Thế tử Không Lành

Chương 5



“Thế tử không những tàn độc mà còn là một tên đoản mệnh.”

“Kế phu nhân còn bày mưu đẩy ta vào phòng Nhị công tử!”

“Ngươi giờ khổ sở còn chưa bằng một phần vạn của ta!”

Bệnh rồi à?

Ngươi bị đẩy vào thì liên quan gì đến ta?

Nàng ta túm lấy cằm ta, ép ta phải ngẩng lên: “Nhị công tử ngoài mặt ôn nhã, sau lưng lại là kẻ biến thái.”

“Nhưng thì sao chứ?”

“Ta đã dẫn phu nhân đến tìm ngươi, đợi ngươi chết, bà ta lập tức nâng nhị công tử lên làm thế tử.”

“Đến lúc đó, ta vẫn là Thế tử phi.”

Nói xong, nàng ta dùng khăn tay lau đầu ngón tay như thể vừa chạm phải thứ dơ bẩn.

Sau đó tiện tay ném khăn vào mặt ta rồi quay người định rời đi.

Chưa kịp chạm tay vào cửa, nàng liền phát hiện có điều không ổn.

Ồ hố!

Phu nhân kế… nhốt cả hai chúng ta trong một phòng.

Trong không khí mơ hồ thoang thoảng mùi dầu hỏa.

Đây là định... một mồi lửa thiêu chết cả hai?

Ta sung sướng nhìn Yên Lan chật vật vỗ cửa.

Giọng nói của phu nhân kế vang lên từ bên ngoài, loáng thoáng truyền đến: “Phải cảm ơn ngươi giúp ta diệt được thuốc giải độc cho Vệ Huyền Ngọc.”

“Nhưng ngươi là cái thá gì?”

“Cũng dám vọng tưởng làm dâu nhà ta?”

“Con ta lên làm Thế tử rồi, đến Công chúa cũng có thể cưới.”

Khói bắt đầu len vào qua khe cửa, chậm rãi bò vào phòng.

Nói gì thì nói, ta cũng sợ chết.

May mà ta từng đề phòng Yên Lan nên trước đó đã đào một đường hầm nhỏ thông ra ngoài - nay lại đúng lúc dùng để cứu mạng.

Ta nằm xoài ra đất, lăn qua lăn lại, cố ý ra hiệu cho nàng ta cởi trói giúp ta, rồi rút miếng vải nhét trong miệng ra.

Không ngờ được…

Nàng ta thấy ta vẫn chưa chết thì nổi giận, giơ chân đá thẳng vào ngực ta: “Không có ngươi, ta đâu đến nỗi bị lợi dụng như vậy!”

“Cũng không đến mức phải cùng ngươi chết ở chốn này!”

Trước mắt ta tối sầm, đau đến nỗi cuộn người lại thành một đống…

7

Ta từng gặp kẻ ngốc, nhưng chưa từng thấy ai ngốc đến mức này.

Yên Lan giận đến nghiến răng, ra sức trút giận lên người ta.

Lúc cửa sổ bị Vệ Hoán phá vỡ, ta đã bị đánh đến thoi thóp.

Ánh mắt hắn khựng lại, nỗi hoảng loạn và hối hận như muốn nuốt trọn lấy hắn: “Phu nhân...”

Yên Lan thấy cửa sổ thủng một lỗ, lập tức bò lổm ngổm định trốn, nhưng bị Vệ Hoán túm cổ áo, ném trở lại.

Hắn cẩn thận ôm lấy ta, nhảy ra ngoài trước.

Sau đó vận nội lực đánh sập xà nhà, chặn lối thoát bên cửa sổ.

Yên Lan gào lên: “Cứu ta với! Ta là Thế tử phi!”

“Ngươi cũng xứng?”

Giọng Vệ Hoán lạnh như băng.

Hắn siết chặt vòng tay quanh eo ta, ép đầu ta tựa vào ngực mình: “Đừng nhìn nữa.”

Ta thật sự không muốn nhìn.

Ta chỉ muốn hỏi một câu… ngân phiếu lấy lại chưa?

Đáng tiếc, hít phải quá nhiều khói, ta lịm đi mất.

Tỉnh lại lần nữa, một nha hoàn xa lạ dán sát mặt ta, la toáng lên: “Phu nhân tỉnh rồi!”

Đầu ta vốn chưa tỉnh hẳn, giờ bị giọng gào gào của nàng ta đập thẳng vào như gà gáy ban trưa.

Nàng nói mình tên là Từ Từ, được Vệ Hoán “biết người dùng đúng”, mua về từ chợ nô, chuyên để chăm sóc ta.

Từ Từ hoạt bát, mồm miệng lanh lợi, đến mức tiếng chó sủa bên nhà làm ta không ngủ được, nàng cũng có thể chống nạnh chửi qua tường cả tuần trà.

Ta ngồi trong viện, ăn trái cây, nhìn dáng vẻ hăng hái của nàng mà không hiểu nổi - Vệ Hoán yên tĩnh như thế, sao lại chọn được người như nàng?

Nửa tháng dưỡng thương, ta vài lần hỏi tung tích Vệ Hoán, nhưng Từ Từ cứ ấp úng, mắt láo liên.

Hỏi nhiều, nàng chỉ nói: “Công tử đi tỉnh ngoài mổ heo rồi.”

Có con heo nào phải đi xa mổ vậy không?

Phủ Hầu gia lại có chuyện.

Phu nhân kế mở tiệc, “hảo tâm” chọn ba nha hoàn cho Thế tử, bảo rằng hắn không sống được bao lâu nên nhanh chóng để lại con nối dõi.

Thế tử không chỉ lập tức tiễn cả ba vào phòng phụ thân mình, còn sợ kế phu nhân cô đơn, liền nửa đêm phái luôn một tiểu quan đến bầu bạn.

Từ Từ vừa tách hạt dưa vừa kể rành rọt: “Phủ Hầu gia hôm qua còn cháy suốt đêm.”

“Người ta định vào cứu hỏa mới phát hiện cả cổng trước cổng sau đều bị chặn.”

“Kế phu nhân là mặc y phục tiểu quan mà trốn ra.”

“Hầu gia nổi trận lôi đình, còn chưa kịp dập lửa đã hưu thê!”

“Nhị công tử cũng bị nghi ngờ thân phận.”

“Giờ đừng nói làm Thế tử, làm Nhị công tử cũng chưa chắc giữ được.”

Nàng tiện tay đút hạt dưa vào khay trước mặt ta, lại tiếp tục bóc hạt khác: “Đáng đời, ai bảo ngày thường đi gieo họa khắp nơi - à không, là gieo họa cho người khác.”

Ta cúi đầu, đẩy phần nhân hạt dưa lại.

Bên trên còn dính nước miếng mờ mờ, đáng nghi ngờ vô cùng.

“Thật khéo, hôm kia ta vừa bị nhốt toan bị thiêu sống, hôm nay Hầu phu nhân cũng suýt cháy rụi.”

“Yến Kinh này, lửa nhiều thật.”

Từ Từ bị hóc vỏ hạt dưa, suýt nuốt cả vào mũi, nước mắt trào ra, ngữ khí chân thành: “Đúng là trùng hợp thật.”

Nàng ho khan vài tiếng, chống chế cho qua chuyện.

Đêm đó, mơ mơ màng màng, ta lờ mờ cảm thấy bên giường có người.

Hương trầm dịu nhẹ, rất quen.

Một lúc sau, bóng người ấy rời đi, còn ân cần khép cửa phòng cho ta.

Ta len lén dậy, đứng nép bên cửa sổ.

Trong sân, ánh đao loang loáng.

Từ Từ ép giọng mắng chửi, vừa nhảy cẫng lên: “Các ngươi ám sát mà dùng đao hả? Không biết im lặng một chút à?!”

Kiếm của nàng cuốn vải, đánh lên trông mềm như bún.

“Chủ tử dặn không được làm phu nhân tỉnh giấc, chứ không phải ta đánh không lại!”

Vệ Hoán giật lấy kiếm trong tay nàng, thân hình nhẹ như yến, vài chiêu đã đánh ngã toàn bộ.

Kẻ nào cũng gãy tay gãy chân, nằm la liệt dưới đất.

Hắn ném kiếm lại cho Từ Từ, chậm rãi bước đến trước tên đầu lĩnh: “Phu nhân ta ngủ không sâu, ủy khuất các ngươi... nói nhỏ một chút.”

Tên đó nghiến răng rống: “Vệ…”

Từ Từ nhanh như chớp, cởi giày nhét thẳng vào miệng hắn.

Ta âm thầm rùng mình.

Khi Vệ Hoán quay đầu, ta lập tức len lén trở lại giường.

Dưới gối, ngọc bội bị ta siết chặt trong lòng bàn tay.

Lần trước đoạt lấy quá vội, ta không nhận ra góc dưới bên phải có khắc một chữ nhỏ bằng hạt gạo:

【Huyền】

Là “Huyền” chứ không phải “Hoán”.

Ta nói rồi mà, làm gì có tên đồ tể nào lại tuấn mỹ như thần, phong tư tuyệt thế?

Huống hồ... hắn có từng mổ heo đâu.

Ra ngoài hành tẩu, đúng thật - thân phận đều là tự gán cho mình.

Ta nhắm mắt, khẽ thở dài.

Vậy… Vệ Huyền Ngọc biết thân phận thật của ta chưa?

Hắn có biết ta là thuốc giải của hắn không?

Hay tất cả… đều là tính toán sẵn?

Mẫu thân từng nói, tuy là thuốc giải, nhưng cũng có ích cho cơ thể ta.

Có nó, ta vạn độc bất xâm.

Chỉ là thuốc ấy được gieo trên cánh tay ta, mặt trong.

Muốn cho người khác - phải móc ra.

Ta sợ đau nên vẫn luôn giấu rất kỹ.

Không ngờ, vòng vo một hồi, vẫn rơi vào tay Vệ Huyền Ngọc.

Ta từng nói bao nhiêu điều xấu về hắn…

Chờ hắn lấy xong thuốc, có phải sẽ mổ ta ra như mổ lợn không?

Nghĩ đến đó, ta sợ đến mất ngủ cả đêm.

Sáng hôm sau, Vệ Huyên đã không thấy đâu.

Từ Từ bưng bữa sáng tới: “Phu nhân dậy rồi à, ăn chút đi!”

Ta lén bỏ thuốc mê vào đồ ăn rồi vờ nói không thèm ăn, kêu nàng nếm giúp.

Hạ gục được Từ Từ, ta lập tức trèo tường từ vườn sau mà trốn.

Trốn đến một khách điếm, chui lủi ba ngày không dám ló mặt.

Bên ngoài hỗn loạn.

Tiểu nhị mang cơm nét mặt thảm đạm, ta hỏi, hắn nói giọng còn run: “Cái tên Diêm Vương ấy vừa về, phủ Hầu gia cháy rụi, suýt khiến cả nhà thành than.”

“Giờ còn la làng là mất phu nhân, cho người lùng sục khắp kinh thành!”

Hắn vỗ ngực, líu lưỡi: “Không biết là anh hùng hào hán nào mà dám trộm mất hắn!”

Ta - chính chủ anh hùng - cúi đầu uống cháo.

Giả thôi mà… hắn tưởng thật à?

Lòng ta ngổn ngang.

Vừa hay nhà Tướng quân Chu đang thiếu một đầu bếp.

Ta mang theo món “đậu hoa sữa chua” đi xin việc, vừa vào mắt Chu phu nhân.

Nàng nhìn ta chằm chằm như có điều suy nghĩ, quanh quẩn một vòng rồi đột nhiên vỗ tay:

“Nghe nói Thế tử Nam Huyền mất thê tử làm đậu hũ... chẳng lẽ là…”

Tim ta thót lên.

Chẳng lẽ nhận bếp chỉ là cái cớ? Mục đích thật là tìm ta?

“Chẳng lẽ hắn thích ăn đậu hũ?”

Một câu khiến tim ta rơi lại chỗ cũ.

Phu nhân khen tay nghề ta giống hệt Đức Thái phi - người từng được sủng ái nhất thời tiên đế.

Nghe nói bà vốn là cung nữ thắp đèn, nhờ món đậu hoa mà được sủng hạnh mười mấy năm.

Sau lại sinh… một con mèo, bị cho là điềm xấu, rồi bị nhốt vào lãnh cung.

Chu phu nhân vừa ăn vừa rủa: “Người mà sinh được mèo sao? Nực cười!”

“Rõ là mấy mụ hậu cung chơi chiêu tranh sủng!”

Ta giả vờ kinh ngạc: “Vậy… Đức Thái phi còn sống không?”

Mẫu thân ta dù lớn lên ngoài cung, nhưng sống cũng không khổ sở gì.

Chỉ là thân thể yếu ớt, phải tự hái thuốc uống mỗi tháng.

Bệnh ấy là bẩm sinh.

Nếu không vì sinh ta, cũng không đến nỗi thân thể sụp đổ nhanh như vậy.

Chương trước Chương tiếp
Loading...