Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Thế tử Không Lành
Chương 3
Ta…
Tên đồ tể này sao lại đoán trúng như thế?
Nhưng ta có thể thừa nhận sao?
Ta đường hoàng chính trực nói: “Dưới chân Thiên tử, ngươi coi ta là kẻ ngông cuồng ngoài pháp luật chắc?”
“Việc ấy… ta dám làm sao? Có thể làm được sao?”
Hắn khẽ bật cười: “Thật ra ngân phiếu đó…”
Ta vểnh tai lên nghe, theo phản xạ tiến lại gần.
Sắp rồi! Hắn vì ta cứu mạng mà hối cải, chuẩn bị khai thật rồi phải không?
Nào ngờ, cửa viện lại bị đá văng lần nữa: “Con tiện nhân kia! Dám lừa tụi ta!”
Vẫn là bọn người kia.
“Hôm qua còn nói chưa thành thân, hôm nay đã có trượng phu rồi?”
Tên cầm đầu giơ gậy chỉ vào mũi ta mắng lớn: “Ngươi dám đùa giỡn tụi ta?”
“Thế tử phi có lời, bảo ngươi phải cút khỏi Yến Kinh.”
“Nếu không, ta sẽ đánh gãy chân ngươi, để ngươi bò ra khỏi thành!”
Tiếng gào thét khiến ta run cầm cập, lùi một bước, ngã ngồi luôn lên đùi đồ tể.
“Ai nói ta chưa thành thân?”
“Nếu chưa thành thân thì ai đang nằm trên giường ta?”
“Phu quân, mau ra nói với họ một tiếng!”
Ta liếc mắt cầu cứu hắn, đồ tể quay đầu làm ngơ.
Ta lén thò tay vào chăn, bất kể liêm sỉ, hung hăng bóp một cái!
Vô lương tâm!
Ta dùng thuốc cứu mạng cuối cùng để giành lại mạng hắn từ Diêm Vương, giờ bảo hắn giúp một tay mà cũng không chịu?
Đồ tể giật mình, hít sâu một hơi lạnh, gương mặt trắng nõn phút chốc đỏ như đào.
Hắn siết chăn, đè lại tay ta, nghiêm nghị nói: “Ta là phu quân của nàng.”
“Thật là phu quân?”
Đám người còn bán tín bán nghi.
“Sao nhìn chẳng thân thiết gì cả?”
Ta gật đầu lia lịa: “Thân! Rất thân! Nằm chung một chăn rồi, sao mà không thân?”
Cả bọn lại nhìn nhau: “Vậy… còn đánh gãy chân không?”
“Hay quay về hỏi lại?” …
Tiễn đám người ấy đi lần thứ hai, ta kéo tay nải từ gầm giường ra, định dọn đi nơi khác.
Chân vừa bước khỏi bậc cửa, sau lưng vang lên giọng nói nhàn nhạt của đồ tể: “Nếu bọn họ quay lại, phát hiện ngươi bỏ trốn, vậy ta có nên nói thật?”
Hắn… đang đe dọa ta?
“Ngươi cũng biết, dân không đấu nổi quan.”
“Ta chỉ là thường dân, nếu đắc tội Hầu phủ, sợ là sạp hàng cũng chẳng giữ nổi.”
Hắn nói đúng.
Yến Kinh không lớn, Hầu phủ quyền thế ngập trời, Vệ Huyền Ngọc nuôi không ít chó săn.
Nếu Yên Lan được hắn để ý, chỉ cần một câu gối đầu cũng có thể lôi ta từ hang chuột ra giữa phố.
Ta đảo mắt mấy vòng, đặt tay nải xuống, khẽ trầm ngâm: “Hay là chúng ta làm ăn với nhau?”
“Ngươi giả làm phu quân ta, ta giúp ngươi chữa bệnh.”
Vừa nghe đến hai chữ “chữa bệnh”, ánh mắt đồ tể khẽ đổi, hiện lên một tia sâu xa: “Sao nàng biết ta có bệnh?”
“Ngươi mà không bệnh, sao bị ta đấm phát ngất luôn?”
“Hơn nữa, lúc ngươi hôn mê, ta có bắt mạch qua.”
Ta hừ khẽ đầy đắc ý: “Mạch tượng yếu nhược, vô lực, rõ ràng là trúng độc.”
“Loại độc này lại đến từ Tây Vực, xem ra có thù oán rất sâu mới dùng loại độc đắt như thế hạ lên người ngươi, đúng là lãng phí tài vật!”
Theo mạch tượng, ta đoán đồ tể này tám phần là mệnh yểu.
Cũng vì thế ta mới dám mạnh dạn đề nghị hợp tác.
“Tấm ngân phiếu kia, ta coi như sính lễ.”
“Ngươi cứ yên tâm, đợi ta xử lý xong chuyện ở Yến Kinh sẽ trả lại cho ngươi một thân cường kiện như rồng như hổ.”
Hắn liếc nhìn đĩa tỳ bà trên bàn, bỗng lạnh nhạt cất lời: “Ta không thích ăn tỳ bà.”
Ta lườm hắn một cái: “Ai cho ngươi ăn? Đó là Phương Công tử tặng ta.”
“Cất đi, mùi vị đó ta không ưa.”
Vệ Hoán nghiêng đầu, thần sắc thản nhiên.
Ta tiếc nuối nhìn đĩa tỳ bà: “Ta thấy dạo này ngươi hay ho về đêm, còn định nấu cao tỳ bà cho ngươi.”
“Nếu ngươi không thích…”
“Không phải không thích, nếu là cao tỳ bà thì còn có thể chấp nhận.”
Ơ?
Không thích tỳ bà, mà lại thích cao tỳ bà?
Không phải… cũng từ một thứ sao?
Tên đồ tể này, đúng là khó đoán tâm tư.
Ta thử nước một chút rồi tiếp tục châm kim.
Một tuần trà trôi qua, dược liệu đã ngấm, ta vừa mới thu dọn kim bạc, chợt nghe trên đầu mái ngói có tiếng ngói vỡ.
Giây tiếp theo, đất trời quay cuồng, ta bị một bàn tay kéo thẳng vào bồn tắm.
Làn nước ấm áp lập tức ngấm ướt y phục toàn thân.
Vệ Hoán siết chặt lấy ta, cằm tựa nhẹ lên tóc mai.
Phía sau, tiếng ám khí xé gió lao tới.
Hắn trở tay kéo tấm bình phong bên cạnh chắn phía trước.
Một loạt âm thanh nặng nề vang lên - ám khí cắm phập vào gỗ.
Yên Lan vẫn chưa chịu buông tha, lại dám sai sát thủ đến?
Nàng ta xem ta quan trọng quá rồi đấy.
Nhưng điều khiến ta kinh ngạc hơn là - Vệ Hoán biết võ?
Tay đang vùng vẫy lập tức đổi thành ôm eo hắn, giữ mạng là trên hết!
Người bên cạnh căng như dây cung, bước chân nhẹ nhàng, điểm vài điểm liền đưa ta lao ra khỏi phòng.
Lúc rời khỏi còn không quên thuận tay lấy áo phủ cho ta.
Gió lạnh cắt da, sát thủ tuy ít lời nhưng ra tay tàn độc.
Chỉ là không địch nổi mười năm công phu giết heo của Vệ Hoán.
Chỉ một thanh dao mổ heo, hắn đã giải quyết gọn ghẽ gần hết sát thủ trong viện.
Ta nhìn thi thể nằm ngổn ngang trong sân, chân mềm nhũn, suýt nữa ngã xuống, may mà eo được một bàn tay mạnh mẽ đỡ lấy.
Vệ Hoán sắc mặt lạnh lùng, môi mím chặt, sát khí quanh thân còn nặng hơn cả lũ sát thủ kia.
Một kẻ đồ tể sao lại mang khí chất vương giả đến thế?
Ta bắt đầu hoài nghi, trước khi giết heo, hắn vốn là người của tổ chức sát thủ nào đó chăng?
Nghĩ lại, đám sát thủ kia hành động có tổ chức, ra tay chuẩn xác, mà mục tiêu… hình như không phải ta.
Mà là - Vệ Hoán?
5
“Ngươi có phải là phản đồ của tổ chức sát thủ nào không?”
Ta bất ngờ hỏi thẳng.
Hắn ngẩn ra: “Sao lại nói thế?”
“Vị hôn thê của Thế tử muốn giết ta, nhưng bạc nàng ta có lẽ chẳng đủ thuê đám sát thủ đó.”
“Hơn nữa, sai đám người như vậy để giết ta, chẳng phải là dùng dao mổ trâu giết gà?”
Ta bèn lược kể cho Vệ Hoán nghe một vài mối ân oán giữa ta và vị hôn thê của Thế tử Nam Huyền - thật thật giả giả đan xen.
Chẳng qua là nàng ta hiểu lầm ta si mê Thế tử, muốn nhổ cỏ tận gốc.
Ta thề thốt với trời xanh, nàng vẫn không yên tâm.
Nghe xong, Vệ Hoán ánh mắt kỳ lạ: “Ngươi từng gặp Vệ Huyền Ngọc?”
“Nàng ta dường như rất cố chấp chuyện đuổi ngươi ra khỏi Yến Kinh.”
“Nếu đúng như ngươi nói, nàng đã vào phủ Hầu gia, cớ sao cứ nhằm vào ngươi mãi không tha?”
Vệ Hoán nhanh chóng nhận ra điểm bất thường trong đó.
Ta vội lảng sang chuyện khác, tỏ vẻ chán ghét: “Chưa từng gặp, nhưng nghe danh đã thấy ngán.”
“Thế tử Nam Huyền suốt ngày đeo mặt nạ La Sát, không phải vì xấu đến dọa người thì còn vì gì khác?”
“Hắn giết người không chớp mắt, người người e sợ, chắc chắn tâm tính biến thái, ta còn muốn sống thêm vài năm, đâu dám thích Diêm Vương?”
Nếu để hắn hỏi tiếp, e là chuyện tráo đổi thân phận sẽ bị lộ.
Gần đây Yến Kinh có vẻ gió giông nổi lên.
Ta thở dài: “Nghe nói tên Diêm Vương kia ra khỏi thành lo công vụ, không còn hắn trấn giữ, sát thủ lũ lượt tràn vào.”
“Cũng chẳng biết bao giờ hắn mới về.”
“Đám người này thì tính sao?”
Ta chỉ bãi xác trong sân, đầu hơi nhức.
Vệ Hoán điềm nhiên: “Mai ta thuê người đến chôn.”
Yến Kinh còn có người chuyên đi chôn xác?
Ta ngạc nhiên không thôi.
Không rõ làm ăn thế có phát đạt không, bạc kiếm được nhanh không?
Tiếng chim đêm hót vang nơi đầu cành.
Ánh trăng bị mây mỏng che phủ, ta mới phát hiện - Vệ Hoán đang mặc quần!
Hắn… không phải đã cởi rồi sao?
Ta chẹp chẹp miệng, có phần tiếc nuối.
Nằm lên giường, hình ảnh thân thể trần trụi ấy cứ hiện lên trong đầu.
Trằn trọc mãi… ta lại mất ngủ!
Cửa bị gõ nhẹ.
“Ai?”
Ta bật dậy, tìm dao găm - chẳng lẽ sát thủ quay lại?
“Khụ… là ta.”
Bên ngoài, Vệ Hoán ho khẽ hai tiếng, “Phòng ta bị phá rồi, cho nên…”
Cho nên? Hắn đến cướp chỗ ngủ của ta?
“Không được!”
Ta lập tức từ chối.
Trời lạnh gió buốt, có chết cũng không nhường chỗ cho người khác chết thay.
Huống chi, một mình hắn đánh bại mười mấy sát thủ, đâu phải người thường?
Ta bắt đầu hối hận vì đã hợp tác với hắn.
Không biết giờ quay đầu còn kịp không.
“Ồ…”
Vệ Hoán ho càng kịch liệt,
“Nếu phu nhân không muốn ta ngủ đất, vậy ta đành nằm sân vậy.”
“Chỉ mong đêm nay không mưa.”
Hắn… là đến ngủ đất?
Không phải đòi giường?
“Vừa rồi, ta hình như bị trẹo eo…”
Ta vừa nằm xuống đã nghe tiếng hít khí của hắn, như đang gắng chịu đau.
Chắc khi ôm ta đối phó đám sát thủ, vô ý làm trẹo lưng?
Ta rốt cuộc mềm lòng, gọi hắn vào phòng.
Lấy rượu thuốc ra hiệu hắn nằm úp xuống, tay ta đặt lên eo hắn, dùng bốn, năm phần lực xoa bóp.
“Bọn sát thủ đó là do mẫu thân ta phái tới.”
Vệ Hoán cúi đầu, lạnh nhạt nói.