Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Thế tử Không Lành
Chương 4
“Cọp dữ còn không ăn thịt con, bà ta sao lại thuê sát thủ giết ngươi?”
Ta sửng sốt, đời nào có mẫu thân thuê người giết con?
“Là kế mẫu.”
“Mẫu thân ta mất sớm, chưa tới ba tháng, phụ thân ta đã cưới kế thất.”
“Khi ấy ta mới ba tuổi, người đệ đệ kế mẫu ta mang theo cũng chỉ nhỏ hơn ta một tháng.”
Nói cách khác, phụ thân hắn sau khi cưới mẫu thân hắn vẫn nuôi dưỡng thiếp bên ngoài và sinh con?
“Kế mẫu ngoài mặt quan tâm ta, nhưng sau lưng thường xúi người ức hiếp.”
“Người muốn ta chết để nhà cửa tiền bạc về tay đệ đệ .”
Vệ Hoán bật cười lạnh: “Chỉ là, bọn họ không biết, ta chẳng hề để tâm đến những thứ đó.”
Ta thấy hắn thật đáng thương.
Phải tranh giành đến mức thuê cả sát thủ thì chắc gia sản khổng lồ lắm.
Phụ thân hắn cũng chẳng ra gì, lại ép nhi tử phải rời nhà, đi làm đồ tể mưu sinh.
Vậy, độc trong người hắn… là do kế mẫu hạ?
Ý định rút lui khỏi chuyện hợp tác, ta lại tạm gác sang một bên.
Hôm sau, tiếng cào cửa của A Vượng đánh thức ta.
Ta chẳng rõ mình ngủ thiếp đi từ khi nào, cũng không biết từ lúc nào lại chui vào lòng Vệ Hoán.
Trên ngực áo hắn còn một vệt nước ẩm ướt mơ hồ.
Hỏng rồi, ta chảy nước miếng lên người hắn mất rồi!
Vừa định đưa tay lau, lông mi Vệ Hoán khẽ động, đột ngột mở mắt.
Thấy tay ta đặt trên ngực hắn, hắn khẽ cười: “Phu nhân, đây cũng là trị bệnh sao?”
…
Buổi sớm lúng túng ấy khiến ta suýt nữa phá cửa mà chạy.
Dậy thật sớm, ta mang đồ đi bán đậu hũ.
Mấy khách quen sớm đã chờ sẵn, liên tục khen ngợi: “Cô nương họ Cừu thật đảm đang, dậy sớm buôn bán thế này, không biết phúc phần nhà ai mà cưới được cô ấy.”
Người nói vô tâm, kẻ nghe hữu ý.
Quả nhiên, có người bắt đầu mai mối cho ta.
“Này, Cừu cô nương, biểu tỷ ta là tiểu thiếp của Thượng thư Cao đại nhân, nhi tử nàng học vấn chẳng tệ, sang năm vào trường thi, biết đâu cô nương sẽ thành mệnh phụ phu nhân.”
“Xí, cái nhà ấy ấy à? Ban ngày chui rúc thư phòng ‘nghiên cứu’, sợ chẳng phải là cùng nam đồng học… ‘nghiên cứu’ đến tận giường.”
“Thôi, tha cho người ta đi.”
“Ngươi thì biết gì?”
“Chỉ cần hắn đỗ đạt, cô nương không cần bán đậu hũ nữa.”
“Xem tay cô xem, nứt nẻ cả rồi.”
“Ta thấy, tìm một người bình thường mà sống còn hơn, ví như nhi tử ớn nhà ta - chịu khó, siêng năng, lại đang làm quản sự ở tửu lâu lớn nhất Yến Kinh.”
“Tuy hơi lớn tuổi… nhưng mà…”
…
“Phu nhân, trời sắp mưa rồi.”
“Người về trước đi, để ta dọn dẹp nốt.”
Từ xa, một bóng lam y, một chiếc ô giấy, Vệ Hoán thong thả bước đến.
Khung cảnh như lặng lại.
Đám người chen chúc tự động nhường lối.
“Cừu cô nương thành thân rồi sao?”
“Lang quân tuấn tú quá.”
“Ơ, chẳng phải là đồ tể ở mười dặm phố sao?”
“Lâu rồi không thấy, tỷ ta còn hỏi thăm, sao giờ thành phu quân của Cừu cô nương rồi?”
Ta lẩm bẩm: “Cũng không cần tuyên bố rình rang vậy đâu…”
Vệ Hoán liếc ta: “Trong nhà có khách.”
Hắn thấp giọng: “Là tình địch của nàng.”
Tình địch?
Yên Lan?
Ta bấu nhẹ tay áo hắn, sợ hãi hỏi: “Ngân phiếu trong chum gạo ta cất… đã lấy ra chưa?”
“Nếu lấy rồi thì cùng nhau chạy trốn đi!”
“Ngươi không sợ ta lấy trộm ngân phiếu sao?”
Hắn ngạc nhiên, rồi nói: “Thật ra tháng trước, ta thấy chủ nhà vào phòng ngươi.”
Tháng trước?
Chủ nhà?
Ta lập tức liên tưởng đến ngân phiếu trong chum gạo.
Tốt lắm!
Chẳng trách kẻ trộm kia lại quen đường thuộc nẻo đến thế.
Thì ra… là người quen thật!
6
Đầu hẻm, có hai võ phu dáng vẻ gọn gàng đang đứng chắn, dường như là theo Vệ Hoán tới đây.
Bọn họ khoanh tay trước ngực, ánh mắt cảnh giác dán chặt vào ta, cứ như sợ ta bỏ chạy.
Ta hạ thấp giọng: “Là tay chân của vị hôn thê Thế tử?”
Vệ Hoán liếc nhìn rồi gật đầu: “Ừm.”
“Ta sợ bị đánh chết nên dẫn theo họ cùng đi tìm nàng.”
Ta?
Ngươi không biết võ à?
Không phải ngươi một đấm một mạng sao?
Hắn khẽ thở dài, tay đè lấy thắt lưng, mày hơi cau: “Trẹo eo rồi, không vận lực được.”
Ta chán nản, đành theo hai tên võ phu trở về nhà.
Vừa bước vào sân, Yên Lan đã không chờ nổi nữa mà lập tức yêu cầu đổi lại thân phận.
Nàng ta tháo trâm ngọc trên đầu, cởi cả vòng ngọc ở tay, đặt hết trước mặt ta: “Ngươi mau đến phủ Hầu gia, nói ngươi mới là Thẩm Lan Thu thật sự.”
Ta ngơ ngác: “Ta không phải, ta là Cừu Yên Lan.”
Thân phận đó là do nàng tự nhận, lại còn đường đường chính chính đi đường quan đạo vào phủ.
Giờ muốn đổi lại, ta nói thì ai tin?
Nàng ta bắt đầu uy hiếp ta: “Nếu ngươi không chịu nhận lại thân phận, ta sẽ khiến ngươi không thể sống nổi ở Yến Kinh này!”
“Nhưng ngươi tới trễ rồi.”
Ta kéo Vệ Hoán - đang đứng xem kịch vui - lại gần.
“Ta đã thành thân rồi.”
Yên Lan lảo đảo như sắp ngã, không thể tin nổi: “Ngươi… ngươi không sợ Thế tử trở về sẽ báo thù sao?”
Quần áo nàng che rất kín, nhưng ta con mắt độc đáo, vừa liếc là thấy ngay.
Cổ áo cao che đi vết bầm tím dày đặc, còn khi nói chuyện, âm thanh có phần lọt gió - chắc là… mất răng rồi.
“Thế tử chỉ tìm ngươi báo thù thôi, bởi vì bây giờ, chỉ có ngươi là Thẩm Lan Thu.”
Ta nhàn nhạt đáp.
Nếu nàng hiểu được thủ đoạn của Thế tử thì nên biết điều rụt cổ trong hậu viện mà sống cho yên thân.
Yên Lan rõ ràng đã hiểu ý trong lời ta, tức đến mức chỉ tay vào mũi ta, run rẩy mãi mà không nói được tiếng nào.
“Ngươi cố ý!”
Ta chớp chớp mắt, vẻ mặt vô tội: “Không phải chính ngươi đòi sao?”
Sau khi nàng ta đỏ hoe mắt chạy ra khỏi cửa, Vệ Hoán bỗng hỏi: “Cho nên ngươi chính là vị hôn thê của Thế tử Nam Huyền?”
“Được đính hôn từ trong bụng mẫu thân, ta cũng là nạn nhân thôi.”
Ta thở dài não nề, ngữ khí như than mệnh: “Gả cho hắn, thà ta vào chùa làm ni cô.”
“Ít nhất còn sống lâu hơn một chút.”
Ánh mắt Vệ Hoán chợt sáng chợt tối, cảm xúc lướt qua cực nhanh.
Trước khi ta kịp suy đoán gì, hắn đã ôm A Vượng - đang cắn áo ta không buông - xoay người bỏ đi: “Thứ dơ bẩn như vậy mà cũng nuốt vào, không sợ đau bụng sao?”
Thứ dơ bẩn…
Là nói ta à?
Ta dùng ba lượng bạc, mua chuộc một nha hoàn chuyên ra ngoài mua đậu hũ của phủ Hầu gia, mới biết được - Thế tử đã hồi phủ.
Còn Yên Lan, trong những ngày Vệ Huyền Ngọc vắng mặt, lại dây dưa không rõ ràng với Nhị công tử.
Lúc kể chuyện này, nha hoàn ấy còn che miệng cười: “Cái loại xuất thân nghèo nàn như thế, có thể giữ gìn được bao nhiêu?”
“Nhị công tử chỉ cần ngoắc tay, nàng ta liền bò tới ngay.”
“Giờ Thế tử quay về, nàng ta còn cầu Nhị công tử nạp mình làm thiếp.”
Ta không hiểu.
Khi trước chính nàng là người nguyện ý nhận mối hôn sự ấy, đã vào phủ Hầu gia thời gian dài, đáng lý phải hiểu rõ Vệ Huyền Ngọc là người thế nào rồi chứ?
Tại sao lại còn đi dây dưa với Nhị công tử?
Vết thương trên người nàng, chẳng lẽ là do Thế tử ra tay?
Còn đang mải suy nghĩ, phủ Hầu gia đã xảy ra chuyện lớn.
Sau khi Thế tử hồi phủ, phu nhân kế định thay hắn sắp đặt hôn sự.
Nào ngờ, trong bữa tiệc, Yên Lan lại âm thầm vụng trộm với Nhị công tử trong phòng hậu viện.
Nghe nói có cả roi da lẫn nến nóng…
Cảnh tượng cực kỳ mặn, cực kỳ chói mắt.
Ta như nuốt phải mè đắng mà lén lút đến mấy trà lâu nghe người ta kể đi kể lại đủ phiên bản.
Chưa kịp tiêu hóa hết thì hai ngày sau, ta bị thị vệ phủ Hầu gia chặn bắt ngay tại nhà.
Mà Vệ Hoán thì vừa ra ngoài đi đòi nợ chủ nhà giùm ta.
Kế phu nhân của Hầu gia quét mắt một vòng, liếc Yên Lan đang rụt rè nép sau lưng rồi lại nhìn ta đầy khinh bỉ: “Cô mới là chính chủ?”
“Là cô uy hiếp nàng ta đổi thân phận?”
Yên Lan cúi đầu, gương mặt sưng đỏ sáng bóng, khẽ gật: “Phu nhân, nàng mới là Thẩm Lan Thu thật sự.”
“Ta thề với trời!”
Ta lén liếc dao mổ heo đặt ở góc nhà… có vẻ hơi xa, với không tới.
Tình thế ép bức, ta đành thẳng thắn nhận luôn: “Phải thì đã sao?”
“Nhưng ta đã thành thân rồi, dù là Thế tử cũng không thể cướp thê người khác được chứ?”
Kế phu nhân bỗng bật cười.
Sau đó liền sai người bịt miệng, trói gô ta lại.
Bà ta kề sát tai ta, nhẹ giọng nói: “Ngươi nghĩ mình có thể gả cho hắn sao?”
“Nằm mơ giữa ban ngày à?”
Không gả, mà lại trói ta? Là sao?
Ta "ư ư" phát ra âm thanh nghẹn ngào, một câu chửi thô tắc nghẽn ngay nơi cuống họng.
“Ta chỉ muốn hắn trúng độc mà chết, sớm được lên cõi cực lạc mà thôi.”
Kế phu nhân nhẹ vỗ vào mặt ta, móng tay sắc nhọn để lại một vệt đỏ dài trên da.
“Ban đầu cứ tưởng con tiện nhân kia là vị hôn thê của Vệ Huyền Ngọc, ai ngờ lại là kẻ giả mạo.”
“Nhưng cũng tốt, ngươi chẳng qua chỉ là một vị thuốc giải độc cho hắn.”
“Rơi vào tay ta, ta còn có thể cho ngươi chết toàn thây.”
“Còn nếu để hắn tìm được ngươi, e là… chết không toàn thây đâu.”
“Vậy ngươi chọn ai?”
Ta thầm rít: cút! Chọn ai khác gì nhau?
Chết thì cũng là chết, chỉ khác nhau ở chỗ xấu xí hay khó coi mà thôi.
Kế phu nhân xoay người phẩy tay, ra hiệu cho thị vệ “làm cho gọn”.
Yên Lan bị giữ lại sau cùng.
Đợi mọi người ra ngoài hết, nàng ta mới hung hăng giáng cho ta một bạt tai: “Chẳng trách ngươi không chịu nhận cái mối hôn sự kia!”