Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Thế tử Không Lành
Chương 7
Toàn bộ tâm thần ta đều bị tờ giấy kia thu hút, đợi đến khi tỉnh lại mới nhận ra mình đã ngồi trong kiệu từ bao giờ.
Bánh xe lộc cộc lăn qua phiến đá xanh, không khí bỗng chốc ngượng ngùng.
"Khụ... tờ ngân phiếu ấy..."
"Nhặt được."
Vệ Huyền Ngọc nói nhẹ bẫng, "Dù sao cũng không ai nhận, chẳng bằng ném đi."
Nói xong còn đưa tay vén rèm, định ném thật.
Ta giật mình, lao tới như hổ vồ mồi để giành lại.
Tay vừa chạm vào tờ ngân phiếu, xe xóc một cái, ta bị hất trở lại, mặt úp thẳng vào bụng hắn.
"Thế tử, thứ lỗi, có ổ gà."
Giọng Từ Từ vang lên từ bên ngoài, đầy vô tội.
Ta...
Cô ta biết võ, lại cẩn trọng, sao tránh không nổi cái ổ gà?
"Phu nhân nếu nôn nóng, không bằng về nhà rồi tiếp tục." Vệ Huyền Ngọc nói, giọng khàn khàn.
Ta ngẩng đầu liền bắt gặp yết hầu hắn khẽ động, ánh mắt thâm trầm, ẩn chứa dục ý khó giấu.
Hắn giờ đã chẳng buồn che giấu gì nữa.
Ta ngồi dậy, giành lại ngân phiếu, hừ nhẹ một tiếng:
"Giữa ban ngày ban mặt, mơ mộng cái gì? Chúng ta chỉ là kết hôn giả."
"Vậy tức là nàng không muốn chịu trách nhiệm?"
Không khí trong kiệu bỗng lạnh hẳn.
Ta rụt cổ: "Ta đâu làm gì huynh? Trách nhiệm gì?"
"Vậy nàng nhìn ta tắm, ôm ta ngủ, đều là gạt ta sao?" Hắn cười nhạt, "Thế thì thôi, ta đi nói với Thái phi, nàng là kẻ lừa gạt, chẳng phải thê tử của ta."
Thái phi sức khỏe yếu, ta không muốn bà lo nghĩ, tránh động đến bệnh.
Vệ Huyền Ngọc quả nhiên gian xảo, ra tay chặt ngay chỗ yếu mềm của người khác.
Ta vội vàng làm lành: "Sao dám thế? Ta đâu phải nữ tử bạc tình.”
“Yên tâm, ta sẽ có trách nhiệm với huynh đến cùng."
10
Đến khi bà ấy biết được chân tướng thì đã quá muộn.
Bệ hạ từ lâu một lòng nghiêng về Thái hậu.
Bà cũng chẳng còn cơ hội để vạch trần.
Ngôi vị hoàng đế chỉ có thể do đích tử kế thừa.
Nếu lúc ấy bà nói ra, chẳng khác nào chất vấn bệ hạ đăng cơ không chính danh.
Kết cục tốt nhất... cũng chỉ là bà chết đi để an ủi lòng quân vương.
Như vậy, sẽ chẳng ai dám nghi ngờ huyết mạch của hoàng đế nữa.
Cuối thư, bà để ta tùy ý đem thuốc tặng cho người ta muốn tặng.
Nhưng người mà ta muốn tặng... lại chính là bà!
Ta siết chặt phong thư, trước mắt quay cuồng.
"Nếu ta không đến gặp bà, liệu bà có còn sống tốt không?"
"Chẳng trách bà có thể tự do ra vào lãnh cung, thì ra là bệ hạ âm thầm cho phép."
Nếu mẫu thân ta sinh ra đã mang độc trong người, thì chẳng phải hoàng đế cũng...
Dù thuốc này có thể giúp kháng độc, nhưng đối với độc tố bẩm sinh trong máu thịt, cũng chỉ là hiệu quả cầm chừng mà thôi.
Nếu không, mẫu thân đã chẳng mất sớm như vậy.
Nhưng liệu hoàng đế... có biết không?
Ta liếc sang Vệ Huyền Ngọc, trong lòng dâng lên cảnh giác.
Loại thuốc này, hắn có thể dùng.
Nếu hoàng đế biết, chẳng phải cũng sẽ muốn?
Có lẽ Thái phi quá thất vọng nên mới để lại quyền quyết định cho ta.
Vệ Huyền Ngọc nhìn ánh mắt ta, liền đoán ra ngay suy nghĩ trong đầu.
Hắn yên lặng đặt hộp gấm đen lên bàn, xoay người bỏ đi.
Từ Từ ngập ngừng: "Phu nhân, nếu thế tử muốn dâng thuốc để lập công, thì trên đường từ cung trở về đã có thể làm rồi.”
“Nhưng người không làm thế."
"Nếu người định giữ lấy dùng cho mình thì đã chẳng mang về đây."
Ta biết nàng nói có lý.
Nghĩ đi tính lại, ta giữ lại thuốc.
Một là để trả ơn cứu mạng trong biển lửa.
Hai là... Thái phi đã mất rồi, kinh thành này chẳng còn ai ta quyến luyến nữa.
Lần này rời đi, ta chui từ cái lỗ chó sau vườn.
A Vượng vừa trông thấy ta, liền nhào tới liếm đầy mặt.
Nó là do ta tự tay bón từng thìa sữa mà lớn lên, nghĩ một hồi, ta đành bịt miệng nó, vác nó theo luôn một thể.
Ta lang bạt giang hồ nửa năm, số tiền tích góp tiêu hết sạch, lại quay về nghề cũ bán đậu hũ.
Ban ngày, A Vượng nằm gác bên sạp, dọa đám vô lại đầu đường xó chợ.
Ban đêm, ta đem tiền lẻ kiếm được chôn xuống hũ gạo trong bếp.
A Vượng như biết trong đó là tiền mua cơm cho mình sau này, trông giữ cực kỳ cẩn thận.
Cho đến một ngày, ta thu dọn hàng trở về thì thấy cổng sân mở toang.
Giật mình, ta chạy thẳng vào bếp, nhào đến cái hũ gạo.
Rồi... trước mắt hiện ra từng cảnh một của phủ Quốc công, nào đình đài lầu gác, nào tường son cửa ngọc, hoa lệ tới mức ta ngây người.
"Dưới đất kia..." Đồng tiền đồng chất chồng thành núi.
"Còn nữa không?"
A Vượng ngậm một đồng tiền nhả ra, cái đuôi vẫy đến tàn ảnh: "Vượng!"
Ta tối sầm mặt! Hay lắm! Nuôi phải đồ vô ơn phản chủ!
Vệ Huyền Ngọc thong thả nhặt lấy ngân phiếu, chậm rãi nhét vào tay áo: "Phu nhân vất vả nuôi sống gia đình."
Ta nghẹn họng đến xanh mặt, không nhịn được bật thốt: "Ngươi tới làm gì? Thế tử rảnh rỗi vậy sao?"
"Đến để cưới thê sinh tử, hoặc làm rể nhập trạch."
Hắn chầm chậm bước tới, rốt cuộc không kìm được, kéo ta vào lòng.
"Thuốc đó ta không uống.”
“Ta sống chẳng được bao lâu nữa.”
“Phu nhân xem như giúp ta đoạn hậu, được không?"
Lòng ta trĩu xuống: "Thuốc đều để lại cho ngươi, ngươi không uống chẳng phải là kẻ ngốc sao?"
Mũi hắn chạm vào mũi ta, giọng khàn nhẹ: "Nhưng ta đúng là kẻ ngốc.”
“Ta không muốn nàng nghĩ ta tiếp cận chỉ vì thuốc.”
“Quãng ngày sắp tới, mạng ta giao cho nàng."
Vệ Huyền Ngọc tính toán thật khéo, biết trong lòng ta có hắn nhưng chưa đủ sâu, nên dứt khoát đem mạng sống ra cược.
Nếu ta còn muốn hắn sống thì chỉ có thể giữ hắn bên mình, mỗi tháng cho uống thuốc một lần, như mẫu thân ta ngày trước - sống dựa vào thuốc mà giữ mạng.
Ta nén một hơi nghẹn nơi ngực, hung hăng véo eo hắn một cái: "Có ta ở đây, Diêm Vương cũng không dám lấy ngươi sớm như thế."
"Ơn cứu mạng của phu nhân, ta chỉ có thể lấy thân báo đáp." Hắn cười tà mị.
Vài tháng sau, ta nhìn hắn mặt lạnh như tiền ngồi bán đậu hũ giúp mình, xung quanh bị mấy cô nương vây chặt, không khỏi phì cười: "Phu quân, cười một cái mới hút khách chứ."
Ánh mắt hắn vượt qua đám người, lặng lẽ rơi vào mắt ta.
Khoảnh khắc đó, hắn khẽ mỉm cười.
Nụ cười ấy như hoa nở trong sương sớm.
Cả đất trời bỗng chốc lặng thinh.
(Hết)