Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Tàn Thành Trường An
Chương 2
6
Đĩa cần tẩm giấm xanh biếc ấy, như một hòn đá rơi vào mặt hồ tĩnh lặng, khẽ gợn lên từng vòng sóng nhỏ.
Từ đó, ánh mắt của bà lão khi nhìn ta cũng dần có thêm sinh khí.
Thậm chí, lúc ta ăn, bà còn khe khẽ kể đôi chuyện ngoài kia - toàn là những lời oán than: lương thực bị cướp, quân Hồ tàn bạo.
Nhưng trong giọng nói ấy, đôi khi lại thấp thoáng một tia hy vọng mong manh.
“Nghe nói đại tướng Quách Tử Nghi đang chỉnh quân ở Linh Vũ đấy.”
“Bên Đồng Quan hình như lại nổ ra giao tranh rồi.”
Ta im lặng lắng nghe, từng chữ rơi vào tâm trí như những mảnh ghép, dần dần ráp lại thành bức tranh trong đầu.
Ta không còn giữ mãi sự câm lặng như trước.
Thỉnh thoảng sẽ khẽ hỏi một câu: “Sau đó thì sao?”
Hoặc “Họ đi về hướng nào vậy?”
Câu hỏi dè dặt, như chỉ là sự tò mò hời hợt của một tù nhân chán chường đối với thế sự bên ngoài.
Tiêu Triệt bắt đầu lui tới nhiều hơn.
Thỉnh thoảng hắn mang đến vài thứ vụn vặt - một quyển thơ bị bỏ quên, một cây bút lông tầm thường, thậm chí một gói mứt nhỏ.
7
Một hôm, có vị phó tướng họ Tôn của hắn hớn hở đến báo công: “Tướng quân! Huynh đệ vừa khám được một nhà quan cũ ẩn náu, thu được kha khá của cải! Có kẻ cản trở, huynh đệ tiện tay giết luôn.”
“Còn cô nương nhà đó thì… rất xinh, ngài xem có muốn…”
Ánh mắt Tiêu Triệt như lưỡi dao: “Ai cho phép ngươi giết người?”
Phó tướng ngẩn ra, không ngờ lại bị quát.
Lắp bắp: “Thuộc hạ… chỉ theo quy củ thôi.”
“Phản kháng thì giết, gia quyến tịch thu…”
“Quy củ?” Giọng Tiêu Triệt không cao, nhưng sức nặng khiến kẻ khác nghẹt thở.
“Quy củ của ta là - không có lệnh, không được giết dân, không được làm nhục phụ nữ trẻ con! Lời ta nói, ngươi coi như gió thoảng bên tai sao?”
Phó tướng tái mặt, mồ hôi lạnh túa ra: “Thuộc hạ không dám! Chỉ là… người của Tướng quân Thôi đều làm thế, chúng ta…”
“Họ là họ, ta là ta!”
Tiêu Triệt vỗ mạnh bàn, chén trà trên án rung lên lanh canh.
“Cút! Tự lĩnh hai mươi trượng quân côn.”
“Cướp được gì thì trả lại.”
“Nếu còn tái phạm, ta chém đầu ngươi cho chó ăn!”
Phó tướng hoảng hốt lùi ra, chân trượt suýt ngã.
Tiêu Triệt vẫn chưa nguôi giận.
Hắn xoa trán, gương mặt thoáng hiện chút mệt mỏi, bất lực.
Tiến đến bên cửa sổ, nhìn ra ngoài trời.
Hồi lâu, hắn khẽ thở dài, giọng thấp, gần như bị mưa đêm nuốt mất: “… Trận chiến này, thật chẳng có ý nghĩa gì.”
Đêm ấy, mưa lớn, trút ào ào lên mái ngói.
Tiêu Triệt được thân binh dìu về, người ướt sũng, mùi rượu át cả mùi máu.
Hắn gạt họ ra, loạng choạng đẩy cửa phòng ta.
Ta nghe tiếng, vội xoay người cảnh giác, cả thân cứng lại.
Trong mắt hắn ánh lên tia u tối pha trộn giữa mỏi mệt và phẫn nộ.
“Nhìn gì?” Hắn gằn giọng, mắt đỏ ngầu.
“Có phải ngươi nghĩ… bọn ta, đám người từ Phạm Dương đến, đều là man di bị trời phạt?”
Ta nắm chặt tay áo, không dám đáp.
Hắn bước từng bước lại gần, bóng hình to lớn đổ xuống.
Hơi rượu và mùi ẩm lạnh từ áo giáp thấm qua da thịt.
“Chúng ta đánh vào đây, giết người, cướp của - là súc sinh.”
Hắn khàn giọng, nhìn ta như tự hỏi chính mình: “Nhưng người các ngươi thì sao? Trường An còn chưa mất, hoàng thượng các ngươi đã chạy trước hết!”
“Để lại trăm họ… cùng các ngươi, đám tôn thất bị ruồng bỏ, thì còn có ích gì?”
Ba chữ “bị ruồng bỏ” như lưỡi dao sắc, đâm thẳng vào niềm kiêu hãnh mà ta cố chấp níu giữ.
Sắc mặt ta tái nhợt.
“Câm miệng…” Giọng ta run rẩy, lẫn tiếng nức nở.
Nhưng hắn không dừng lại, như kẻ tìm được nơi trút giận: “Ngươi nghĩ vì sao ta giữ ngươi lại? Vì ngươi đẹp sao?”
Hắn bật cười khô khốc, ngón tay gần như chạm vào mũi ta.
“Bởi vì ánh mắt ngươi nhìn ta - như sói, hận không thể cắn chết ta.”
“Cả thành Trường An, khắp nơi đều là bọn chó cúi đầu run rẩy, chỉ có ngươi…”
Câu nói còn dang dở, thân thể hắn bỗng nghiêng đi, như sức lực cạn kiệt, ngã sụp về phía trước.
Ta hoảng hốt, chưa kịp suy nghĩ, đã theo phản xạ đưa tay đỡ lấy hắn.
Trán hắn nóng rực tựa vào hõm cổ ta.
Hơi thở dồn dập, mùi rượu phả lên da thịt.
“...Mẫu thân…” hắn mơ hồ gọi khẽ một tiếng, phần sau không nghe rõ.
Ta đứng sững, thân thể đông cứng.
Trong lòng cuộn lên không chỉ hận thù, mà còn một cảm xúc kỳ lạ - nhức nhối và xót xa.
Ngoài cửa, thân binh ló đầu nhìn, rồi vội rụt lại, khép cửa kín.
Đợi đến khi hơi thở hắn dần ổn định, ta mới cẩn thận đỡ hắn lên giường.
Sau khi làm xong, ta lùi về góc tường xa nhất, ôm gối ngồi co ro suốt đêm.
8
Ánh sớm rọi qua khe cửa, rơi trên mặt ta.
Ta giật mình tỉnh giấc, nhận ra mình đã ngủ gục trong góc tường.
Ngước nhìn lên giường - trống trơn.
Chăn gối còn lộn xộn, chứng tỏ chuyện đêm qua không phải mộng.
Không khí vẫn còn phảng phất mùi rượu, nhưng người đã đi.
Tiếng khóa cửa vang lên.
Ta lập tức cúi đầu, khôi phục dáng vẻ lạnh nhạt thường ngày, tay khẽ nắm chặt vạt áo.
Bà lão bước vào, bưng khay điểm tâm.
Ánh mắt bà lén nhìn ta, cẩn trọng hơn hẳn, còn mang theo chút thương cảm.
Bà đặt khay xuống, cúi đầu định đi.
“Hắn…” ta không kiềm được khẽ hỏi.
Bước chân bà dừng lại: “Tướng quân sáng sớm đã ra ngoài rồi.”
Mãi đến hoàng hôn, cửa lại mở.
Tiêu Triệt xuất hiện nơi ngưỡng cửa, áo đã thay sạch, tóc buộc gọn gàng, thần sắc lạnh lẽo như cũ.
Như thể kẻ gào khóc, đau đớn đêm qua chỉ là ảo ảnh của ta.
Hắn bước vào, ngồi xuống bên bàn, tự nhiên cầm lấy chiếc bánh điểm tâm còn thừa từ sáng, ăn một miếng.
Ta đứng nguyên, cúi mắt, im lặng.
Không khí nặng nề, khiến người ta nghẹt thở.
Cuối cùng, hắn mở miệng, giọng điềm đạm, không gợn sóng: “Nghe nói mấy hôm trước, ngươi muốn ăn cần tẩm giấm?”
Ngón tay ta khẽ run, không đáp.
“Còn muốn gì nữa?”
Hắn tiếp lời, giọng như hỏi về chuyện nhỏ nhặt: “Bút mực? Sách vở? Hay kim chỉ nữ công?”
Ta đột nhiên ngẩng đầu.
Hắn đang thử ta? Hay là một dạng nhượng bộ nào đó?
Ta buộc mình nhìn thẳng vào hắn, giọng cố giữ bình tĩnh, lẫn chút trống rỗng như thói quen của kẻ bị nuôi nhốt: “Nếu có sách đọc cho đỡ buồn, tất nhiên là tốt nhất.”
Hắn nhìn ta hồi lâu, khóe môi khẽ nhếch - nhanh đến mức ta tưởng mình nhìn lầm.
“Thích đọc gì?”
Ngón tay hắn gõ nhè nhẹ lên bàn.
“... Sử ký, Chiến Quốc sách, hoặc tạp ký địa lý đều được.”
Ta cố tình chọn những thứ nghe như vô hại, nhưng có thể ẩn chứa thông tin hữu dụng.
Giọng nói mang chút dè dặt, ngập ngừng.
Hắn trầm ngâm giây lát, rồi đáp nhạt: “Trong doanh trại thô sơ, chưa chắc có đủ.”
“Ta sẽ sai người tìm.”
“Đa tạ… Tướng quân.” Ta cúi đầu.
Hắn ngồi thêm một lát, uống chén nước, rồi đứng dậy.
Trước khi bước ra, hắn dừng lại nơi cửa, nói một câu: “An phận một chút.”
Vài ngày sau, thật có người mang đến cho ta mấy quyển sách.
Một quyển Tôn Tử binh pháp cũ sờn, một quyển Địa phương huyện chí, và một tập thơ chép tay - toàn là thơ biên ải của Vương Xương Linh.
Ta khẽ vuốt Tôn Tử binh pháp, giữa từng trang sách vẫn còn vương chút mùi bụi của sa trường.
Chỉ riêng điều ấy, đã đủ là một tín hiệu.
9
Từ khi hắn cho phép ta tiếp xúc với những thứ ấy, ta bắt đầu quan sát kỹ hơn.
Mỗi khi hắn đến, trên án thường sẽ lưu lại vài món nhỏ: những mảnh giấy dính mực, vài dòng bàn luận về việc phân phối lương thảo, thậm chí cả danh thiếp của tướng phản quân họp bàn cầu kiến.
Ta như con mèo nhỏ thận trọng, lén lút trong tầm mắt hắn, tham lam thu nhặt từng mảnh vụn.
Rồi dùng cây bút lông hắn từng tặng, dựa vào trí nhớ, ta viết lại mặt sau những tờ giấy bỏ đi - ghép thành các manh mối: đại doanh ở ngoại thành phía tây, lương thảo ở hồ Côn Minh, tướng họ Thôi được điều quân phòng thủ...
Nhưng làm sao gửi ra ngoài?
Ánh mắt ta rơi lên người bà lão mỗi ngày mang cơm đến - liên hệ duy nhất của ta.
Ta bắt đầu gói kỹ những miếng bánh còn lại trong tấm khăn sạch.
Khi bà ta thu khay, ta nhét vào tay bà, khẽ nói: “Đem về cho con nhỏ ở nhà nếm thử nhé.”
Ban đầu bà kinh hãi, nhưng thấy trong mắt ta không có ác ý, bèn nhận lấy.
Một lần, hai lần… ánh mắt bà nhìn ta, từ sợ hãi hóa thành cảm kích.
Chiều hôm ấy, Tiêu Triệt đến sớm hơn thường lệ.
Hắn tựa bên cửa sổ, nhìn qua khe sáng ra hoàng hôn ngoài kia, hồi lâu không nói.
Ta ngồi trên giường, tay cầm Tôn Tử binh pháp, nhưng tâm lại đặt cả trên người hắn.
Bỗng hắn mở miệng, giọng mơ hồ: “‘Binh giả, quỷ đạo dã’ - ngươi nói xem, thành Trường An này, đánh được, liệu có giữ nổi không?”
Là hỏi ta? Hay tự nói với mình?
Ta ngẩng lên, nhìn thấy gò má hắn thấp thoáng vẻ hoang mang.
Ta hít sâu, rồi cúi đầu, khẽ đáp: “... Lòng dân vẫn hướng về Đại Đường.”
Hắn quay đầu, ánh nhìn như điện quét tới.
Tim ta run lên, nhưng lý trí vẫn giữ bình tĩnh, thầm đoán phản ứng của hắn.
Hắn không nổi giận, chỉ nhìn ta thật lâu - ánh mắt sâu đến mức ta không đọc nổi.
10
Tờ giấy chi chít chữ nhỏ, giấu trong túi áo sát người, nóng như than đỏ.
Nó khiến ta ngồi cũng không yên, đứng cũng chẳng được.
Tiêu Triệt vẫn đến như thường, đôi khi mang theo tin ngoài thành: phản quân chiếm thêm một nơi, khí thế kiêu ngạo.
Khi nói, ánh mắt hắn thoáng lướt qua ta, như đang dò xét phản ứng.
Ta đã học được cách ngụy trang.
Nghe tin quân Đường thất bại, ta cúi đầu đúng lúc, giấu đi đau thương thật sự, chỉ để lộ vẻ cam chịu và sợ hãi của một nữ tù nhân.
Nhưng trong lòng, ta đang điên cuồng ghi nhớ từng địa danh, từng họ tên tướng lĩnh hắn nhắc đến.
Những thông tin ấy, phải được gửi ra ngoài.
Bà lão là hi vọng duy nhất.
Trưa hôm ấy, ta ăn chậm hơn mọi ngày, tay khẽ run vì hồi hộp.
Khi bà ta cúi đầu dọn dẹp, ta hít sâu, khéo léo nghiêng người che khuất tầm nhìn của lính gác, nhanh như chớp, nhét mảnh giấy nhỏ gấp kỹ cùng vài miếng bánh vào tay bà.
Ngón tay bà run lên, ngẩng đầu hoảng sợ.
Ta nắm chặt lấy tay bà, giọng gấp mà khẽ: “Đưa cho người… có thể giúp chúng ta… ta xin người…”
Sắc mặt bà tái mét, ánh mắt dao động giữa khuôn mặt cầu khẩn của ta và vật nóng hổi trong tay.
Ngoài kia vang tiếng ho khan mất kiên nhẫn của lính gác.
Cuối cùng, bà dường như đã hạ quyết tâm, nắm chặt mảnh giấy, gật đầu liên tiếp, rồi gần như giật lấy khay, lảo đảo rời đi.
Từ giây phút đó, từng khắc đều hóa thành cực hình.
Mỗi âm thanh nhỏ ngoài cửa đều khiến ta hoảng hốt.
Ta sợ thấy cảnh bà bị lôi vào, cũng sợ ánh mắt lạnh như băng của Tiêu Triệt.