Thiếu Tướng Cấm Dục Phát Điên Rồi

Chương 3



Phía dưới lập tức vang lên tiếng la hét và hỗn loạn.

Tôi đứng ở lan can, lạnh lùng nhìn Tô Tình co quắp rên rỉ dưới bậc thềm, trong lòng hoàn toàn bình lặng.

Tôi đang định rời đi, thì cổ tay bị ai đó siết chặt từ phía sau!

Quay đầu lại, ánh mắt tôi chạm phải đôi mắt đỏ rực tức giận của Lục Bắc Thành.

Hắn thở dốc, giọng lạnh băng: “Tô Tình ngã từ bậc thang xuống… có phải em làm không?”

Tôi hất tay hắn ra, thản nhiên đáp: “Đúng. Thì sao?”

Sắc mặt Lục Bắc Thành lập tức u ám đến đáng sợ: “Anh bảo em học quy tắc từ em gái em, mà em học được thế này đấy? Vô tổ chức vô kỷ luật, ngang ngược vô lối! Lập tức xuống xin lỗi nó!”

“Xin lỗi?” Tôi bật cười như vừa nghe chuyện nực cười nhất đời, “Nó đáng bị như thế! Bắt tôi xin lỗi nó, đợi kiếp sau đi!”

“Tô Vãn, em thật là không biết điều!”

Lục Bắc Thành không nói thêm lời nào, quay sang quát với cảnh vệ phía sau: “Đưa cô ấy về! Nhốt vào phòng biệt giam! Không có lệnh của tôi, ai cũng không được thả ra!”

“Lục Bắc Thành! Anh lấy tư cách gì mà nhốt tôi? Đây là giam giữ trái pháp luật!” Tôi điên cuồng giãy giụa.

Hắn siết chặt cổ tay tôi, lực mạnh đến mức xương như muốn vỡ vụn, từng chữ bật ra lạnh lẽo: “Bởi vì tôi là vị hôn phu của em! Có trách nhiệm dạy dỗ em!”

“Hôn phu? Chúng ta đã—”

Chưa kịp nói hết, hai cảnh vệ đã xông tới, không nói lời nào, lập tức kéo tôi đi, cưỡng chế rời khỏi hội trường, nhốt vào phòng biệt giam.

Cánh cửa sắt rầm một tiếng đóng sầm lại, tia sáng cuối cùng cũng bị chặn bên ngoài.

 

Bóng tối và tĩnh lặng tuyệt đối như cơn thủy triều băng giá, dâng lên từ bốn phía, nuốt chửng lấy tôi trong khoảnh khắc.

Ký ức thời thơ ấu từng bị cha nhốt vào căn phòng tối tăm lập tức hiện về, như ma quỷ rít gào hành hạ thần kinh tôi đến gần như sụp đổ.

Ngay lúc tôi tưởng chừng không thể chịu đựng thêm, cửa biệt giam bỗng mở ra…

Chương 2

Một tia sáng le lói xuyên vào, bóng dáng Tô Tình xuất hiện trước cửa, trên môi là nụ cười đắc ý.

“Ban đầu tôi tưởng Bắc Thành ca sẽ phạt chị thật nặng, không ngờ… chỉ nhốt chị vào phòng biệt giam thôi. Nhẹ quá đấy.”

Cô ta vỗ tay hai cái.

Ngay lập tức, hai người đàn ông mặc quân phục rằn ri, gương mặt lạnh như thép, bước vào.

“Tô Tình, cô muốn làm gì?” Tôi cảnh giác nhìn chằm chằm vào họ, giọng khàn đặc vì mệt mỏi.

Tô Tình lấy ra một hộp kim tiêm — bên trong xếp ngay ngắn những cây kim to nhỏ khác nhau.

Cô ta nở nụ cười độc ác: “Cho chị chút bài học nho nhỏ.”

“Tô Tình! Cô dám? Không sợ tôi ra ngoài sẽ giết cô à?!”

Tôi cố gắng bật dậy, nhưng bị hai người đàn ông dễ dàng ấn chặt xuống giường.

“Giết tôi?”

Tô Tình bật cười như nghe được chuyện nực cười nhất đời.

“Trước khi chị giết được tôi, Bắc Thành ca chắc chắn sẽ ngăn chị lại. Chị quên rồi sao? Mỗi lần có chuyện, anh ấy đều đứng về phía tôi.”

Câu nói ấy như một lưỡi dao tẩm độc, đâm thẳng vào nơi yếu mềm nhất trong lòng tôi.

Sự bất lực và tuyệt vọng lập tức siết chặt tim tôi.

Hai người đàn ông giữ tôi chặt như kìm sắt.

Tô Tình cầm cây kim to nhất, rồi không chút do dự, đâm mạnh xuống cánh tay tôi!

“Á——!!!”

Cơn đau nhói buốt khiến tôi bật tiếng hét thảm.

“Chỉ mới bắt đầu thôi mà.”

Cô ta cười lạnh, cầm lên một cây kim khác.

“Chị mạnh mẽ lắm mà? Sao đau có chút xíu đã chịu không nổi rồi?”

Một kim, rồi một kim nữa.

Những mũi kim sắc lạnh không ngừng xuyên qua da thịt tôi.

Cô ta cố ý chọn những chỗ nhạy cảm nhất — đầu ngón tay, mặt trong cánh tay, cả vùng cổ.

“Cái này… là thay mẹ tôi trả lại cho chị.”

“Còn cái này… là thay Bắc Thành ca dạy dỗ chị.”

Mỗi một mũi kim đâm xuống, cô ta lại lẩm bẩm một câu, trên mặt đầy khoái cảm tàn độc.

Tôi cắn chặt răng, không thèm bật thêm tiếng kêu nào.

Mồ hôi lạnh thấm ướt quần áo, tầm mắt tối sầm.

Cuối cùng, tôi ngất đi trong cơn đau tột cùng…

Không biết bao lâu sau, tôi tỉnh lại trên chiếc giường mềm mại.

Lục Bắc Thành ngồi bên cạnh, lông mày nhíu chặt.

“Anh chỉ bảo em trong phòng biệt giam suy nghĩ lại, sao em lại yếu đến mức này?”

Tôi nhắm mắt, không muốn nhìn hắn, cũng chẳng muốn nói chuyện.

Từ lâu tôi đã biết — hắn sẽ chẳng bao giờ tin tôi.

“Tô Vãn,” giọng hắn thoáng mang theo một chút lo lắng khó nhận ra,“Anh là vị hôn phu của em, có chuyện gì em phải nói với anh.”

Tôi từ từ mở mắt, nhìn thẳng hắn, giọng bình thản đến lạnh người.

“Vậy nghe cho rõ.Số thương tích trên người tôi là do ‘bé cưng Tình Tình’ của anh dẫn người đến, dùng kim đâm đến mức này.”

Đồng tử Lục Bắc Thành co lại.

Gương mặt hắn hiện rõ sự kinh ngạc và không tin nổi.

“Dùng… kim? Không thể nào! Tình Tình cô ấy… sao có thể…”

“Đấy, anh lại không tin.”

Tôi bật cười châm biếm.

Không sao.

Nếu hắn không tin, tôi tự đòi lại nợ.

Tôi nói được thì làm được.

Chương trước Chương tiếp
Loading...