Ta Trùng Sinh Thành Công Chúa Của Bạo Quân

Chương 2



3

Động tác Tiêu Diễn ôm ta cứng đờ như một pho tượng đá.

Ông cúi đầu nhìn ta, rồi lại nhìn tên thái giám vừa đến bẩm báo, chân mày nhíu chặt.

“Nhũ mẫu gì?”

Trong giọng nói của ông lộ ra chút không vui.

Tên thái giám sợ đến run lên, vội vàng quỳ xuống.

“Bẩm bệ hạ, là… là nhũ mẫu chuẩn bị cho tiểu công chúa. Tiểu công chúa ngày càng lớn, cũng nên… nên có người chuyên trách cho bú.”

Lời nói cẩn trọng, lại hợp tình hợp lý.

Nhưng trong lòng ta chuông cảnh báo vang lên dồn dập.

Lời tiên tri của quốc sư giống như thanh kiếm Damocles, treo lơ lửng trên đầu tất cả mọi người.

Ta chính là biến số “sẽ gi//ết hoàng đế” trong lời tiên tri đó.

Người muốn ta ch//ết…

Quá nhiều.

Một nhũ mẫu có thể tiếp xúc gần gũi với ta mỗi ngày, chính là công cụ ra tay hoàn hảo nhất.

Tiêu Diễn im lặng.

Ông không nói được, cũng không nói không.

Không khí trong đại điện nặng nề đến mức khiến người ta khó thở.

Bàn tay đang nắm tóc ông của ta vô thức siết chặt hơn.

Ta không thể để ông giao ta ra.

Ít nhất là không phải bây giờ.

Một khi rời khỏi vòng tay ông…

Ta sẽ rời khỏi nơi nguy hiểm nhất, nhưng cũng là an toàn nhất.

Tiêu Diễn cảm nhận được sự căng thẳng của ta, cúi đầu nhìn ta một cái.

Ta lập tức bày ra vẻ mặt dựa dẫm, đáng thương.

Ánh mắt ông khẽ động, dường như có chút dao động, nhưng rất nhanh lại trở về lạnh lẽo.

“Dẫn lên đây, trẫm tự mình xem.”

Cuối cùng ông vẫn đưa ra quyết định.

Rất nhanh, bốn người phụ nữ ăn mặc sạch sẽ, dung mạo đoan chính được dẫn vào.

Vừa bước vào điện, họ lập tức đồng loạt quỳ xuống, đến đầu cũng không dám ngẩng lên.

“Nô tỳ tham kiến bệ hạ.”

Tiêu Diễn ôm ta ngồi trên chủ vị.

Ông khẽ ra hiệu.

Thái giám tổng quản bên cạnh lập tức bước lên, the thé nói:

“Ngẩng đầu lên, để bệ hạ lần lượt xem.”

Bốn nhũ mẫu run rẩy ngẩng đầu.

Ánh mắt ta lập tức khóa chặt vào bàn tay của người phụ nữ đứng ngoài cùng bên trái.

Bề ngoài bà ta trông thật thà nhất, cúi đầu, dáng vẻ vô cùng ngoan ngoãn.

Nhưng ngay khoảnh khắc bà ta ngẩng đầu lên…

Ta rõ ràng nhìn thấy trong kẽ móng tay bà ta có một lớp bột đen cực nhạt.

Đó là độc.

Một loại độc dược mãn tính, không mùi.

Nếu trộn vào sữa, trẻ sơ sinh uống vào…

Không quá một tháng sẽ tạng phủ suy kiệt mà chết.

Thậm chí không tra ra được nguyên nhân.

Thủ đoạn thật độc ác.

Tim ta trầm xuống.

Ta phải làm sao nhắc nhở Tiêu Diễn?

Ta chỉ là một đứa trẻ chưa biết nói.

Bất cứ hành động nào quá thông minh cũng sẽ khiến bạo quân này sinh nghi.

Ánh mắt Tiêu Diễn lần lượt lướt qua gương mặt bốn nhũ mẫu.

Cuối cùng…

Ánh nhìn của ông cũng dừng lại trên người nhũ mẫu trông thật thà nhất kia.

“Ngươi, tên gì?”

Cơ thể người phụ nữ run lên.

“Bẩm bệ hạ, nô tỳ họ Chu.”

“Chọn nàng ta.”

Tiêu Diễn đưa ra quyết định.

Ta như rơi vào hầm băng.

Chọn ai không chọn…

Ông lại chọn đúng kẻ hạ độc!

Là trùng hợp?

Hay là…

Ông thực ra cũng muốn ta ch//ết, chỉ là không muốn tự mình ra tay?

Không.

Không đúng.

Nếu ông muốn ta ch//ết, ban đầu đã không giữ ta lại.

Ông nhất định có mục đích khác.

Trên mặt Chu thị thoáng hiện một tia vui mừng, nhưng nhanh chóng che giấu đi, cung kính dập đầu.

“Tạ ơn bệ hạ.”

Thái giám tổng quản lập tức tiến lên, chuẩn bị bế ta từ tay Tiêu Diễn giao cho Chu thị.

Ta hoảng rồi.

Ta tuyệt đối không thể rơi vào tay người phụ nữ kia!

Trong khoảnh khắc ngắn ngủi như tia chớp, ta đưa ra phản ứng.

Ta đột nhiên dùng cả tay lẫn chân quấn chặt lấy cánh tay Tiêu Diễn, vùi mặt vào ngực ông rồi khóc lớn.

Khóc đến xé lòng xé phổi, kinh thiên động địa.

Giống như chịu phải nỗi oan ức lớn nhất thế gian.

Phản ứng của ta quá đột ngột.

Tất cả mọi người đều sững sờ.

Bao gồm cả Tiêu Diễn.

Ông cúi đầu nhìn ta đang khóc nấc trong lòng mình, chân mày càng nhíu chặt hơn.

“Chuyện gì vậy?”

Thái giám tổng quản sợ hồn bay phách lạc, vội vàng quỳ xuống.

“Có lẽ… có lẽ tiểu công chúa sợ người lạ.”

Giải thích này rất hợp lý.

Nhưng ta biết…

Vẫn chưa đủ.

Ta vừa khóc vừa dùng khuôn mặt nhỏ cọ mạnh vào ngực Tiêu Diễn.

Nước mắt và nước mũi…

Ta không khách khí bôi hết lên long bào trị giá liên thành của ông.

Đây là một sự khiêu khích.

Cũng là một lần thử thăm dò.

Nếu ông thật sự chán ghét ta, nhất định sẽ lập tức đẩy ta ra.

Đến lúc đó…

Ta thật sự hết đường cứu vãn.

Cơ thể Tiêu Diễn trở nên vô cùng cứng ngắc.

Ta có thể cảm nhận được cơ ngực ông căng chặt.

Ông đang nhẫn nhịn.

Nhẫn nhịn một đứa trẻ làm loạn trên người mình.

Trong đại điện, yên tĩnh đến ch//ết.

Chỉ còn tiếng khóc của ta vang vọng.

Chu thị - người vừa được chọn - trên mặt thoáng hiện một tia hoảng loạn và oán độc.

Dù chỉ trong chớp mắt, ta vẫn bắt được.

Bà ta bắt đầu gấp rồi.

Bà ta càng gấp…

Chứng tỏ cách của ta càng hiệu quả.

Ta khóc càng dữ hơn.

“Đủ rồi.”

Cuối cùng Tiêu Diễn lên tiếng.

Trong giọng nói của ông mang theo cơn giận bị đè nén.

Tim ta lập tức nhảy vọt lên cổ họng.

Cánh tay ôm ta của ông rõ ràng siết chặt hơn.

Ông sắp nổi giận sao?

Nhưng điều xảy ra tiếp theo…

Lại nằm ngoài dự đoán của tất cả mọi người.

Ông không đẩy ta ra.

Ngược lại còn dùng tay kia, hơi vụng về nhẹ nhàng vỗ lưng ta.

Giống như đang…dỗ dành ta.

“Ồn ch//ết đi được.”

Miệng ông nói lời ghét bỏ, nhưng động tác lại có thể gọi là dịu dàng.

Tiếng khóc của ta dần nhỏ lại.

Ta ngẩng đầu, đôi mắt ngập nước nhìn ông, thỉnh thoảng còn nấc lên một cái.

Dáng vẻ vừa đáng thương vừa đáng yêu ấy…

Có lẽ sắt đá cũng phải mềm lòng.

Tiêu Diễn nhìn ta, ánh mắt biến hóa khó lường.

“Hình như… nó không thích ngươi.”

Ông đột nhiên nói với Chu thị.

Chu thị mặt trắng bệch, vội dập đầu.

“Bệ hạ tha tội, là lỗi của nô tỳ, nô tỳ…”

“Con gái của trẫm đã không thích, vậy thì đổi người.”

Giọng Tiêu Diễn bình thản, nhưng không cho phép phản đối.

Ông không nhìn Chu thị thêm lần nào nữa, mà chuyển ánh mắt sang ba người còn lại.

Trong lòng ta thở phào nhẹ một chút.

Nhưng nguy cơ vẫn chưa kết thúc.

Ai biết trong ba người còn lại…

Có kẻ thứ hai hạ độc hay không?

Ta không thể đặt hy vọng vào vận may.

Ta phải giải quyết dứt điểm.

Ta nhìn ba nhũ mẫu còn lại đang run rẩy.

Sau đó…

Ta lắc đầu như trống bỏi.

Rồi một lần nữa vùi mặt vào ngực Tiêu Diễn, nắm chặt vạt áo ông.

Dùng hành động để biểu đạt sự kháng cự.

[Ta không cần ai hết. Ta chỉ cần ngươi.]

Đây là một canh bạc cực lớn.

Ta đang thử thách sự kiên nhẫn của một đế vương.

Tiêu Diễn im lặng.

Lần im lặng này…

Dài hơn bất kỳ lần nào trước đó.

Ta thậm chí có thể nghe thấy nhịp tim mình đập như trống trận.

Rất lâu sau…

Cuối cùng ông cũng động.

Ông bế ta đứng dậy.

“Tất cả cút ra ngoài.”

Ông lạnh lùng nói.

“Con gái của trẫm, trẫm tự nuôi.”

Ông nhìn chằm chằm vào ta, giọng không mang chút nhiệt độ nào:

“Xem ra người muốn ngươi ch//ết còn nhiều hơn trẫm tưởng. Cũng tốt… trẫm muốn xem thử, mạng ai cứng hơn.”

Lần đầu tiên…

Ông lộ ra một nụ cười có thể gọi là cười.

Nụ cười ấy lạnh lẽo, tàn nhẫn…

Nhưng lại mang theo một chút hứng thú khó nói thành lời.

Ta nhìn ông.

Biết rằng lần này…

Ta đã thắng cược.

04

Khi Tiêu Diễn nói ra câu “Trẫm tự nuôi”, không khí trong cả đại điện như bị rút sạch.

Tất cả mọi người đều quỳ rạp xuống đất, đầu cúi thấp hơn nữa, không ai dám phát ra dù chỉ một tiếng động.

Ta được ông ôm trong lòng, có thể cảm nhận rõ ràng nhịp rung nơi lồng ngực ông.

Đây không phải một câu nói đùa.

Đây là một bạo quân, dùng giọng điệu bình thản nhất, ném xuống một tiếng sét đủ để làm chấn động cả triều trước lẫn hậu cung.

Ông thật sự muốn đích thân nuôi dưỡng một đứa trẻ sơ sinh.

Một đứa con gái… mà lời tiên tri nói rằng sẽ giết ông.

Ta không biết rốt cuộc ông đang nghĩ gì.

Nhưng ta biết, con đường sinh tồn của mình, từ giây phút này…đã bước vào một giai đoạn hoàn toàn mới, càng khó đoán hơn trước.

Ông ôm ta, xoay người rời đi.

Tẩm điện của ông — Càn Nguyên cung — từ đó trở thành nhà mới của ta.

Càn Nguyên cung là cấm địa của cả hoàng cung.

Ngoài những tâm phúc của Tiêu Diễn, không ai được phép đến gần.

Nơi này phòng vệ nghiêm ngặt đến mức khiến người ta rợn người.

Ta được đặt trong một chiếc nôi gỗ trầm nhỏ, đặt ngay bên cạnh long sàng của ông.

Chiếc nôi được làm suốt đêm, bên trong lót vân cẩm mềm nhất.

Nhưng ta lại cảm thấy…mình giống như đang ngủ trong hang của một con mãnh hổ.

Chỉ cần sơ suất một chút…sẽ bị xé thành từng mảnh.

Tiêu Diễn thật sự bắt đầu cuộc sống “nuôi con” vụng về của mình.

Ông cho lui toàn bộ cung nữ và ma ma.

Chỉ giữ lại một tổng quản thái giám tên Lý Phúc.

Vấn đề đầu tiên rất nhanh đã đến.

Ta đói.

Ta dùng tiếng khóc để bày tỏ nhu cầu của mình.

Tiêu Diễn đang ngồi sau án thư phê duyệt tấu chương, bị tiếng khóc của ta làm cho nhíu chặt chân mày.

“Nó làm sao?”

Ông hỏi Lý Phúc, giọng đầy vẻ khó chịu.

Lý Phúc run rẩy trả lời:

“Bẩm bệ hạ, tiểu công chúa… có lẽ là đói rồi.”

Đói thì phải ăn.

Nhưng hiện tại… không có nhũ mẫu.

Ánh mắt Tiêu Diễn lướt quanh đại điện.

Cuối cùng ông lạnh lùng nói:

“Đi, dắt một con dê sữa tới.”

Lý Phúc sửng sốt một chút, nhưng lập tức lĩnh mệnh rời đi.

Không lâu sau, một con dê sữa được tắm rửa sạch sẽ được hai tiểu thái giám dắt vào.

Tiêu Diễn đứng dậy, bước đến trước con dê.

Ông tự tay vắt sữa dê, đựng vào một chiếc bát bạch ngọc.

Sau đó ông rút trâm vàng trên đầu, khuấy trong bát.

Trâm vàng không đổi màu.

Nhưng ông vẫn chưa yên tâm.

Ông liếc nhìn tiểu thái giám đang run rẩy bên cạnh.

“Ngươi, uống một ngụm.”

Tiểu thái giám sợ đến mặt trắng bệch, “bịch” một tiếng quỳ xuống.

“Bệ hạ tha mạng… nô tài không dám…”

Ánh mắt Tiêu Diễn lập tức lạnh xuống.

“Lời của trẫm, ngươi không nghe thấy?”

Tiểu thái giám run như cầy sấy.

Cuối cùng vẫn run rẩy bưng bát lên, uống một ngụm nhỏ.

Hắn nhắm chặt mắt, giống như đang chờ ch//ết.

Sau một nén nhang, hắn vẫn bình an vô sự.

Lúc này Tiêu Diễn mới bưng bát sữa dê, đi tới bên nôi của ta.

Ông dùng một chiếc muỗng bạc nhỏ, múc một muỗng đưa tới bên miệng ta.

Động tác của ông cứng nhắc và vụng về.

Mang theo một cảm giác không cho phép từ chối.

Ta ngửi thấy mùi tanh của sữa dê.

Nói thật…không ngon lắm.

Nhưng ta vẫn mở miệng, ngoan ngoãn uống xuống.

Ta không thể kén chọn.

Sống được, đã là ân huệ lớn nhất rồi.

Thấy ta chịu uống, Tiêu Diễn dường như thở phào nhẹ nhõm.

Ông từng muỗng từng muỗng đút cho ta.

Biểu tình chăm chú giống như đang xử lý đại sự quốc gia.

Ta nhìn khuôn mặt gần trong gang tấc của ông.

Lông mày sâu, sống mũi cao, đôi môi mỏng luôn mím chặt, toát lên vẻ lạnh lùng bẩm sinh.

Đây là một người đàn ông tuấn tú.

Cũng là một người đàn ông đáng sợ.

Ông tự tay nuôi ta…không phải vì tình phụ tử.

Mà là một dạng khống chế tuyệt đối.

Ông không tin bất kỳ ai.

Vì thế ông phải giữ chặt biến số duy nhất là ta trong tay mình.

Từ đó về sau…đồ ăn của ta đều do ông tự mình kiểm soát.

Ta uống sữa dê do chính mắt ông nhìn người vắt.

Sau này khi ta bắt đầu ăn dặm…mọi nguyên liệu đều phải qua ít nhất ba lần kiểm tra.

Cuối cùng còn phải do chính ông nếm thử trước…rồi mới đút cho ta.

Ông nuôi ta rất tốt.

Da trắng mũm mĩm, tròn trịa như một cục tuyết nhỏ.

Nhưng ánh mắt của cả hoàng cung khi nhìn ta… lại càng lúc càng giống như đang nhìn một con quái vật.

Một con quái vật được bạo quân nuôi nhốt bên cạnh mình.

Khi Tiêu Diễn xử lý triều chính, ông cũng mang ta theo bên người.

Ta ngồi ngay cạnh long ỷ của ông, trên một tấm đệm mềm nhỏ xíu để chơi.

Các đại thần phía dưới đang tấu báo công việc, viện dẫn kinh điển, tranh luận không ngừng.

Còn ta ở phía trên…hoặc gặm bàn tay nhỏ của mình, hoặc lắc cái trống bỏi.

Khung cảnh ấy…quái dị đến cực điểm.

Tất cả mọi người đều phải giả vờ như không nhìn thấy ta.

Nhưng ánh mắt của họ vẫn không nhịn được liếc sang phía ta.

Họ sợ ta.

Cũng sợ vị hoàng đế ôm ta lên triều kia.

Một ngày nọ, cuối cùng cũng có một vị ngự sử đại phu không nhịn được nữa.

Ông ta quỳ xuống đất, vừa khóc vừa tấu:

“Bệ hạ! Từ xưa đến nay, hậu cung không được can dự triều chính, huống hồ là đem công chúa lên triều đường! Đây là điềm không lành! Lời tiên tri của quốc sư vẫn còn đó, xin bệ hạ lấy giang sơn xã tắc làm trọng, đưa tiểu công chúa về hậu cung!”

Những lời này…chính là tâm tư của tất cả mọi người.

Trong đại điện, im lặng như ch//ết.

Tất cả đều chờ phản ứng của Tiêu Diễn.

Tiêu Diễn không nói gì.

Ông chỉ cúi đầu…nhìn ta.

Khi đó ta đang chơi Cửu liên hoàn, món đồ chơi mà Nội vụ phủ đặc biệt làm cho ta.

Ta ngẩng đầu…cũng nhìn ông.

Ta không biết mình nên phản ứng thế nào.

Nhưng ta biết…vị ngự sử kia sắp gặp xui xẻo rồi.

Tiêu Diễn đột nhiên cười.

Ông đưa tay xoa đầu ta.

“Chiêu Ninh, con thấy thế nào?”

Ông…lại đi hỏi ý kiến một đứa trẻ sơ sinh.

Tất cả mọi người đều kinh ngạc đến ngây người.

Ta nhìn vị ngự sử đang quỳ dưới đất.

Trên mặt ông ta là vẻ trung quân ái quốc, nhưng trong đáy mắt lại giấu một tia chán ghét và sợ hãi đối với ta.

Ta thu ánh nhìn lại.

Nhìn Tiêu Diễn.

Sau đó…ta mở rộng hai tay về phía ông, phát ra một âm tiết mơ hồ:

“Cha… cha…”

Giọng nói non nớt.

Nhưng rõ ràng đến mức ai cũng nghe thấy.

Cả triều đường…yên tĩnh đến mức nghe được tiếng kim rơi.

Cơ thể Tiêu Diễn chợt chấn động mạnh.

Ánh mắt ông nhìn ta trong nháy mắt trở nên vô cùng phức tạp.

Có kinh ngạc.

Có dò xét.

Còn có một thứ cảm xúc sâu thẳm…mà ta không thể hiểu được.

Ông chậm rãi…bế ta lên.

Sau đó nhìn về phía vị ngự sử mặt xám như tro tàn kia.

“Con gái của trẫm, muốn ở đâu thì ở đó.”

“Còn ngươi…”

Ông dừng lại một chút.

Giọng nói lạnh như băng.

“Xúc phạm công chúa, lời lẽ bất kính.”

“Lôi ra ngoài, ngũ mã phanh thây.”

Vị ngự sử kia thậm chí còn chưa kịp cầu xin tha mạng…đã bị thị vệ bịt miệng kéo đi.

Trong đại điện, dường như mùi m//áu đã lan ra.

Tiêu Diễn ôm ta, ánh mắt quét qua toàn bộ bách quan đang run như cầy sấy.

“Còn ai…”

“Có ý kiến?”

Không một ai dám trả lời.

Từ ngày đó trở đi…không còn ai dám nhắc tới chuyện ta lên triều đường nữa.

Ánh mắt họ nhìn ta…từ sợ hãi biến thành kính sợ.

Giống như ta thật sự là thứ yêu vật có thể ảnh hưởng đến quyết định của hoàng đế.

Còn ta…chỉ đơn giản là muốn sống sót mà thôi.

Chương trước Chương tiếp
Loading...