Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Sau khi nhốt tôi trong nhà, chồng già cưới bạch nguyệt quang
Chương 3
10
Làm xong tất cả những việc đó, tôi hiểu rõ — trận chiến này mới chỉ bắt đầu.
“Ra đi tay trắng” đồng nghĩa với việc Trác Tư Nguyên phải từ bỏ hàng chục triệu tài sản tích góp suốt bao năm.
Ông ta và Phó Nhược Tuyết chắc chắn sẽ không dễ dàng buông tay.
Mà việc tôi cần làm, là vừa bảo vệ chính mình, vừa giành lại thứ đáng thuộc về tôi.
Tôi uống một viên thuốc, hít sâu một hơi, rồi bấm gọi.
“Chị Lưu này, nghe nói con trai nuôi của chị mở công ty bảo vệ phải không?
Có thể giúp tôi tìm vài người làm vệ sĩ riêng không?”
Chị Lưu — người bạn cùng tôi đi chợ mỗi ngày, không chồng không con.
Sau khi chồng mất, chị vào viện dưỡng lão sống.
Sợ bị y tá bắt nạt, chị bèn bỏ tiền thuê vài vệ sĩ giả làm “người nhà”, cách vài hôm lại tới thăm, mang theo sữa và hoa quả.
Về sau, thân quen rồi, chị thậm chí nhận luôn ông chủ công ty bảo vệ làm con nuôi.
Khi nghe tôi kể chuyện Trác Tư Nguyên ép ly hôn, sợ tôi vì bệnh tim mà có chuyện, chị lập tức dắt “con trai nuôi” cùng mấy anh vệ sĩ đến nhà tôi, chống lưng cho tôi.
Trác Tư Nguyên cứ tưởng tôi chỉ là một bà nội trợ yếu đuối, mặc cho ông ta muốn làm gì thì làm.
Ai ngờ, vừa xuống máy bay, khí thế hùng hổ xông về nhà định dằn mặt tôi, thì trước mắt ông ta là vài anh to con, vai xăm Thanh Long Bạch Hổ, bắp tay nổi gân cuồn cuộn.
“Các anh là ai? Sao lại ở trong nhà tôi?” — Trác Tư Nguyên quát lên.
Con trai nuôi của chị Lưu liếc ông ta, nhếch môi để lộ bắp tay rắn chắc:
“Ông già! Chính ông là người bắt nạt dì Nhược Lan đúng không?”
“Biết điều thì mau ký vào đơn ly hôn, nếu không, tôi dẫn cả đội đến trường ông dạy, ‘quảng bá’ cho ông thật kỹ nhé?”
Sắc mặt Trác Tư Nguyên xanh mét, không tin nổi mà nhìn tôi chằm chằm.
“Phó Nhược Lan! Dù gì cũng là vợ chồng bao năm, em định làm đến mức này sao?”
Tôi nhìn thẳng ông ta, giọng lạnh lùng:
“Trác Tư Nguyên, chẳng phải anh đã làm đến mức này trước tôi sao?”
“Nếu anh nói thẳng rằng anh đã có người khác, muốn ly hôn để cưới Phó Nhược Tuyết, tôi còn nể anh là đàn ông dám làm dám chịu.”
“Nhưng anh lại vừa muốn vừa sợ mất.
Muốn cùng ‘bạch nguyệt quang’ bù đắp tiếc nuối tuổi già, lại không nỡ bỏ người vợ cần cù, hiền lành này.”
“Trác Tư Nguyên, anh thử đoán xem — nếu lãnh đạo trường đại học và sinh viên của anh biết rõ anh là loại người gì, anh còn mặt mũi nào quay lại bục giảng làm ‘giáo sư đạo mạo’ nữa không?”
Trác Tư Nguyên kinh hãi lùi lại hai bước, run rẩy chỉ vào mấy anh vệ sĩ bên cạnh tôi:
“Nhược Lan… cho dù phải ly hôn, chúng ta cũng có thể ngồi xuống nói chuyện đàng hoàng được mà!
Còn mấy người này… em quen họ từ bao giờ?
Sao lại dắt mấy kẻ ‘xã hội đen’ này về nhà?”
Tôi lạnh giọng ngắt lời:
“Xin lỗi, sửa lại một chút…
Từ giờ trở đi, đây chỉ là nhà của tôi, Phó Nhược Lan.
Không còn là nhà của anh nữa.”
Trác Tư Nguyên chết lặng.
Trên gương mặt ông ta thoáng hiện sự trống rỗng, như không thể tin nổi người phụ nữ từng ngoan ngoãn, răm rắp nghe lời mình — giờ lại đứng hiên ngang, mạnh mẽ như thế.
Ngay lúc ấy, Phó Nhược Tuyết kéo theo hai đứa con của tôi bước vào.
11
Phó Nhược Tuyết vẫn như trước, biết lấy nước mắt làm vũ khí.
Vừa gặp tôi, cô ta đã rưng rưng cúi đầu xin lỗi:
“Chị, em lập tức trả anh Tư Nguyên cho chị.
Mọi lỗi đều là của em, chị muốn mắng, muốn đánh em cũng được, nhưng chị đừng lấy chuyện ly hôn ra đùa nữa mà…”
Con trai tôi tức giận gào lên:
“Mẹ! Mẹ thôi đi được không?
Chỉ vì ba đi Maldives với dì Tuyết mà mẹ phải ầm ĩ thế à?
Mẹ chỉ là một nội trợ, không có lương hưu, không có thu nhập, ly hôn xong mẹ lấy gì sống?”
Tôi bật cười lạnh:
“Đúng rồi, cảm ơn con đã nhắc.
Vì mẹ không có lương hưu, nên mẹ quyết định — để ba con ra đi tay trắng!”
Vừa dứt lời, mặt Phó Nhược Tuyết đang căng bóng lập tức tái nhợt.
Con trai cười khẩy:
“Tay trắng? Mẹ dựa vào cái gì?
Bao năm qua mẹ đâu đi làm, toàn sống nhờ tiền ba con, mẹ lấy gì mà đòi để ba con trắng tay?”
“Dựa vào cái này!”
Tôi vung tay, hất xấp giấy in màu dày cộp xuống mặt nó.
Trên từng tờ A4, là ảnh Trác Tư Nguyên và Phó Nhược Tuyết nhảy đôi, hôn nhau, ở chung phòng giường đôi, có cả ảnh cô ta mặc đồ ngủ gợi cảm, ôm lấy ông ta trong khách sạn Maldives.
Con trai lật xem từng tấm, sắc mặt xanh rồi đỏ, cuối cùng gào lên, xé nát đống giấy trong tay.
“Con cứ xé đi, mẹ còn nhiều bản lắm.
Bản điện tử, mẹ đã giao cho luật sư rồi.”
Tôi mỉm cười, nhưng ánh mắt lạnh lẽo:
“Trác Tư Nguyên, vì từng là vợ chồng, tôi cho anh ba ngày để suy nghĩ.
Hôm nay là ngày cuối cùng.
Từ giờ đến khi Cục Dân Chính đóng cửa, còn bốn tiếng rưỡi.”
“Anh có thể kéo dài thời gian không ký đơn ly hôn này, cũng có thể không đến Cục Dân chính làm thủ tục.
Nhưng tôi đảm bảo, sáng mai, toàn bộ bằng chứng này sẽ có mặt trong hộp thư của lãnh đạo trường đại học anh!”
Lời tôi như một nhát búa nện thẳng vào khuôn mặt kiêu ngạo của Trác Tư Nguyên.
Ông ta cứng đờ, môi run bần bật, nói không ra lời.
Phó Nhược Tuyết cũng chết sững, cắn môi, rồi bước lên cố nắm lấy tay tôi:
“Chị, chị đừng giận.
Thật ra mấy bức ảnh đó là em tự ghép thôi.
Em cố tình đăng lên mạng xã hội là muốn cho người ta thấy — em có chồng, con trai em có cha, để người ta đừng coi thường mẹ con em là gia đình đơn thân…”
“Em… em không biết chị sẽ giận đến mức này.”
“Nếu chị không vui, em đăng bài giải thích ngay bây giờ, nói rõ anh Tư Nguyên chỉ giúp em thôi, anh ấy chưa từng muốn ly hôn với chị mà~”
Nói đến đây, Phó Nhược Tuyết ngước mắt lên nhìn Trác Tư Nguyên, mong được ông ta bảo vệ như mọi khi.
Cô ta tưởng anh ta sẽ lại đứng về phía mình — bởi tôi có tất cả: chồng, con, nhà, xe, còn cô ta chỉ là góa phụ mang con nhỏ, đáng thương và cô độc.
Cô ta quá quen với việc dùng nước mắt và đáng thương để chiếm lấy lòng trắc ẩn của Trác Tư Nguyên.
Nhưng lần này, ông ta lại không hề đứng về phía cô ta.
Trái lại, Trác Tư Nguyên gần như vội vã ra lệnh:
“Vậy thì mau đăng bài đi!
Nhanh lên, đăng giải thích cho rõ ràng hết!”
Phó Nhược Tuyết sững người.
Vài giây sau, đôi mắt cô ta đỏ lên, nước mắt rơi như mưa:
“Anh Tư Nguyên, em… em mất mặt thế nào cũng được.
Nhưng nếu đăng bài giải thích, chuyện cưới hỏi của Gia Trạch biết làm sao đây?”
Trác Tư Nguyên hất tay cô ta ra, giọng lạnh tanh:
“Lục Gia Trạch mang họ Lục, không mang họ Trác.
Chuyện cưới xin của nó, liên quan gì đến tôi?”
“Tóm lại, mau đăng bài đính chính!
Tôi đã nói rồi — dù thế nào, tôi cũng sẽ không ly hôn với chị cô!”
13
Phó Nhược Tuyết giận đến méo cả mặt, rồi lại làm bộ đáng thương, tiến sát đến bên tai tôi, thì thầm:
“Phó Nhược Lan!
Đừng tưởng anh Tư Nguyên không chịu ly hôn với chị là vì còn yêu chị.”
“Người anh ấy yêu vẫn luôn là tôi!”
“Năm đó nếu không bị cái tên họ Lục khốn kiếp kia lừa gạt, vì muốn gả vào nhà giàu mà từ chối Trác Tư Nguyên, chị nghĩ chị có thể ‘nhặt được’ người đàn ông tôi không cần sao?”
“Anh ấy không muốn ly hôn chẳng qua chưa nỡ bỏ con giúp việc miễn phí là chị thôi!”
Tôi nhìn khuôn mặt toát lên vẻ độc địa kia, bỗng nở nụ cười, vung tay tát mạnh một cái.
“Phó Nhược Tuyết,
Cô thích nhặt đồ bỏ thì tùy cô.
Đã thế, nếu cô thích Trác Tư Nguyên đến vậy thì để hắn ly hôn với tôi đi!”
Phó Nhược Tuyết ôm nửa bên mặt sưng đỏ, mắt ngân ngấn nước, lảo đảo bước tới trước mặt Trác Tư Nguyên.
“Anh Tư Nguyên, em thấy chị đã quyết rồi, hay là… anh cứ đồng ý đi?”
Hai đứa con tôi như bị ma nhập, cũng vội vàng phụ họa:
“Ba, dì Tuyết nói đúng, ly thì ly!
Dù sao ba cũng có lương hưu, dì Tuyết còn có tiền chồng cũ để lại, trong nhà mấy món đồ mẹ muốn thì cứ để mẹ lấy hết là xong!”
“Đúng rồi! Ly đi ba!
Ba yên tâm, con với anh trai sau này sẽ hiếu thảo với ba và dì Tuyết.
Mẹ chẳng phải chỉ biết tiền thôi sao?
Cứ để mẹ sống cả đời với tiền đi!”
Trác Tư Nguyên do dự, vẫn không dám gật đầu.
Tôi nhếch môi cười nhạt, mở điện thoại, chuyển khoản năm vạn tệ cho người anh xăm trổ cầm đầu.
“Cháu trai, phiền cháu giúp cô tìm một nhà in, in hết mấy bức ảnh này thành tờ rơi.”
“Nếu qua đêm nay ông ta vẫn không ký, ngày mai, cháu thuê cho cô một trăm sinh viên, phát những tờ rơi này khắp cả khu đại học!”
“Đợi đã! Tôi ký!”
Trác Tư Nguyên nghiến răng, khuôn mặt đầy nhục nhã, cầm bút ký mạnh tên mình lên đơn ly hôn.
“Phó Nhược Lan, cô sẽ hối hận đấy!”
Tôi mỉm cười, giọng lạnh lùng:
“Trác Tư Nguyên, cả đời tôi chỉ hối hận một chuyện…là đã lấy phải kẻ đạo đức giả như anh!”
14
Làm xong thủ tục ly hôn, tôi lập tức đưa biệt thự hai vợ chồng sống mấy chục năm lên sàn giao dịch bất động sản.
Sau đó, tôi xách vài vali ít ỏi của mình, chuyển vào viện dưỡng lão nơi chị Lưu — bạn già của tôi — đang ở.
Biệt thự ở vị trí đắc địa, bán được hơn hai chục triệu tệ.
Tôi vung tay, thuê luôn phòng cao cấp nhất trong viện dưỡng lão.
Còn nhờ “con trai nuôi” của chị Lưu — chính là anh xăm trổ kia — đặt lịch dịch vụ thăm hỏi định kỳ mỗi tuần.
Dần dần, tôi có thêm cả một nhóm “con cháu trên mạng”: nào là mấy anh xăm trổ, nào là đám sinh viên làm thêm gọi tôi bằng “bà ngoại” ngọt như mật.
Mỗi lần nghe họ gọi thế, tôi lại bật cười vui vẻ, thấy lòng nhẹ bẫng.
Từ miệng mấy đứa sinh viên đó, tôi nghe được nhiều chuyện về Trác Tư Nguyên.
Sau khi ly hôn với tôi, cuộc sống của ông ta chẳng mấy tốt đẹp.