Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Sư Huynh Không Tảo Mộ, Ta Một Chưởng Phá Mộ Tìm Huynh Tính Sổ
Chương 5
Bùi Cửu Dạ ngẩng đầu.
Trong đôi mắt đỏ ngầu, lần đầu tiên lộ ra một tia mệt mỏi.
Huynh thật sự… sắp không chống đỡ nổi nữa.
“Không!”
Ta phát ra một tiếng gào không thành tiếng.
Hồn thể vào khoảnh khắc này bộc phát quang mang chưa từng có.
Ta không thể để huynh ch/ế/t!
Ta tuyệt đối không thể để huynh xảy ra chuyện!
Ta dốc toàn lực, hóa thành một đạo bạch quang.
Ngay khoảnh khắc cột sáng màu đen kia sắp nuốt chửng huynh.
Đã chắn trước người huynh.
Thời gian, dường như dừng lại vào giây phút này.
Ta nhìn đôi mắt đỏ ngầu của huynh.
Trong đôi mắt đó, rõ ràng phản chiếu dáng vẻ hiện tại của ta.
Một thiếu nữ mặc phục sức Thanh Vân Tông, thân thể bán trong suốt.
Đồng tử huynh đột nhiên co rút tới c-ay.o-t cực hạn.
Trên gương mặt lần đầu tiên xuất hiện biểu cảm ngoài lạnh lẽo và điên cuồng.
Đó là…
Kinh ngạc, hoang mang, và không thể tin nổi.
Huynh khẽ mở miệng.
Nhẹ nhàng thốt ra hai chữ.
Hai chữ đó, ta đã nghe thấy.
Bằng linh hồn của ta.
Huynh nói.
“Sao giống…Thanh… Từ…”
09
Huynh gọi ta, Thanh Từ.
Giọng nói khàn đặc, như đã bị giấy ráp mài qua vô số lần.
Mang ba phần run rẩy.
Bảy phần như nói mộng.
Sau đó.
Cột sáng màu đen đủ sức hủy diệt tất cả kia đã tới.
Ầm ầm đánh vào người ta.
Ta nghĩ, mình sẽ hồn phi phách tán.
Ta nghĩ, đây là lần thứ hai, cũng là lần cuối cùng, ta ch/ế/t trước mặt huynh.
Nhưng nỗi đau trong tưởng tượng lại không xuất hiện.
Dòng oán khí khổng lồ đủ khiến bất kỳ tu sĩ nào cũng tuyệt vọng kia.
Vào khoảnh khắc chạm vào ta.
Lại giống như gặp phải khắc tinh.
Hồn lực trong cơ thể ta tự chủ vận chuyển.
Đạo bạch quang chói mắt kia lại lần nữa nở rộ từ trên người ta.
Hình thành một tầng hộ tráo khổng lồ tỏa ra quang mang nhu hòa.
Cột sáng màu đen đánh vào lớp hộ tráo.
Không nổ tung.
Không chấn động.
Chỉ lặng lẽ, bị bạch quang thôn phệ, tịnh hóa.
Ta giống như một miếng bọt biển rơi vào nghiên mực.
Điên cuồng hấp thu nguồn năng lượng khổng lồ này.
Hồn thể của ta, với một tốc độ khó mà tin nổi, bắt đầu trở nên ngưng thực.
Từ bán trong suốt, dần dần có cảm giác như thực thể.
Y phục vốn hư ảo, cũng trở nên rõ ràng hơn.
Thậm chí, ta còn cảm nhận được, phía sau mình có thứ gì đó đang sinh trưởng.
Là tóc.
Mái tóc vốn chỉ dài ngang vai của ta, đang nhanh chóng dài ra.
Đen nhánh, mềm mại, rũ thẳng xuống tận mắt cá chân.
Ta đây là… đang tiến hóa sao?
Hay nói đúng hơn, là đang tái tạo?
Ta không biết.
Nhưng ta có thể cảm nhận được, ta đang trở nên mạnh hơn.
Mạnh đến mức, đủ để bảo vệ người mà ta muốn bảo vệ.
Hồn Vương dường như cũng bị cảnh tượng bất ngờ này làm cho kinh sững.
Nó đứng đờ tại chỗ, thân thể khổng lồ lần đầu tiên ngừng công kích.
Mà phía sau ta.
Bùi Cửu Dạ, cũng đồng dạng sững lại.
Huynh cứ như vậy ngây người nhìn bóng lưng ta.
Nhìn ta thay huynh đỡ lấy một kích trí m/ạ/ng kia.
Nhìn ta tắm mình trong bạch quang, phát sinh sự lột xác kinh người.
Trong ánh mắt huynh tràn đầy mê mang.
Dường như không phân biệt được tất cả trước mắt rốt cuộc là hiện thực, hay chỉ là ảo giác sinh ra khi huynh đã kiệt sức.
“Ngươi là ai?”
Huynh mở miệng.
Giọng nói vẫn khàn khàn.
Nhưng lại nhiều thêm một tia cảnh giác, và một tia… mong chờ hèn mọn mà ngay cả chính huynh cũng chưa từng nhận ra.
Huynh… không nhận ra ta nữa sao?
Cũng phải.
Dáng vẻ hiện tại của ta, ngay cả ta cũng cảm thấy xa lạ.
Huống chi, huynh sao có thể tin được.
Một người đã ch/ế/t ba trăm năm, lại có thể dùng cách này, xuất hiện trước mặt huynh lần nữa.
Trái tim ta khẽ đau.
Ta không quay đầu.
Ta sợ rằng chỉ cần quay đầu, nhìn thấy sự xa lạ trong mắt huynh, ta sẽ không nhịn được mà bật khóc.
Ta chỉ đưa ánh mắt, lần nữa nhìn về phía Hồn Vương khổng lồ kia.
Hiện tại không phải lúc ôn chuyện.
Ta phải giúp huynh giải quyết phiền phức lớn nhất này trước đã.
“Bất luận ngươi là ai…”
Ta nghe thấy huynh phía sau, dùng giọng gần như ra lệnh nói.
“Rời khỏi nơi này.”
“Chuyện của hắn, không liên quan tới ngươi.”
“Cút.”
Chữ cuối cùng lạnh lẽo đến thấu xương.
Không mang theo một chút tình cảm nào.
Ta biết, huynh đang bảo vệ ta.
Dùng cách vụng về đến cực điểm của huynh.
Huynh cho rằng ta là một tu sĩ tình cờ đi ngang qua, có năng lực tịnh hóa.
Huynh không muốn liên lụy ta.
Tên ngốc này.
Vĩnh viễn vẫn luôn như vậy.
Ta không để ý tới huynh.
Chỉ đưa tay về phía Hồn Vương.
Sau khi được nguồn oán khí khổng lồ vừa rồi bồi dưỡng, hồn lực của ta đã đạt tới một đỉnh cao chưa từng có.
Ta cảm thấy chỉ cần một ý niệm.
Ta có thể khiến cả thiên địa này biến sắc.
“Tan đi.”
Ta khẽ nói.
Thanh âm không còn là hồn âm phiêu hốt như trước.
Mà là giọng nói trong trẻo, mang theo một tia lạnh lẽo, của một con người chân chính.
Theo lời ta vừa dứt.
Oán khí trong toàn bộ Quỷ Khốc Cốc dường như đều nghe thấy hiệu lệnh.
Chúng bắt đầu cuồn cuộn dữ dội, sôi trào.
Không còn là công kích.
Mà là một loại… thần phục.
Đỉnh thiên lập địa Hồn Vương phát ra một tiếng gầm giận dữ không cam lòng.
Nó được tạo thành từ chấp niệm của mấy vạn oán hồn.
Nó không muốn tan biến.
Nó vẫn muốn tiếp tục tồn tại.
“Chấp niệm đã qua, hà tất cưỡng cầu.”
Ta lắc đầu.
Năm ngón tay bỗng nhiên siết lại.
“Ta nói, tan.”
“Ầm!”
Hồn Vương khổng lồ kia giống như bị một ngọn núi vô hình đánh trúng.
Thân thể to lớn nổ tung!
Hóa thành đầy trời oán khí thuần khiết nhất.
Sau đó, những oán khí ấy giống như chim non tìm về tổ, điên cuồng tràn vào cơ thể ta.
Thân thể ta tỏa ra quang mang ngày càng rực rỡ.
Bạch quang gần như chiếu sáng toàn bộ bầu trời đỏ sậm.
Vào khoảnh khắc này.
Ta chính là vị thần duy nhất trong địa ngục oán hồn này.
Ta chậm rãi xoay người.
Nhìn về người đàn ông vẫn đang chống kiếm, vẻ mặt chấn kinh nhìn ta.
Bạch quang dần tản đi.
Dáng vẻ hiện tại của ta, hẳn đã không khác gì lúc còn sống.
Ta nhìn huynh.
Nhìn đôi mắt đỏ ngầu của huynh.
Nhìn đôi môi tái nhợt của huynh.
Nhìn đạo ma văn yêu dị nơi mi tâm huynh.
Nước mắt cuối cùng vẫn không chịu nghe lời o/t.c/ay mà rơi xuống.
Ta từng bước từng bước đi về phía huynh.
Huynh theo bản năng muốn lùi lại.
Trong ánh mắt mang theo một tia sợ hãi, một tia hoảng loạn.
Giống như một đứa trẻ làm sai chuyện, bị bắt gặp tại chỗ.
Ta đi tới trước mặt huynh.
Đưa tay ra, nhẹ nhàng đặt lên gò má huynh.
Gương mặt huynh thật lạnh.
“Sư huynh.”
Ta mở miệng, giọng nghẹn ngào.
“Ba trăm năm rồi.”
“Gà quay và ngỗng nướng o’t.c’a’y của huynh, cũng nên trả ta rồi.”
Thân thể huynh bỗng chốc cứng đờ.
Trong đôi mắt đỏ như dã thú kia.
Trong nháy mắt bị vô tận vui mừng và không dám tin lấp đầy.
Sau đó, niềm vui ấy lại hóa thành nỗi đau ngập trời và sự tự trách.
Huynh nhìn ta, môi run rẩy, nhưng một chữ cũng không nói ra được.
Chỉ có một hàng huyết lệ, từ khóe mắt đỏ ngầu chậm rãi trượt xuống.
“Thanh… Từ…”
Cuối cùng huynh cũng lại gọi tên ta.
Lần này.
Rõ ràng vô cùng.
10
Huynh khóc rồi.
Giống như một đứa trẻ lạc đường suốt ba trăm năm, cuối cùng cũng tìm được đường về nhà.
Nhưng lại phát hiện ngôi nhà đã không còn là dáng vẻ ban đầu.
Mà chính bản thân huynh, cũng đã đầy bùn lầy, diện mạo hoàn toàn thay đổi.
Huynh đưa tay ra, run rẩy muốn chạm vào gương mặt ta.
Nhưng đầu ngón tay lại dừng lại đột ngột khi chỉ còn cách ta một tấc.
Đó là một bàn tay như thế nào.
Trắng bệch, lạnh lẽo, khớp xương rõ ràng.
Trên đó đầy những vết sẹo chằng chịt, còn dính vết m/áu chưa khô, không biết thuộc về ai.
“Đừng…”
Từ cổ họng huynh bật ra một âm thanh vỡ vụn.
“Đừng chạm vào ta.”
“Ta… bẩn.”
Huynh nói xong, lại như bị lửa đốt, lập tức rút tay về.
Sau đó, huynh dùng thanh ma kiếm đang chống đỡ thân thể mình, vạch trên mặt đất một vết nông.
Giống như một vực sâu.
Ngăn cách huynh và ta.
Trái tim ta giống như cũng bị vết rạch đó xé ra một đường.
Đau thấu tim.
Bẩn?
Nếu huynh một thân m/áu me được gọi là bẩn.
Vậy thì trên thế gian này, sẽ không còn ai là sạch nữa.
Ta không nghe lời huynh.
Ta bước qua ranh giới nực cười mà huynh vừa vạch ra.
Chủ động nắm lấy bàn tay huynh đang muốn giấu ra sau lưng.
Bàn tay huynh lạnh như một khối huyền băng vạn năm.
Không có một tia nhiệt độ.
Mà hồn thể của ta lại ấm áp.
Ta dùng hồn thể ấm áp của mình, bao bọc chặt lấy bàn tay lạnh lẽo của huynh.
“Không bẩn.”
Ta nhìn vào mắt huynh, từng chữ từng chữ nói.
“Bùi Cửu Dạ, huynh nghe cho rõ.”
“Huynh là sư huynh của ta, Lạc Thanh Từ.”
“Là Bùi Cửu Dạ của ba trăm năm trước, người vì mua cho ta một miếng bánh hoa quế mà chạy khắp nửa kinh thành.”
“Là Bùi Cửu Dạ sẽ đứng chắn trước mặt ta ngay khi ta bị người khác bắt nạt.”
“Là người trên thế gian này, đối xử với ta tốt nhất, tốt nhất.”
“Huynh trước nay, chưa từng thay đổi.”
Những lời của ta giống như một chiếc chìa khóa.
Mở ra cánh cửa mang tên “tủi thân” mà huynh đã phong kín suốt ba trăm năm.
Màu đỏ trong mắt huynh dần rút đi như thủy triều.
Lộ ra đôi mắt đen trong trẻo sâu thẳm mà ta đã quen thuộc suốt nửa đời trước.
Chỉ là trong đôi mắt ấy, đã không còn sự ôn nhu và ý cười của ba trăm năm trước.
Chỉ còn lại vô tận tang thương, và nỗi bi thương đậm đặc không thể tan.
Đạo huyết văn nơi mi tâm huynh bắt đầu lóe lên dữ dội.
Một luồng ma khí cuồng bạo từ trong cơ thể huynh mất khống chế mà tràn ra.
Huynh bị thương quá nặng.
Tâm thần lại chịu chấn động dữ dội.
Đã sắp không thể áp chế ma khí trong cơ thể nữa.
Huynh có thể sẽ… bạo thể mà v/ong.
Ta không chút do dự.
Đưa tay còn lại đặt lên trán lạnh lẽo của huynh.
Đem nguồn hồn lực thuần khiết nhất trong cơ thể ta, được tịnh hóa từ vạn ngàn oán hồn.
Không ngừng, truyền vào cơ thể huynh.
Lực lượng của ta, thuần khiết đến cực điểm.
Lực lượng của huynh, bá đạo đến cực điểm.
Hai cỗ lực lượng hoàn toàn đối lập, trong cơ thể huynh kịch liệt va chạm.
Thân thể huynh run lên dữ dội, phát ra một tiếng rên đau đớn.
Nhưng huynh không đẩy ta ra.
Huynh chỉ dùng đôi mắt đã trở lại trong trẻo ấy, không chớp mắt, tham lam nhìn ta.
Giống như muốn khắc sâu toàn bộ dáng vẻ của ta suốt ba trăm năm qua vào linh hồn huynh.
“Sư huynh.”
Ta nhẹ giọng gọi huynh.
“Đừng sợ.”
“Có o/tc/a.y ta ở đây.”
Có ta ở đây.
Ba chữ này, ba trăm năm trước, vẫn luôn là huynh nói với ta.
Giờ đây, cuối cùng cũng đến lượt ta nói với huynh.
Nỗi đau trong mắt huynh dần bị một loại cảm xúc phức tạp thay thế.
Là chấn động, là xót xa, là… vô tận hối hận.
Cuối cùng, huynh cũng không thể chống đỡ thêm.
Buông thanh ma kiếm trong tay, dang rộng hai tay, hung hăng kéo ta vào lòng.
Cái ôm này, huynh đã đợi suốt ba trăm năm.
Cái ôm này, chứa đầy tuyệt vọng và niềm vui điên cuồng khi được mất rồi lại tìm thấy.
Huynh ôm chặt đến vậy.
Giống như muốn khảm ta vào tận xương tủy mình, vĩnh viễn không chia lìa.
“Tại sao…”
Đầu huynh vùi trong hõm cổ ta, giọng nói trầm đục, mang theo âm mũi o’t/ca’y nặng nề.
“Tại sao không đi…”
“Tại sao không đi sớm hơn…”
“Tại sao còn quay lại…”
“Tại sao lại để nàng… nhìn thấy ta trong dáng vẻ này…”
Huynh nói năng lộn xộn.
Giống như một đứa trẻ phạm lỗi, lại không biết phải bù đắp thế nào.
Ta nhẹ nhàng vỗ lên tấm lưng rộng mà gầy đi của huynh.
An ủi con dã thú bị thương, đã vì ta mà thu lại toàn bộ nanh vuốt.
“Ta tới đòi nợ mà.”
Ta cố ý dùng giọng điệu nhẹ nhàng nói.
“Ba trăm năm gà quay ngỗng nướng o.t/ca.y, tiền lãi cũng không ít đâu.”
“Còn nữa…”
Ta dừng lại một chút.
“Còn nữa, ta tới đưa sư huynh ngốc của ta… về nhà.”
Bỗng - Thân thể huynh đột nhiên cứng lại.
Sau đó, ta cảm thấy có chất lỏng ấm nóng rơi xuống hồn thể ta.
Nóng rực, bỏng cháy.
Đúng lúc này.
Một trận âm thanh xé gió hỗn loạn truyền tới từ bốn phương tám hướng.
Kèm theo một tiếng quát lớn đầy tham lam và sát ý.