Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Sau Khi Ta Chết, Hoàng Đế Mới Bắt Đầu Sợ
Chương 4
09
Trong mắt Triệu Huyền Dật, lần đầu tiên xuất hiện cảm xúc mà ta rất quen thuộc.
Đó là nghi ngờ.
Là sự đề phòng ăn sâu vào tận xương cốt hắn đối với mọi thứ vượt khỏi tầm kiểm soát.
“Ngươi nói cái gì?”
Hắn nhìn chằm chằm Thẩm Ngọc, trong giọng có chút căng thẳng khó nhận ra.
Thẩm Ngọc ho ra một ngụm m//áu, nhưng trên mặt lại nở nụ cười quỷ dị.
“Ngươi gi//ết nàng, ngươi tưởng nàng sẽ không chuẩn bị gì sao?”
“Ngươi cứ chờ đi.”
“Món quà lớn nàng chuẩn bị cho ngươi… sẽ khiến giang sơn này của ngươi mãi mãi không yên ổn!”
Huynh nói chắc chắn đến vậy.
Đến cả ta… cũng gần như tin là thật.
Triệu Huyền Dật trầm mặc.
Hắn nhìn ca ca ta, dường như muốn phân biệt thật giả từ gương mặt ấy.
Không khí trên đài giám trảm lập tức đông cứng.
Giang Tuyết Ninh có chút bất an, kéo tay áo Triệu Huyền Dật.
“Hoàng thượng, hắn nhất định đang nói bậy, muốn kéo dài thời gian.”
Triệu Huyền Dật không để ý đến nàng.
Hắn phất tay.
“Đưa xuống, giam vào thiên lao sâu nhất.”
“Không có lệnh của trẫm, bất kỳ ai cũng không được thăm.”
Đao phủ hạ đao xuống.
Kim Ngô vệ áp giải ca ca và mẫu thân ta đi hai hướng.
Một cuộc hành hình công khai… lại kết thúc theo cách quỷ dị như vậy.
Dân chúng nhìn nhau, không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Ta biết, lời của ca ca đã có tác dụng.
Huynh dùng một cuộc báo thù mơ hồ hư ảo đổi lấy một tia sống cho mình và mẫu thân.
Đồng thời cũng chôn một cái gai vào lòng Triệu Huyền Dật.
Ta theo Triệu Huyền Dật trở về hoàng cung.
Sắc mặt hắn u ám đáng sợ.
Dọc đường, tất cả cung nhân đều quỳ rạp xuống đất, im lặng như ve sầu mùa đông.
Hắn đi thẳng vào Ngự Thư phòng, tự nhốt mình bên trong.
Giang Tuyết Ninh bị thái độ lạnh lùng của hắn làm tổn thương, nhưng lại không dám phát tác.
Nàng trở về Tiêu Phòng điện của mình, nổi trận lôi đình.
“Một kẻ sắp ch//ết, vài câu điên khùng đã dọa hắn thành như vậy!”
Nàng hất tung tất cả trân bảo trên bàn xuống đất.
“Con tiện nhân Thẩm Diên kia, ch//ết rồi còn âm hồn bất tán!”
Cung nữ tâm phúc run rẩy quỳ dưới đất.
“Nương nương… hoàng thượng… liệu có thật sự tin không?”
“Tin cái gì?”
Giang Tuyết Ninh cười lạnh.
“Thẩm Diên có bao nhiêu cân lượng ta rõ nhất.”
“Nó chỉ là con ngốc chỉ biết tình tình ái ái, có thể có hậu thủ gì?”
“Chẳng qua Thẩm Ngọc đang hư trương thanh thế mà thôi.”
Tuy nói vậy, nhưng sự đố kỵ và bất an trong mắt nàng lại không sao che giấu được.
Nàng ghen tị.
Ghen tị vì ta đã ch//ết rồi, vẫn có thể khiến lòng Triệu Huyền Dật dậy sóng lớn như vậy.
Ta lơ lửng trên không, lạnh lùng nhìn nàng.
Đúng vậy.
Ta từng thật sự là một kẻ ngốc.
Nhưng bây giờ… ta lại thật sự mong rằng mình có thủ đoạn báo thù nào đó.
Đêm đã khuya.
Triệu Huyền Dật vẫn chưa rời Ngự Thư phòng.
Hắn cũng không phê duyệt tấu chương.
Chỉ một mình lặng lẽ ngồi trong bóng tối.
Giống như một pho tượng đá không có cảm xúc.
Ta không nhìn thấu hắn.
Ta từng nghĩ mình đã ở bên hắn mười năm, đủ để hiểu hắn.
Nhưng đến khi ch//ết rồi ta mới phát hiện…
Ta chưa từng thật sự hiểu hắn.
Tình yêu của hắn.
Hận thù của hắn.
Tham vọng của hắn.
Sự lạnh lùng của hắn.
Tất cả đều bị giấu kín sau chiếc mặt nạ vô cảm.
Không biết đã qua bao lâu.
Cửa điện khẽ bị đẩy ra.
Lý Đức An bưng một bát canh sâm bước vào.
“Hoàng thượng, nên nghỉ ngơi rồi.”
Triệu Huyền Dật không động.
Hắn bỗng mở miệng, giọng nói trong đại điện trống trải nghe có chút phiêu hốt.
“Ngươi nói… nàng thật sự sẽ báo thù trẫm sao?”
Lý Đức An đặt bát canh sâm xuống bàn, thấp giọng nói.
“Phế hậu… nương nương… tâm thiện.”
Triệu Huyền Dật khẽ cười.
“Đúng vậy, nàng tâm thiện.”
“Nàng đem toàn bộ thiện tâm… cho Thẩm gia.”
“Nhưng lại để lại cho trẫm… một lưỡi đao sắc nhất.”
Tim ta chấn động.
Đao?
Lưỡi đao nào?
Triệu Huyền Dật đứng dậy, đi đến bên cửa sổ.
Hắn nhìn màn đêm nặng nề bên ngoài.
“Gần đây Giang Tuyết Ninh đang làm gì?”
Lý Đức An đáp.
“Hoàng hậu nương nương… đang liên lạc với phụ thân nàng, Giang đại nhân — Thượng thư Bộ Lại.”
“Có vẻ như đang sắp xếp người của mình.”
Khóe môi Triệu Huyền Dật cong lên một nụ cười lạnh.
“Nàng ta đúng là… một khắc cũng không chịu rảnh.”
“Cứ để nàng ta làm.”
“Thanh đao này… cũng nên dùng rồi.”
Hắn quay lại nhìn Lý Đức An.
“Việc trẫm bảo ngươi điều tra, đã có manh mối chưa?”
Lý Đức An lấy từ trong tay áo ra một mảnh giấy nhỏ, cung kính đưa lên.
“Bẩm hoàng thượng, đã tra được.”
“Ba năm trước, phế hậu nương nương từng xuất cung, đến Tế Thế đường ở phía nam thành… gặp một người.”
Triệu Huyền Dật mở mảnh giấy ra.
Khi hắn nhìn thấy cái tên trên đó….
Đồng tử của hắn đột ngột co lại.
Mảnh giấy trong tay hắn lập tức bị bóp nát thành bột.
Biểu cảm trên gương mặt hắn là kinh ngạc, là phẫn nộ, còn có… một chút sợ hãi không thể che giấu.
Hắn nói.
“Hóa ra… là vậy.”
“Hay cho một Thẩm Diên.”
“Hay cho một màn… qua mắt cả trời.”
10
Ta sững sờ tại chỗ.
Qua mắt cả trời.
Triệu Huyền Dật nói ta qua mắt cả trời.
Nhưng ta có chuyện gì từng giấu hắn chứ?
Đời này của ta, từ khi mười sáu tuổi gả cho hắn làm thê, đến khi hai mươi sáu tuổi ch//ết cóng trong lãnh cung.
Mười năm quang âm
Mọi thứ của ta đều đặt trước mắt hắn.
Ta yêu hắn, kính hắn, chưa từng giữ lại điều gì.
Rốt cuộc… ta đã giấu hắn chuyện gì?
Tế Thế đường.
Cái tên ấy giống như một cây kim, đâm thẳng vào thần thức hỗn loạn của ta.
Ta cố gắng hồi tưởng.
Ba năm trước.
Khi ấy Giang Tuyết Ninh vẫn chỉ là một quý phi.
Nàng vừa mới nhập cung không lâu.
Trước mặt ta luôn tỏ ra cung kính nhu thuận.
Ta quả thật từng xuất cung một lần.
Lấy danh nghĩa về thăm nhà.
Nhưng ta không trở về Thẩm phủ.
Ta thay một thân y phục của phụ nhân bình thường, một mình đi đến phía nam thành.
Ta nhớ ra rồi.
Khoảng thời gian ấy ta thường xuyên cảm thấy mệt mỏi, đầu óc choáng váng.
Ban đêm cũng ngủ không yên.
Thái y từng đến bắt mạch.
Ai cũng nói ta lao lực quá độ, khí huyết suy nhược.
Đơn thuốc kê ra cũng chỉ là những vị thuốc bồi bổ ôn hòa.
Nhưng uống đã lâu vẫn không khá lên.
Trong lòng ta bất an.
Vì vậy mới nghĩ đến việc tìm một danh y ngoài cung xem thử.
Tế Thế đường là hiệu thuốc trăm năm danh tiếng của kinh thành.
Vị ngồi khám bệnh là Hồ lão tiên sinh, càng là thánh thủ nổi danh trong giới y lâm.
Ta nhớ hôm đó ông bắt mạch cho ta.
Ông bắt rất lâu.
Chân mày càng lúc càng nhíu chặt.
Cuối cùng ông cho lui hết mọi người.
Trong phòng chỉ còn lại ta và ông.
Ông hỏi ta một câu.
“Bệnh của phu nhân… đã bao nhiêu năm rồi?”
Ta nói đại khái là sau khi vào cung mới dần dần xuất hiện.
Ông lại hỏi.
“Phu nhân ngày thường… có thói quen dùng hương liệu gì không?”
Ta nói có.
Trong Tiêu Phòng điện quanh năm đều đốt An thần hương.
Đó là thứ Giang Tuyết Ninh đặc biệt tìm cho ta.
Nàng nói loại hương này giúp dễ ngủ, đối với thân thể nữ nhân rất tốt.
Hồ lão tiên sinh nghe xong, khẽ thở dài.
Sau đó ông nói một câu.
Một câu nói giống như sấm sét giữa trời quang, đánh thẳng xuống người ta.
Ta nhớ ra rồi.
Ta nhớ ra tất cả.
Hồn phách ta run rẩy dữ dội vì ký ức đến quá muộn này.
Hóa ra… đó không phải bệnh.
Mà là độc.
Một loại độc chậm được trộn trong An thần hương.
Nó không lập tức lấy mạng người.
Nhưng sẽ từng chút từng chút hủy hoại căn bản của một người phụ nữ.
Hồ lão tiên sinh nói ta đã trúng độc quá sâu.
Cả đời này… không thể mang thai.
Khi ấy ta như bị sét đánh.
Toàn thân chết lặng.
Không thể mang thai.
Ta thân là hoàng hậu, lại không thể sinh đích tử cho hoàng thượng.
Đó là tội lỗi lớn đến nhường nào.
Khi ấy ta không hề nghi ngờ Giang Tuyết Ninh.
Ta cho rằng trong cung có người muốn hại ta.
Ta không dám làm lớn chuyện.
Bởi vì ta không có chứng cứ.
Chuyện này một khi bị phơi bày.
Dù kết quả cuối cùng thế nào.
Một hoàng hậu không thể sinh con như ta… cũng khó mà ngồi vững vị trí.
Ta chôn sâu bí mật này trong lòng.
Thậm chí lựa chọn quên đi.
Ta tự lừa mình rằng đó chỉ là lời nói bừa của một lang trung giang hồ.
Ta tự lừa mình rằng chỉ cần ta và hoàng thượng tình sâu nghĩa nặng, có con hay không cũng không quan trọng.
Thật buồn cười.
Thật ngu xuẩn.
Ta lơ lửng trong Ngự Thư phòng.
Nhìn gương mặt u ám của Triệu Huyền Dật.
Hắn đã biết.
Hắn nhất định đã biết bí mật này.
Hắn triệu kiến thống lĩnh ám vệ.
Đó là một người đàn ông luôn sống trong bóng tối.
“Đi điều tra.”
Giọng Triệu Huyền Dật lạnh lẽo.
“Đi tra Hồ Nhất Thiếp của Tế Thế đường.”
“Tra xem ba năm trước ông ta đã gặp ai, chữa bệnh gì.”
“Tra mọi hành tung của ông ta trong ba năm qua.”
“Còn gia đình ông ta, đồ đệ của ông ta, tất cả quan hệ của ông ta.”
“Trẫm muốn biết toàn bộ.”
“Sống phải thấy người, ch//ết… phải thấy xác.”
Thống lĩnh ám vệ lĩnh mệnh rời đi.
Ngự Thư phòng lại chỉ còn Triệu Huyền Dật một mình.
Hắn chắp tay sau lưng, đứng trước bức giang sơn đồ khổng lồ.
Ta nhìn bóng lưng hắn.
Trong lòng lạnh buốt.
Vì sao hắn lại để ý chuyện này đến vậy?
Là vì áy náy sao?
Vì hắn không biết ta trúng độc mà phế bỏ ta, nên trong lòng có lỗi?
Không.
Ta lập tức phủ nhận suy nghĩ ấy.
Người như Triệu Huyền Dật sẽ không vì bất kỳ ai mà cảm thấy áy náy.
Thứ hắn quan tâm chỉ có hoàng quyền của hắn.
Thứ hắn muốn biết là phía sau chuyện này… còn có âm mưu nào khác hay không.
Hắn muốn xác nhận xem ta, con quân cờ trong mắt hắn, có phải lúc hắn không hay biết đã nảy sinh suy nghĩ riêng.
Thậm chí… muốn bước ra khỏi bàn cờ của hắn.
Đêm hôm đó.
Ta không đi đâu nữa.
Ta chỉ lặng lẽ ở một góc Ngự Thư phòng.
Nhìn người đàn ông mà ta từng yêu suốt mười năm.
Nhìn hắn bị bí mật chỉ lộ ra sau khi ta ch//ết khuấy đảo đến đứng ngồi không yên.
Cảm giác ấy… lại mang theo một chút khoái trá.
Triệu Huyền Dật, ngươi cũng biết sợ sao?
Rốt cuộc ngươi đang sợ điều gì?
Sợ ta biết được chân tướng, sẽ hận ngươi đến tận xương tủy?
Hay là sợ…
Mọi tính toán của ngươi sẽ vì bí mật này mà sụp đổ?
Ta bỗng hiểu ra.
Câu báo thù của Thẩm Ngọc, vô tình nói trúng.
Nhưng lại vừa vặn đâm thẳng vào nỗi sợ sâu nhất trong lòng Triệu Huyền Dật.
Hắn sợ không phải hồn ma của ta.
Hắn sợ… là khi ta còn sống đã biết sự thật.
Và vì thế đã bố trí một ván cờ mà hắn không thể khống chế.
Mà Hồ Nhất Thiếp của Tế Thế đường…
Chính là bước đầu tiên của ván cờ đó.
11
Ta bay về phía Tiêu Phòng điện.
Nơi đó vẫn ấm áp như mùa xuân.
Giang Tuyết Ninh đang dựa trên nhuyễn tháp cạnh cửa sổ, nhìn cung nữ cắt tỉa cành mai vừa được dâng vào.
Đầu ngón tay nàng kẹp một quả nho trong suốt.
Thần thái nhàn nhã.
Hoàn toàn khác với người đàn ông đang bồn chồn trong Ngự Thư phòng.
Ta nhìn thấy lư hương bên cạnh nàng.
Khói xanh lượn lờ.
Tỏa ra đúng loại hương mà ta đã dùng gần mười năm trong cung.
An thần hương.
Hồn phách ta dâng lên nỗi hận ngập trời.
Chính là thứ này.
Chính thứ tưởng chừng dịu dàng tốt đẹp này… đã hủy hoại tất cả của ta.
Giang Tuyết Ninh.
Đường muội tốt của ta.
Trái tim của ngươi… rốt cuộc làm bằng thứ gì?
Ta nhìn gương mặt xinh đẹp của nàng.
Bây giờ nghĩ lại.
Chỗ nào cũng đầy sơ hở.
Năm đó ta không thể mang thai, người lo lắng nhất không phải ta.
Cũng không phải hoàng thượng.
Mà là nàng.
Nàng thường xuyên đến cung ta an ủi.
Nói rằng phúc của ta còn ở phía sau.
Nhưng quay lưng lại, lại chia sẻ nỗi lo với Triệu Huyền Dật.
Nàng nói tỷ tỷ thân là quốc mẫu mà dưới gối trống trải, rốt cuộc vẫn là tiếc nuối.
Nàng nói chi bằng để muội muội thay tỷ tỷ sinh một hoàng tử.
Sau này nuôi dưới danh nghĩa của tỷ tỷ.
Những lời ấy nói ra chân thành đến vậy.
Khi ấy ta còn cảm kích nàng vì đã nghĩ cho ta.
Bây giờ mới hiểu.
Đó chỉ là kế hoạch nàng đã chuẩn bị từ trước.
Từng bước từng bước đẩy ta rời khỏi ngôi hậu.
Nàng tính chuẩn ta không sinh được con.
Nàng tính chuẩn Triệu Huyền Dật cần một người thừa tự.
Nàng cũng tính chuẩn… ta, vị hoàng hậu ngu ngốc, sẽ vì tình tỷ muội mà tự tay đưa nàng lên long sàng.
Một chiêu lấy lui làm tiến.
Một chiêu rút củi dưới đáy nồi.
Cung nữ khoác thêm áo choàng cho Giang Tuyết Ninh.
“Nương nương, đêm khuya rồi, gió lớn.”
Giang Tuyết Ninh khẽ ừ một tiếng.
“Hoàng thượng vẫn còn ở Ngự Thư phòng?”
“Vâng, vẫn chưa ra.”
Trong mắt Giang Tuyết Ninh lóe lên một tia khó chịu.
“Chỉ vì mấy câu điên của Thẩm Ngọc mà đến mức này.”
“Trong lòng hắn… rốt cuộc vẫn chưa buông được người ch//ết kia.”
Cung nữ vội vàng nói.
“Nương nương lo xa rồi.”
“Hoàng thượng thương nhất vẫn là nương nương.”
“Còn phế hậu… nay Thẩm gia đã sụp đổ, nàng ta chỉ là cô hồn dã quỷ, còn có thể gây sóng gió gì?”
Giang Tuyết Ninh cười lạnh.
“Ngươi biết gì.”
“Thẩm Diên thì ngu, nhưng phía sau nàng ta là con cáo già Thẩm gia.”
“Ai biết họ có thật sự để lại hậu thủ gì không.”
Nàng dừng lại, liếc nhìn lư hương một lần nữa.
“An thần hương này đốt bao năm rồi… cũng nên đổi.”
“Bản cung bây giờ… không cần an thần nữa.”
Trong giọng nàng tràn đầy đắc ý.
Nàng cho rằng mình đã thắng.
Thắng hoàn toàn.
Nhưng nàng không biết.
Chiến thắng của nàng… từ đầu đến cuối cũng chỉ là một quân cờ trong bàn cờ của kẻ khác.
Một câu hỏi lớn xuất hiện trong đầu ta.
Giang Tuyết Ninh quả thật độc ác.
Nhưng năm đó nàng chỉ là con gái của một Thượng thư.
Loại độc trong An thần hương cực kỳ hiếm.
Ngay cả Thái y viện cũng không phát hiện ra.
Nàng lấy nó từ đâu?
Còn nữa.
Triệu Huyền Dật.
Ta từng ngày đêm cùng hắn chung giường.
Hắn thật sự không phát hiện sự bất thường trên người ta sao?
Mười năm ta không có con…
Hắn thật sự chỉ cho rằng đó là bạc phúc?
Hay là…
Ngay từ đầu hắn đã biết.
Không những biết.
Thậm chí còn ngầm cho phép hành động của Giang Tuyết Ninh.
Hắn cần binh quyền của Thẩm gia để củng cố giang sơn.
Cho nên hắn cưới ta.
Nhưng hắn lại kiêng kỵ thế lực Thẩm gia.
Sợ ta sinh ra đích tử mang huyết mạch Thẩm gia, sau này khó khống chế.
Cho nên hắn cần một lý do.
Một lý do hoàn hảo.
Một lý do vừa có thể phế ta, vừa thuận lý thành chương diệt trừ Thẩm gia.
Ta không thể sinh con… chính là lý do tốt nhất.
Mà Giang Tuyết Ninh… chính là con dao hắn đưa ra.
Ý nghĩ ấy khiến ta như rơi xuống hầm băng.
Lạnh hơn cả đêm ta ch//ết ở lãnh cung.
Ta vẫn luôn nghĩ mình thua Giang Tuyết Ninh.
Thua cái gọi là tình yêu.
Nhưng đến cuối cùng ta mới phát hiện.
Từ đầu đến cuối… ta chỉ thua một mình hắn.
Thua trước tâm thuật của một đế vương.
Đêm càng sâu.
Một bóng đen lướt vào Ngự Thư phòng.
Là thống lĩnh ám vệ.
Hắn quỳ một gối xuống đất.
“Bẩm hoàng thượng, đã tra được.”
“Tế Thế đường… Hồ Nhất Thiếp… một năm trước đã ch//ết.”
Trong mắt Triệu Huyền Dật lóe lên tia sắc lạnh.
“Ch//ết thế nào?”
“Là tai nạn. Trượt chân rơi xuống nước.”
“Thi thể… ba ngày sau mới tìm thấy.”
Tai nạn.
Trên đời này làm gì có nhiều trùng hợp như vậy.
“Hắn có để lại thứ gì không?” Triệu Huyền Dật hỏi.
Thống lĩnh ám vệ lấy từ trong tay áo ra một cuốn sổ nhỏ bọc vải dầu.
“Thuộc hạ tìm được thứ này trong mật thất nhà ông ta.”
“Là bệnh án của ông ta.”
Triệu Huyền Dật giật lấy.
Hắn lật nhanh từng trang.
Hồn phách ta cũng ghé vào xem.
Bên trên ghi chép dày đặc những ca bệnh khó mà Hồ lão tiên sinh từng chữa trong suốt cuộc đời.
Cuối cùng.
Tay Triệu Huyền Dật dừng lại ở một trang.
Trang ấy… không ghi tên.
Chỉ viết bốn chữ.
Tây thành quý nhân.