Thật Tâm Không Muốn Về Nhà

Chương 2



03

Hôm đó, tôi nằm ngủ trên boong thuyền, nửa mê nửa tỉnh thì chiếc điện thoại phụ bỗng reo lên.

Vừa bắt máy, giọng nói lạnh lùng đè nén cơn giận của anh trai ruột Thẩm Tùng Chương lập tức vang lên.

“Tần Minh Châu, em gây chuyện đủ chưa hả?

Lớn từng này rồi mà còn chơi trò bỏ nhà đi, thấy mình cá tính lắm sao?

Lập tức quay về ngay cho anh! Ông nội muốn gặp em!”

Tôi ngơ ngẩn một lúc mới nhớ ra nhà họ Thẩm còn một ông cụ, trước giờ vẫn dưỡng bệnh ở nước ngoài.

Thì ra ông đã trở về và muốn gặp tôi, vậy nên họ mới phát hiện ra tôi không còn ở nhà.

“Anh thay tôi gửi lời hỏi thăm. Tôi đang bận làm việc, không về được.”

“Làm việc?”

Anh ta lập tức cao giọng:

“Em học hết cấp hai thì tìm được công việc gì?

Phục vụ bàn hay siết ốc? Không thấy mất mặt à?

Anh cho em một ngày, lập tức quay về! Xin lỗi ba mẹ, ngoan ngoãn ở lại viện nhỏ.

Nhà không thiếu cơm cho em ăn, đừng có ra ngoài làm trò cười nữa!”

Tôi ngửa mặt đón làn gió mơn man lướt qua má, trong đầu đã có quyết định, liền điều hướng cho thuyền rẽ sang phía bên kia.

Xong mới phát hiện giọng lải nhải của Thẩm Tùng Chương đã dừng lại, tôi hỏi:

“Nói xong chưa?”

“Cô…”

“Tôi không hỏi ý kiến anh. Chỉ là thông báo: tôi sẽ không quay về.

Anh cũng đừng lo tôi làm mất mặt nhà họ Thẩm.

Dù sao, anh họ Thẩm, tôi họ Tần.”

“À đúng rồi, cảm ơn vì đã cho tôi 2 triệu tệ và ba tháng tiếp đãi.

Cuộc đời tôi từ nay, không cần các người bận tâm nữa.”

04

Rửa mặt xong trở lại, tôi mới nhớ ra là mình vẫn đang livestream.

Phòng livestream nổ tung.

Lượng người xem tăng vọt.

Tất cả đều đang hỏi tôi nhắc đến nhà họ Thẩm nào, tôi với họ Thẩm có quan hệ gì v.v…

Họ Thẩm chê tôi học vấn thấp, mất mặt.

Tôi cũng chẳng muốn dính dáng đến họ.

Vậy nên, tôi lờ đi không trả lời.

Sau khi kiểm tra chống nước cho thiết bị, tôi nhảy xuống biển, dẫn mọi người lặn ngắm cảnh dưới đáy đại dương còn đẹp hơn cả bầu trời sao.

Nào ngờ chưa được bao lâu, livestream bị tố cáo và khóa kênh.

Tôi mở tài khoản phụ, lại tiếp tục bị khóa.

Tôi đành quay lại thị trấn, chuẩn bị mua sim mới, vừa vào làng đã cảm thấy bầu không khí khác lạ.

Một hàng xe sang màu đen đỗ dài ở bến cá.

Thấy tôi, Thẩm Tùng Chương là người đầu tiên bước xuống xe, mặt lạnh tanh.

Rồi cánh cửa xe sau mở ra, mẹ ruột tôi – bà Kiều Nhiên – bước xuống, mặt mày cau có.

“Tần Minh Châu, con còn định quậy đến bao giờ nữa?” – bà ta nói bằng giọng đầy thất vọng – “Con cố tình ở cái nơi nghèo nàn này để cả giới cười vào mặt chúng ta phải không?”

Thẩm Tùng Vi đứng phía sau đỡ bà ta, gương mặt mang cùng một kiểu chán ghét.

Nhưng miệng thì lại tỏ ra đau lòng:

“Chị à, em biết… là em và mẹ ruột em đã có lỗi với chị.

Nhưng chị làm vậy cũng không có lợi gì cho bản thân đúng không?

Ra ngoài kiếm sống, lênh đênh trên biển, nguy hiểm và vất vả.

Chị đang dằn vặt ba mẹ đấy…

Em biết chị giận, nhưng với em, ba mẹ mãi mãi là ba mẹ em.

Nếu chị không muốn thấy em, thì sau này em sẽ ít về nhà, chỉ gặp ba mẹ và anh ở bên ngoài, được không?”

Bé A Xuyên – cháu trai của bà cụ hàng xóm – chạy đến, ôm lấy chân tôi, đòi tôi về nhà nó ăn cơm.

Tôi bế nó lên, giơ cao khỏi đầu đung đưa, khiến nhóc cười khanh khách.

“Tần Minh Châu!” – Thẩm Tùng Chương giận dữ hét lớn.

Tôi chẳng buồn nói, cứ bế A Xuyên bước vài bước về phía họ, rồi hỏi:

“Anh còn nhớ, lúc tôi theo anh về nhà, tôi đã nói gì không?”

Thẩm Tùng Chương cau mày.

Rõ ràng, anh ta chưa bao giờ để tâm đến lời tôi nói.

“Tôi đã nói, tôi chỉ về xem thử.

Xem rồi, tôi đi. Có gì sai sao?

Các người không thích tôi, tôi cũng chẳng ưa các người.

Hà tất phải ép nhau?”

“Cô…”

“Anh đang lo mất mặt à?

Mặt của anh chẳng phải vẫn nằm ngay đây sao?”

Cùng lúc tôi nói, A Xuyên giơ tay lên vỗ vào mặt Thẩm Tùng Chương vài cái, giọng non nớt vang lên:

“Ở đây nè~”

Tôi nhìn Kiều Nhiên, lạnh giọng:

“Nhà không thiếu cơm cho tôi ăn đúng không?

Nhưng tôi có bao giờ cần ăn cơm của bà?

Thật sự nhớ tôi, áy náy, thương tôi, thì sao không nghĩ đến tôi từng giờ từng phút?

Tôi ở đó ba tháng, bà đã nhớ tới tôi được lần nào?

Hay chỉ thấy tôi là nỗi nhục?”

“Đúng là tôi không có học vấn, không có giáo dưỡng, nhưng khi tôi đói, người đút tôi ăn là ba mẹ nuôi.

Người dạy tôi biết đọc, biết làm người cũng là họ!”

“Đừng tưởng chỉ vì đóng góp chút gen sinh học thì có quyền chỉ tay năm ngón với tôi.”

Còn về phần Thẩm Tùng Vi.

Tôi liếc cô ta, cười nhạt:

“Cô có biết tôi được người ta nhặt về trong tình trạng thế nào không?

Là một đứa bé sơ sinh, không mảnh vải che thân, trôi lập lờ trên biển.

Cô biết hậu quả thế nào không?

Chết đuối là kết cục thường thấy nhất.

Nước biển lạnh, trẻ sơ sinh sẽ nhanh chóng mất nhiệt, rối loạn nhịp tim và suy cơ quan.

Hoặc bị sốc nhiệt khiến thanh quản co thắt tức thì, dẫn đến ngạt thở.

Hoặc bị dòng nước cuốn đi, bị xé xác, bị cá biển ăn sống.

Một kẻ được hưởng mọi đặc quyền như cô, lại diễn trò đạo đức giả với tôi?

Cô tưởng tôi ngu đến mức không phân biệt được thật lòng với giả dối à?”

“Tần Minh Châu! Nói cho đàng hoàng vào!” – Thẩm Tùng Chương gầm lên.

Kiều Nhiên thì run rẩy cả tay chân:

“Con… con thật là hết thuốc chữa!”

Bà ta quay sang ra lệnh cho đám vệ sĩ áo đen không biết đã xuống xe từ lúc nào:

“Lôi nó về cho tôi!”

Đám người lập tức xông tới, giật lấy A Xuyên khỏi tay tôi ném xuống đất, kéo tôi lên xe.

Tôi vóc người nhỏ bé, hoàn toàn không chống đỡ nổi trước đám vệ sĩ.

“Ê ê ê! Mấy người làm gì vậy đó?”

A Thủy – người cùng làng – cầm gậy livestream xông tới, cố sức kéo tôi lại.

Kiều Nhiên tức điên:

“Tôi đang đưa con gái ruột của tôi về nhà, liên quan gì đến cô?”

A Thủy đưa thẳng ống kính livestream tới sát mặt bà ta:

“Bà dám nói lại lần nữa không?”

Kiều Nhiên nghiến răng, cứng họng.

Tôi khinh miệt cười lạnh:

“Ghét tôi vậy sao?

Thôi thì coi như 2 triệu đó là tiền mua đứt quan hệ.”

Tôi bế A Xuyên lên, kéo tay A Thủy, ngẩng cao đầu bỏ đi.

05

Tôi thành thạo đăng ký tài khoản thứ ba.

Nhưng lần này, trước khi bị khóa tài khoản, tôi đã nhận được một lời đề nghị.

Một công ty tên là DeepBlue Technologies liên hệ, nói rằng đội khảo sát hải dương hợp tác với họ gặp nạn giữa bão, mong tôi giúp đỡ.

Chuyện liên quan đến mạng người, tôi không chần chừ.

Nhưng tôi không hiểu mấy báo cáo và tính toán của họ, chỉ có thể dựa vào trực giác để ra quyết định.

Chúng tôi dùng tàu lớn của họ, chạy đến vùng biển đã định, lúc này bão đang mạnh dần lên.

Tôi nhìn bản ghi trao đổi giữa họ và thuyền trưởng, lên boong thuyền, nhanh chóng chỉ ra phương hướng.

Sau hơn hai tiếng lênh đênh giữa gió biển mặn chát, ở vùng sóng dữ phía mạn trái, chúng tôi thấy con tàu trôi dạt đã mất hoàn toàn khả năng điều khiển.

Tất cả đều kinh ngạc xen lẫn mừng rỡ.

Người đàn ông họ Chu vẫn đứng cạnh tôi bấy giờ mới nhìn sang:

“Đồng chí Tần Minh Châu, thật ra chúng tôi là Viện Nghiên cứu Khí tượng Hải dương.

Tôi đã xem livestream của cô từ lâu.

Cô có thiên phú rất lớn, chỉ đánh cá thì quá phí.

Tôi muốn mời cô làm nghiên cứu viên đặc biệt cho dự án Nghe Tiếng Sóng của chúng tôi.

Cô nghĩ sao?”

Tôi phản xạ từ chối.

Bản thân có bao nhiêu bản lĩnh thì làm bấy nhiêu việc.

Tôi chưa từng mơ tưởng thay thế Thẩm Tùng Vi.

Cũng chẳng nghĩ mình đủ khả năng ăn lương nhà nước.

Nhưng giáo sư Chu đã lên tiếng trước:

“Trên biển mỗi năm đều có người gặp nạn vì bão hoặc sự cố.

Nếu có cô, tôi tin độ chính xác trong dự báo khí tượng và an toàn hàng hải sẽ được cải thiện đáng kể.”

“Còn về kiến thức chuyên môn mà cô thiếu, chỉ cần cô muốn học, chúng tôi đều sẵn sàng dạy.”

Tôi không còn lý do gì để từ chối.

Từ đó, tôi bắt đầu học lại: văn hóa, ngoại ngữ…

Nhờ thời gian và tuổi tác tích lũy, việc học dường như trở nên dễ dàng hơn bao giờ hết.

06

Mỗi ngày, tôi lái thuyền qua lại giữa viện nghiên cứu và làng chài, bận rộn vô cùng.

Tình cờ mở điện thoại, tôi mới phát hiện có tin nhắn từ Thẩm Tùng Vi.

【Cô thắng rồi.】

Tôi chẳng hiểu gì cả, cho đến khi A Thủy kể lại, tôi mới biết livestream của cậu ấy đã “bùng nổ”.

Giờ cậu ấy là đầu tàu của làng trên các nền tảng phát sóng.

Hải sản đánh bắt hằng ngày của dân làng chỉ cần bán một nửa cho nhà máy, phần còn lại gần như đều được bán trực tiếp qua livestream.

A Thủy cảm kích không thôi, cứ nằng nặc kéo tôi về nhà ăn cơm.

Hôm tôi kể bị khóa kênh, cậu ấy lập tức tuyên bố thẳng trong livestream:

“Chỉ cần nhà họ Thẩm dám khóa kênh tôi, tôi sẽ lập tài khoản đến khi họ không khóa nổi nữa.”

Nhà họ Thẩm còn giữ thể diện, lại tự cho mình thanh cao, nên cuối cùng không dám ra tay.

Dù vậy, Thẩm thị là tập đoàn lớn, có mặt khắp nơi, ai ai cũng biết.

Hôm đó livestream quá nhiều người xem hóng hớt, chỉ cần một người phổ cập kiến thức, lập tức đủ loại video cắt ghép lan truyền khắp mạng.

Ngày nào cũng có người vào livestream của A Thủy chờ xem, muốn tận mắt nhìn thấy cô con gái ruột từng khiến cả mẹ con họ Thẩm cứng họng, phải dùng bạo lực để bịt miệng, rốt cuộc trông ra sao.

Thậm chí, tài khoản truyền thông chính thức của Thẩm thị cũng bị netizen tấn công.

Ai nấy đều chất vấn:

“Thẩm Tùng Vi là ai mà dám mặt dày chiếm chỗ thiên kim thật sự mà vẫn lên mặt?”

Ngay cả chồng cô ta – ngài Sở Dự Lương – khi tham gia sự kiện cũng bị phóng viên hỏi dồn:

“Anh thấy nhân phẩm vợ mình thật sự ổn chứ?”

Tôi nhìn lại tin nhắn đó, không nhịn được bật cười.

Tắt điện thoại rồi, tôi tưởng quan hệ giữa tôi và nhà họ Thẩm từ nay sẽ hoàn toàn chấm dứt.

Ai ngờ… họ lại tới lần nữa.

Lần này, bà Kiều Nhiên nói, họ đã tìm được cho tôi một mối hôn sự rất tốt.

Không hề thua kém Sở Dự Lương.

Chỉ cần kết hôn, họ đảm bảo tôi sẽ được ăn ngon mặc đẹp, sống sung sướng cả đời.

“Chuyện tốt vậy sao?” Tôi vừa nhóm bếp nấu cơm, khói bếp hòa cùng mùi biển khiến lòng tôi thảnh thơi dễ chịu.

Bà ta nhăn mặt lùi lại hai bước, cố kìm chế nói:

“Đúng vậy!”

“Tốt thế thì để bà và Thẩm Tùng Vi hưởng đi.”

“Cô nói gì?” – Bà ta hét lên.

“Tôi nói: bảo Thẩm Tùng Vi yên tâm. Tôi sẽ không giành chồng hay con của cô ta.

Từ nay, bà cũng không cần đến nữa.”

Đế giày của bà ta không chịu nổi mảnh đất tôi đã dẫm suốt hai mươi năm.

Còn tôi, không đời nào vì tư lợi và lời hứa suông của người khác mà vứt bỏ cả đời mình.

Chương trước Chương tiếp
Loading...