôm sau tỉnh lại, đã thấy ngài mặc một bộ y phục màu lam, ngồi ở đó đọc sách.
Ta nghiêng người nhìn ngài: “Dường như ngài đặc biệt thích màu lam?”
Ngài rời mắt khỏi trang sách nhìn ta mỉm cười: “Thích màu lam, thích các loại màu lam.”
“Vậy ngài đã từng thấy biển chưa?”
“Chưa từng.”
“Vậy ngài hãy dẫn quân đội của mình đánh ra đến tận biển đi. Đến lúc đó chúng ta cùng nhau ngắm biển, y phục hôm nay ngài mặc màu sắc giống hệt màu của biển vậy.”
“Vậy nàng có thích không?”
“Sắc lam này là nỗi nhớ nhung mà bầu trời ban tặng cho biển cả, nó là màu của sự tương tư. Nếu một ngày nào đó ta chu du liệt quốc, đột nhiên nhớ đến ngài, thì chính là màu sắc này.”
“Màu của tương tư?”
Lý Biện Đình nhíu chặt mày, nhưng cuối cùng không nói gì,
Ngài lấy y phục đến mặc cho ta, lại nằng nặc đòi vẽ mày và búi tóc cho ta.
Nhìn hai con sâu róm ngài vẽ, ta quyết định không cho ngài đụng vào tóc ta nữa.
Ngài ngồi cạnh cười tủm tỉm nhìn ta tự búi tóc, đợi ta làm xong xuôi mọi thứ mới cùng ta dùng bữa sáng.
Tiểu Thúy bước vào bẩm báo: “Tiểu thư, đại tiểu thư qua đây, muốn gặp người.”
Ta húp một ngụm cháo, rồi mới trả lời: “Đưa nàng ta ra phòng khách đi, báo với nàng ta, ta dùng bữa xong sẽ qua đó.”
Không biết bị ta hắt hủi thờ ơ như vậy, đích tỷ có tức giận không nhỉ?
Dù sao cũng đã xé rách mặt nạ rồi, bộ dạng giả tạo ngoài mặt kia không cần phải tiếp tục nữa.