Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Ta Chọn Từ Bé
Chương 5
8
Hôm sau, ta trở thành tâm điểm của cả hậu cung.
Không biết bằng cách nào, bài thơ hôm trước trong thi hội đã bị truyền ra ngoài.
Cả câu “Đây mới là hoàng hậu của trẫm” của bệ hạ cũng bị thêm mắm dặm muối rồi lan truyền khắp nơi.
Ta bước đi trong Ngự Hoa Viên.
Những cung nhân từng xem ta như không khí, giờ vừa trông thấy ta từ xa đã quỳ rạp hành lễ.
Những tú nữ từng giễu cợt lạnh nhạt với ta, giờ thấy mặt ta liền tránh sang hướng khác,
Như thể trên người ta mang theo điều gì nguy hiểm.
Ta hiểu, chuyện này không phải điềm lành.
Cây cao đón gió, người nổi bật tất bị nhắm vào.
Tiêu Cảnh Từ đã đẩy ta lên một vị trí quá cao,
Cao đến mức khiến ta bất an.
Chiều hôm ấy, ta đang đọc sách trong thư phòng.
Tôn cô cô bước vào bẩm báo.
“Nương nương, Lưu tiểu chủ cùng mấy vị tiểu chủ khác cầu kiến.”
Ta đặt sách xuống, xoa xoa mi tâm.
Chuyện nên đến, thì vẫn sẽ đến.
“Cho bọn họ vào đi.”
Lưu Thư Ý dẫn theo ba bốn tú nữ bước vào.
Hôm nay nàng ta không còn vẻ kiêu căng ngạo mạn như trong thi hội.
Ngược lại, là gương mặt khiêm nhường, ngoan ngoãn.
Nàng mặc một bộ cung trang xanh nhạt giản dị.
Mặt không son phấn, trông yếu ớt đáng thương.
“Tham kiến Hy phi nương nương.”
Nàng dẫn mọi người hành đại lễ trước mặt ta.
“Hôm qua muội có lời lẽ vô lễ, đắc tội với nương nương, xin người tha thứ.”
Nàng vừa nói, viền mắt đã đỏ hoe,
Tựa như phải chịu nỗi oan khuất trời long đất lở.
Ta lặng lẽ nhìn nàng ta diễn.
“Lưu tiểu chủ nói nặng rồi.
Thi hội hôm qua chẳng qua là giao lưu tài học, sao có thể gọi là đắc tội.
Đứng lên cả đi.”
Mấy tú nữ phía sau nàng đều xuất thân không tệ,
Ngày thường kiêu ngạo tự phụ.
Hôm nay theo sau Lưu Thư Ý, ai nấy đều cúi đầu ngoan ngoãn.
Xem ra, nàng ta đã thiết lập được uy tín trong nhóm này.
“Tạ ơn nương nương.”
Lưu Thư Ý đứng dậy, dùng khăn tay lau khóe mắt.
“Nương nương đại lượng không chấp nhặt, muội muội cảm kích vô cùng.”
Nàng ngừng lại một chút, ánh mắt rơi trên quyển sách đặt bên tay ta.
“Nương nương thật chăm chỉ, lúc nào cũng đọc sách.
Không giống chúng muội, chỉ biết tiêu phí thời gian.”
Một tú nữ họ Vương lập tức tiếp lời.
“Đúng vậy, Hy phi nương nương ôm chí thiên hạ, bọn phàm nhân như muội chỉ biết ngước nhìn.”
Nghe thì là lời tâng bốc,
Thực chất lại là sát chiêu.
Một phi tần hậu cung, suốt ngày nghĩ đến quốc gia thiên hạ, là định làm gì?
Can chính sao?
Lưu Thư Ý làm bộ như vô tình thở dài.
“Nói thật, muội rất ngưỡng mộ nương nương.
Có thể được bệ hạ sủng ái đến thế.
Muội nghe nói, đêm qua bệ hạ còn đích thân đưa bánh hoa quế cho nương nương?
Đó là món do vị ngự trù mới đến làm, người mà bình thường chẳng dễ gì ra tay.
Vì khẩu vị của nương nương mà bệ hạ bắt người ấy thử đi thử lại không biết bao nhiêu lần.
Tấm lòng ấy, thật sự… cảm động trời đất.”
Vừa dứt lời, trên mặt mấy tú nữ khác đều hiện rõ vẻ ghen tỵ.
Ta hiểu rồi.
Đây mới là mục đích thật sự nàng ta đến hôm nay.
Đánh không lại ta, thì muốn cô lập ta.
Dùng sự “sủng ái” mà Tiêu Cảnh Từ dành cho ta, để khơi dậy lòng ghen tức của mọi người.
Biến ta thành kẻ thù chung của toàn hậu cung.
Một chiêu mượn đao giết người, thật ngoan độc.
Ta khẽ mỉm cười, nâng chén trà lên, thổi nhẹ.
“Tin tức của Lưu tiểu chủ thật linh thông.
Quả thật đêm qua bệ hạ có đưa ít điểm tâm qua.”
“Chỉ là… cũng không có gì đặc biệt.”
Ta ngước mắt nhìn nàng.
“Bệ hạ xử lý việc nước ngày đêm, trong lòng nghĩ đến là trăm họ thiên hạ.
Thỉnh thoảng nhớ đến hậu cung, ban thưởng một ít đồ, cũng là điều thường tình.
Không thể nói đó là sủng ái dành riêng cho ta.
Mà là bệ hạ nhân hậu, mưa móc ban khắp hậu cung.”
“Ta nghĩ, bệ hạ đối tốt với ta, là vì ta chưa từng lấy mấy chuyện nhỏ này mà làm phiền người.
Người biết ta hiểu chuyện, biết phân thấu.
Vậy nên mới bằng lòng cho ta nhiều thể diện hơn một chút.”
“Không giống một số người, lúc nào cũng tranh giành ghen tuông, dùng mấy thủ đoạn thấp hèn,
Kết quả lại phản tác dụng, khiến bệ hạ bực mình.”
Ánh mắt ta khẽ đảo qua từng người trong phòng.
Sắc mặt họ đều trở nên mất tự nhiên.
Sắc mặt Lưu Thư Ý thì lúc trắng lúc xanh.
Lời ta nói, bề ngoài là nói mình biết điều,
Thực chất là đang răn đe từng người bọn họ.
Ta nâng sự tốt của Tiêu Cảnh Từ dành cho ta lên thành sự “nhân hậu” của đế vương.
Ai dám phủ nhận, tức là phủ nhận nhân phẩm của bệ hạ.
Ta còn nói rõ, ta được sủng là vì ta “không tranh”.
Vậy thì tất cả sự “tranh” của các nàng, chẳng phải trở nên buồn cười và ngu ngốc sao?
Các nàng muốn dùng “độc sủng” để cô lập ta.
Ta sẽ dùng “hiểu chuyện” để phản đòn.
Bảo cho họ biết, các nàng càng làm ầm lên, bệ hạ càng phiền.
Còn ta, càng không tranh, bệ hạ lại càng yêu thương.
“Nương nương dạy phải.”
Lưu Thư Ý hít sâu một hơi, gượng cười.
“Là muội muội hẹp hòi.”
“Hôm nay đến đây, còn có một việc muốn cầu xin.”
Nàng lấy từ tay áo ra một tập thơ.
“Đây là mấy bản thảo cũ muội viết lúc rảnh rỗi, vụng về thô thiển.
Muốn thỉnh nương nương chỉ giáo một hai.”
Nàng ta không cam tâm,
Muốn một lần nữa so tài học vấn.
Ta còn chưa kịp mở miệng,
Ngoài điện đã vang lên tiếng thái giám thông báo.
“Bệ hạ giá lâm!”
Tất cả đều ngây người.
Sao Tiêu Cảnh Từ lại đến lúc này?
Mọi người vội vàng quỳ xuống hành lễ.
Tiêu Cảnh Từ sải bước đi vào.
Hôm nay hắn mặc thường phục, tâm trạng có vẻ khá tốt.
Ánh mắt hắn lướt qua đám tú nữ đang quỳ,
Rơi thẳng vào người ta.
“Đang nói gì đó? Nhộn nhịp thế.”
Hắn bước đến bên cạnh ta, tự nhiên ngồi xuống.
Cầm lấy quyển sách ta vừa đặt xuống.
“Lại đọc mấy thứ này sao?”
Hắn cười lắc đầu.
“Trẫm đã sai người tìm cho nàng vài quyển thoại bản thú vị, lát nữa sẽ cho đưa qua.
Đỡ phải cả ngày đọc mấy thứ này, buồn chết đi được.”
Giọng điệu hắn thân mật, tùy ý.
Tựa như nơi này là nhà của hắn, còn ta là thê tử của hắn.
Lưu Thư Ý đang quỳ dưới đất, cắn chặt môi.
Tập thơ trong tay nàng bị bóp méo.
Những lời “không tranh” ta vừa nói,
Giờ dưới hành động của Tiêu Cảnh Từ,
Vừa châm biếm, lại càng thực tế.
Hắn căn bản không quan tâm ta có tranh hay không.
Thứ hắn muốn cho, không ai ngăn nổi.
Lưu Thư Ý lại thua.
Thua đến không còn gì để nói.
Lúc này, Tiêu Cảnh Từ mới như vừa thấy bọn họ.
“Sao các ngươi lại ở đây?”
Hắn hỏi một cách nhàn nhạt.
Lưu Thư Ý vội vàng dập đầu.
“Khởi bệ hạ, thần nữ… thần nữ đến xin Hy phi nương nương chỉ dạy thi từ.”
“Ồ?”
Tiêu Cảnh Từ nhướng mày.
“Thơ của Hy phi là viết cho trẫm xem,
Không phải viết cho các ngươi.”
Hắn đứng dậy, phủi áo.
“Lui cả đi.
Đừng ở đây làm phiền Hy phi tịnh dưỡng.”
Giọng hắn không lớn,
Nhưng đầy khí thế không thể kháng cự.
“Dạ, thần nữ cáo lui.”
Lưu Thư Ý dẫn theo mọi người, lặng lẽ rút lui trong thất bại.
Ta có thể tưởng tượng được tâm trạng họ lúc ấy,
Nhất định còn khó chịu hơn nuốt phải ruồi.
Trong điện lại chỉ còn ta và hắn.
“Bọn họ bắt nạt nàng sao?”
Tiêu Cảnh Từ hỏi.
Ta lắc đầu.
“Không có.
Chỉ là một đám hề nhảy nhót mà thôi.”
Hắn bật cười.
“Xem ra, Vị Hi của trẫm thật sự đã trưởng thành.
Đã biết tự mình giải quyết mọi chuyện rồi.”
Hắn dừng một chút, lại nói.
“Nhưng trẫm vẫn nói câu cũ.
Những việc nàng không muốn ra tay, cứ để trẫm làm.
Nữ nhân của trẫm, không ai được phép ức hiếp.”
Ta nhìn hắn, trong lòng muôn vàn cảm xúc.
Người đàn ông này, đang dùng cách của riêng hắn,
Xây cho ta một bức tường thành vững chãi đến không thể xuyên phá.
Mà ta, dường như cũng đang dần quen với việc, đứng sau bức tường thành đó, hưởng thụ cảm giác được bảo vệ.
09
Lưu Thư Ý liên tiếp thất thế hai lần, đã ngoan ngoãn hơn nhiều.
Những mưu toan đang ngấm ngầm rục rịch trong hậu cung, cũng tạm thời bị đè nén.
Cuộc sống ở Vọng Nguyệt Đài lại trở về sự yên ả như trước.
Mỗi ngày của ta, ngoài đọc sách vẫn là đọc sách.
Những quyển thoại bản mà Tiêu Cảnh Từ gửi tới rất thú vị.
Toàn là chuyện hiệp khách giang hồ, tài tử giai nhân.
Thế giới trong truyện, trời cao biển rộng, ân oán phân minh.
Chính là điều ta từng hằng mơ ước.
Nhưng giờ đây, dù đọc những câu chuyện ấy, lòng ta chẳng còn chút xao động.
Ta như thể đã chấp nhận vận mệnh của mình.
Chấp nhận rằng bốn bức tường cung cấm này, chính là phần đời còn lại của ta.
Hôm đó, đọc sách quá lâu khiến mắt ta hơi cay xè.
Bèn bảo cung nữ theo ta ra ngoài dạo một chút.
Cây quế ở Vọng Nguyệt Đài mọc rất tốt.
Dù chưa đến mùa hoa, nhưng tán lá xanh um cũng đủ khiến người ta thư thái dễ chịu.
Tôn cô cô đang chỉ huy mấy tiểu thái giám bón phân cho cây.
“Đó là phân gì vậy?”
Ta thuận miệng hỏi.
“Bẩm nương nương, là tro thực vật.”
Tôn cô cô đáp.
“Mùa đông lạnh, các cung đều đốt than sưởi ấm, để lại rất nhiều tro than.
Thứ này chẳng có tác dụng gì, mọi năm đều bị chở ra khỏi cung đổ bỏ.
Nhưng nô tỳ từng nghe người già ở quê nói, tro cỏ cây là phân bón tuyệt hảo cho hoa.
Nên nghĩ, chi bằng mang về dùng cho cây quế trong viện chúng ta.
Vừa tận dụng được đồ bỏ, vừa khiến cây nở rộ hơn.”
Ta gật đầu.
Tôn cô cô là người có tâm.
Ánh mắt ta dừng lại trên những tiểu thái giám đang bận rộn.
Họ mặc áo mỏng, trán lấm tấm mồ hôi.
Tay và mặt đều đỏ ửng vì lạnh.
“Mùa đông năm nay hình như lạnh hơn mấy năm trước thì phải.”
Ta nói.
“Đúng vậy đấy.”
Tôn cô cô thở dài.
“Mới vào đông thôi mà đã có hai trận tuyết rồi.
Than của Nội Vụ Phủ mãi vẫn chưa phát xuống.
Chỉ có Vọng Nguyệt Đài là được bệ hạ quan tâm, nên lúc nào cũng đủ than.
Còn những cung điện xa xôi hơn, và cả đám nô tài, thì khổ không kể xiết.
Nghe nói đã có không ít người bị lạnh đến đổ bệnh.”
Trong lòng ta chợt lóe lên một ý nghĩ.
Trong đầu hiện ra một đoạn trong quyển sách nông học mà ta từng đọc.
Trong đó có nhắc đến cách làm “bánh than” – lấy bột than trộn với đất vàng và nước, nặn thành bánh, phơi khô.
Loại bánh này khi đốt bền hơn cả than thô hay củi.
Lại ít khói, chi phí thấp.
“Cô cô.”
Ta gọi Tôn cô cô lại.
“Ngươi đến Nội Vụ Phủ hỏi thử xem.
Than mua trong cung, có còn sót nhiều bột than hay tro than chưa xử lý không?”
Tôn cô cô thoáng sững người, chưa hiểu vì sao ta hỏi vậy.
Nhưng vẫn kính cẩn gật đầu.
“Dạ, nô tỳ lập tức đi hỏi.”
Nàng làm việc rất nhanh.
Chưa đến một canh giờ đã quay về.
“Bẩm nương nương, người đoán đúng rồi.
Nội Vụ Phủ mỗi năm mua rất nhiều than, phần bột than tồn lại chất cao như núi nhỏ.
Đang đau đầu không biết xử lý thế nào.”
Ta mỉm cười.
“Tốt.
Ngươi lại tìm thêm mấy người thợ khéo tay đến đây.
Ta có việc cần dùng.”
Chiều hôm đó,
Ta lập một khu làm việc nhỏ ở sân sau Vọng Nguyệt Đài.
Bảo thái giám mang bột than và đất vàng tới.
Làm theo tỉ lệ ghi trong sách, trộn đều hai thứ lại.
Tự tay ta hướng dẫn đám thợ cách làm bánh than.
Ban đầu, không ai hiểu ta đang làm gì.
Đám tú nữ thì coi như trò cười.
“Hy phi nương nương lại bày trò gì đây? Không đọc sách nữa, chạy đi chơi bùn à?”
“Ai biết được, chắc là được sủng ái quá, nên không biết trời đất là gì nữa rồi.”
“Ta thấy đấy là chiêu làm màu, để được bệ hạ chú ý thêm lần nữa thì có.”
Lời ra tiếng vào chẳng mấy chốc đã truyền tới tai Tiêu Cảnh Từ.
Chiều hôm ấy, hắn đến.
Lúc ấy ta toàn thân lấm lem đất và than, đang ngồi xổm kiểm tra mẻ bánh than đầu tiên.
Hắn đứng phía sau ta rất lâu.
Khi ta quay đầu lại, liền chạm phải ánh mắt nửa cười nửa không của hắn.
“Hy phi của trẫm, lại nghĩ ra chiêu gì mới đây?”
Hắn không chê ta bẩn,
Ngược lại còn hứng thú ngồi xuống,
Nhặt lên một miếng bánh than chưa khô hẳn.
“Cái gì đây?”
“Bánh than.”
Ta như khoe báu vật.
“Dùng bột than và đất vàng làm, đốt bền gấp ba lần than thường.
Lại ít khói, ấm lâu.”
Ta kể hết mọi suy nghĩ của mình cho hắn nghe.
“Trong cung người đông, mùa đông đốt sưởi tốn kém ghê gớm.
Có thứ này, không chỉ giúp họ trải qua mùa đông ấm áp, còn tiết kiệm được cả khối cho quốc khố.
Quan trọng hơn, số bột than vô dụng kia cũng được tận dụng.”
Ta càng nói càng hào hứng,
Ánh mắt sáng rực nhìn hắn,
Chờ hắn khen ngợi.
Hắn không nói gì.
Chỉ lặng lẽ nhìn ta.
Nhìn rất lâu, rất lâu.
Ánh mắt hắn rất phức tạp.
Có kinh ngạc, có tán thưởng, còn có một thứ mà ta không thể hiểu – niềm kiêu hãnh.
Đột nhiên, hắn đưa tay kéo ta vào lòng.
Ôm chặt lấy.
“Vị Hi.”
Giọng hắn run run.
“Trẫm biết, trẫm không nhìn nhầm người.”
Mặt ta áp vào ngực hắn,
Nghe rõ từng nhịp tim mạnh mẽ.
Từng tiếng, từng tiếng, gõ vào tim ta.
Ta hơi ngượng, muốn đẩy hắn ra.
“Đừng nhúc nhích, cho ta ôm một lúc.”
Hắn cố chấp nói.
“Người ta cũng bẩn lắm đấy.”
Ta nhỏ giọng nhắc.
“Không bẩn.”
Hắn nói.
“Vị Hi của trẫm, lúc nào cũng thơm cả.”
Hôm sau.
Một đạo thánh chỉ từ hoàng cung ban ra.
Toàn cung bắt đầu sử dụng bánh than.
Đồng thời bổ nhiệm Hy phi Thẩm Vị Hi, toàn quyền phụ trách việc này.
Trong chiếu thư còn nhấn mạnh, phương pháp này có thể “lợi cung nhân, ích quốc ích dân.”
Ngay lập tức, ta lại nổi danh khắp cung.
Nhưng lần này, không còn ai bảo ta là làm màu gây chú ý nữa.
Những tú nữ từng cười nhạo ta đều im bặt.
Những cung nhân từng bàn tán sau lưng, giờ nhìn ta đầy kính phục và biết ơn.
Cầm chiếu thư màu vàng rực trên tay,
Lần đầu tiên, ta cảm thấy mình có giá trị trong hoàng cung này.
Cảm giác ấy, còn khiến ta an lòng hơn cả sự sủng ái của Tiêu Cảnh Từ.
Ta dường như, không còn là Thẩm Vị Hi từng chỉ muốn bỏ trốn nữa.
Ta bắt đầu nghĩ,
Có lẽ ở lại nơi này, cũng không phải chuyện quá tệ.
Ít nhất,
Ta có thể làm những việc mình muốn làm,
Giúp những người mình muốn giúp.
Thứ “tự do” này, tuy khác với điều ta từng mong muốn,
Nhưng dường như… lại mang một dư vị rất riêng.
Ta ngẩng đầu, nhìn bầu trời vuông vức ngoài Vọng Nguyệt Đài.
Trời, vẫn là bầu trời ấy.
Nhưng lòng ta, dường như… đã đổi thay rồi.