Thanh Mai Trúc Mã Kết Hôn Từ Bé

Chương 3



6

Cửa phòng tắm mở ra — không đúng lúc chút nào.

Tôi hoảng hốt, "cạch" một tiếng đóng sập nắp hộp lại.

Tống Vọng lười biếng dựa vào khung cửa:

"Xem rồi à?"

Tôi kéo lại bộ đồ ngủ hình thỏ:

"Chưa."

Thật sự chưa.

Tôi cảm thấy anh ta sắp hỏi chuyện năm xưa tôi đột ngột bỏ về quê.

Tôi hoảng loạn bỏ chạy khỏi phòng.

"Bác Tống ơi, Tống Vọng tỉnh rồi ạ!"

Bỏ của chạy lấy người.

Tống Vọng lại gửi lời mời kết bạn WeChat.

Kèm theo tin nhắn: 【Hứa Chi Nhan, cô rất thích chạy hả?】

Chạy cái đầu anh.

Hôm sau là sinh nhật mẹ tôi.

Mẹ nhất quyết muốn ăn sinh nhật cùng nhà Tống Vọng.

Tôi thấy thật ra đâu cần thiết đến vậy, ai nấy có cuộc sống riêng mà.

"Mày không biết đâu, thằng Tống Vọng vừa nghe tin sinh nhật tao là phóng từ khu Sao về đấy, mày coi mày vô tâm chưa kìa!"

Tôi bất lực:

"Mẹ, đâu có… con mới vừa xin được việc mà."

Vừa dứt lời thì nhà họ Tống bước vào phòng bao.

Tôi và Tống Vọng lại ngồi cạnh nhau như lẽ tự nhiên.

Mẹ Tống cười tít mắt:

"Phải nói, Tống Vọng và Nhan Nhan đúng là xứng đôi thật đấy!"

...

Tôi liếc sang Tống Vọng.

Anh mặc vest đen, nhìn nghiêm túc quá mức.

Còn tôi thì mặc váy trắng đơn giản.

Một trắng một đen, tự dưng thấy có vibe… Hắc Bạch Vô Thường?

Giọng Tống Vọng lạnh tanh:

"Hứa Chi Nhan, cô định nhìn tôi tới khi nào?

Thịt trong chén cô nguội hết rồi kia."

Ngay trước mặt cả hai bên phụ huynh luôn.

Tôi vỗ nhẹ vai anh ta:

"Vai anh có bụi này."

Tống Vọng không vạch trần tôi, chỉ “ừ” một tiếng, nói nhỏ:

"Chấp nhận kết bạn đi."

Ngay trước mặt hai nhà, tôi cũng không tiện từ chối.

Anh ta nhắn tiếp:

"Bộ vest này là mẹ tôi vừa là ủi xong."

Ý là… sạch lắm đó.

Tôi ngẩng lên, đúng lúc chạm phải ánh mắt dịu dàng của mẹ Tống.

Mặt tôi nóng bừng.

Xong bữa, vì phải đi làm, tôi quay lại khu Sao.

Trùng hợp, mẹ Tống bảo Tống Vọng tiện đường đưa tôi về.

Cả nhà anh ấy hình như không phát hiện ra giữa tôi và anh có chút xa cách.

Bó tay, tôi đành đồng ý.

Lúc về, tôi tiện tay mang theo hộp gỗ nhỏ của mình.

Từ lúc về quê đến giờ, chiếc hộp đó vẫn luôn khóa chặt.

Tống Vọng ngồi lái xe, một tay tựa hờ vào cửa sổ, xương tay rõ nét.

Tôi chợt nhớ đến câu quote trên mạng:

“Ghế phụ lái là để dành cho bạn gái.”

Thế là tôi tự giác mở cửa sau xe.

Nhưng mãi không mở ra được.

Tôi bắt đầu nghi Tống Vọng đang cố tình chơi tôi.

Đúng lúc tôi chuẩn bị bùng nổ, lời anh ta vang lên như một gáo nước lạnh:

"Thế nào, Hứa Chi Nhan, tôi là tài xế của cô à?"

Tôi nghĩ anh ta cố tình thật.

Nhưng không có bằng chứng.

Đường về khu Sao mất hơn một tiếng.

Tống Vọng lạnh nhạt:

"Cô còn giữ cái hộp rách nát kia làm gì?"

"Anh cũng giữ mà?"

Chiếc hộp này vốn là phần thưởng Tống Vọng được khi đạt thủ khoa.

Anh ta chê thừa, nên tôi mới có cái còn lại.

Tống Vọng liếc tôi, hỏi:

"Bên trong có gì mà phải khóa lại?"

Mặt tôi nóng ran:

"Không có gì… đồ con gái thôi."

Tôi đâu thể nói thật là… thư tình chưa kịp gửi.

Tống Vọng khẽ kéo lỏng cà vạt, yết hầu trượt xuống:

"Tôi cứ tưởng… cô định tặng tôi thư tình chứ."

Tôi trừng mắt nhìn anh:

"Tống Vọng, anh đừng tự luyến quá!"

Lúc xuống xe, Tống Vọng đột nhiên nghiêm túc:

"Hứa Chi Nhan, tôi chưa bao giờ thích Trần Nhuyễn."

Tôi chạy một mạch về nhà.

Trong lòng hỗn loạn — vì anh ấy đã giải thích.

Sau nhiều lần đắn đo, tôi gửi tin nhắn:

【Tống Vọng, mấy năm qua… anh có trách tôi không?】

Trách tôi vì đã cắt đứt liên lạc với anh.

Hôm nay mẹ tôi bảo, đêm trước khi Tống Vọng đi du học.

Anh đã ngồi trước cửa nhà tôi cả đêm.

Bà còn phát hiện qua camera giám sát.

Tống Vọng không rep ngay.

Phải đến lúc tôi sắp ngủ, mới thấy tin nhắn:

【Hứa Chi Nhan, cả đời này người tôi hận nhất là cô.】

Tay tôi run lên, cầm điện thoại nhắn lại:

【Xin lỗi.】

7

Làm ở SY cũng được một thời gian rồi.

Rảnh rỗi tôi lướt qua nhóm làm việc, thấy một avatar trắng toát, cứ có cảm giác quen quen.

Lý Uy gõ gõ bàn tôi:

"Chi Nhan, hôm nay tổng giám đốc sẽ đến."

Tôi vội vàng đứng dậy chuẩn bị đón.

Vừa thấy gương mặt lạnh lùng của Tống Vọng, tôi chỉ muốn đào cái hố nhảy xuống.

"Trùng hợp ghê ha, Tống Vọng."

Tống Vọng hờ hững ngước mắt:

"Chào buổi sáng, trợ lý Hứa."

Anh ta nhấn mạnh chữ "trợ lý", nghe mà rợn da gà.

Tôi vội nhắn cho Trần Nhuyễn:

【Tớ cảm thấy mình sắp tiêu đời vì Tống Vọng rồi.】

Trần Nhuyễn gửi icon ngạc nhiên:

【Cậu không phải từng bảo không thích Tống Vọng sao?】

Tôi im lặng vài giây, trả lời:

【Tớ đang làm việc trong công ty của anh ta.】

Tôi nghĩ mình cần thời gian để tiêu hóa chuyện này.

Phát hiện Tống Vọng là sếp của mình… không những không mang lại “chút xíu” phiền phức mà là cả một trời.

Tan làm, tôi như bay khỏi công ty.

Nhưng đời không như mơ.

Tống Vọng lái chiếc Rolls-Royce bản giới hạn, dừng ngay trước mặt tôi:

"Lên xe, mời đi ăn."

Phía sau là ba người: Lý Uy, Trần Tuấn và Đường Triều.

Tôi tưởng Tống Vọng mời cả ba người.

Tôi vui vẻ vẫy tay với Lý Uy:

"Lý Uy!"

Nét mặt đang cười của anh ta lập tức cứng đờ.

Giọng Lý Uy hơi run:

"Tổng… tổng giám đốc."

Tôi lên tiếng trước:

"Tổng giám đốc bảo mời chúng ta ăn tối."

Mặt Lý Uy méo mó hơn cả khóc:

"Cảm ơn tổng giám đốc…"

Tôi khẽ cười, liếc nhìn Tống Vọng — may quá, anh ta không nổi giận.

Tôi thầm thở phào nhẹ nhõm.

Tôi sợ chết đi được, Tống Vọng bây giờ không giống hồi xưa đâu!

Tôi liền mở cửa ghế phụ để lên xe.

Nhưng Trần Tuấn chặn lại, thì thầm nhắc:

"Chỗ ngồi ghế phụ là cấm người khác ngồi đấy.

Cô không thấy sắc mặt tổng giám đốc đen kịt rồi à?"

Tôi cau mày, liếc sang Tống Vọng.

Quả thật... mặt anh ta đen thật.

Tôi do dự hai giây.

Rồi buông tay khỏi tay nắm cửa.

Nhưng chẳng lẽ lại chen chúc với ba người đàn ông phía sau?

"Hứa Chi Nhan, Trần Tuấn là sếp cô hay tôi là sếp cô?"

Trần Tuấn suýt ngã, may mà Đường Triều đỡ được.

Anh ta vội vàng xin lỗi:

"Tổng giám đốc, tôi sai rồi."

Tống Vọng mặt lạnh như băng, nhíu mày:

"Ngồi ghế phụ.

Hay cô muốn chen với đám đàn ông phía sau?"

Thế là tôi ngồi lên ghế phụ.

Miệng Trần Tuấn há hốc đủ để nhét cả quả trứng gà.

...

Bữa ăn đó, tôi ăn mà như nuốt gai.

Tôi viện cớ đi vệ sinh để thở chút.

Ai ngờ vừa ra khỏi cửa thì đụng ngay Tống Vọng.

Anh ta lạnh nhạt:

"Gần đây cô đang trốn tôi?"

Tôi nhìn thẳng vào khuôn mặt lạnh tanh của anh ta:

"Chẳng phải anh bảo rất hận tôi à?"

Tôi tự giác tránh khỏi tầm mắt anh ta, vậy còn chưa đủ tốt sao?

Tống Vọng nắm lấy tay tôi, ép tôi tựa lưng vào tường….

Anh ta khẽ cười, nhíu mày giãn ra:

"Hứa Chi Nhan, sao em ngốc thế?"

Anh cúi người xuống, hơi thở phả thẳng vào mặt tôi, ngứa râm ran.

"Tống Vọng, tôi không phải trẻ con nữa."

Tống Vọng chưa từng nói thích tôi.

Nhưng tất cả hành động của anh ta với tôi, đều vượt giới hạn.

Tôi nghiêng đầu tránh:

"Tống Vọng, tôi không phải giun trong bụng anh.

Tôi không hiểu anh nghĩ gì đâu."

Tống Vọng im lặng, như thể không biết mở miệng.

Một lúc lâu sau, giọng anh ta lạnh băng pha chút giận dữ:

"Được, Hứa Chi Nhan, em giỏi lắm."

Cuối cùng, tôi vẫn nắm tay Tống Vọng lại, chân thành nói:

"Tống Vọng, năm xưa xin lỗi anh.

Sau này nếu có rời đi, tôi nhất định sẽ chào anh trước."

Bất ngờ, Tống Vọng bóp cằm tôi, ép tôi đối mặt anh:

"Hứa Chi Nhan, em còn muốn có lần sau?"

"Anh có mấy cái ba năm để chơi cùng em?"

Vừa mới mềm mỏng chưa được bao lâu, sắc mặt anh ta lại lạnh tanh.

Thôi vậy, ai thèm dỗ!

Tôi bực dọc la lên:

"Tống Vọng, anh đừng chơi đùa tôi nữa!"

Tống Vọng cười lạnh:

"Hứa Chi Nhan, câu đó… không phải nên là tôi nói sao?"

Tôi: ???

8

Tối hôm đó, Tống Vọng vẫn là người đưa tôi về.

Tôi vẫn ngồi ở ghế phụ.

Tối muộn, Lý Uy lập một group chat… không có Tống Vọng.

Lý Uy:

【Chi Nhan, nói thật đi, cô với tổng giám đốc là quan hệ gì đấy?】

Tôi:

【Quan hệ cấp trên – cấp dưới.】

Trần Tuấn:

【Chi Nhan, cô nói láo!

Tôi thấy rõ ánh mắt cưng chiều của tổng giám đốc dành cho cô.

Quan trọng nhất, cô là người phụ nữ duy nhất từng ngồi ghế phụ của anh ấy đấy.】

Chương trước Chương tiếp
Loading...